Uyên thông minh ưu tú, bất kỳ động tác nhỏ nào cũng cô cũng
ngốc nghếch.
Còn Hạ
Sâm Triệt thì sao? Chắc anh cũng nghĩ cô ngốc nghếch. Nghĩ đến anh, đột nhiên
cô thở dài. Đêm giao thừa anh gọi điện thoại cho cô, chưa nói được vài câu thì
đầu bên kia đã có người thúc giục gì đó, thế nên chỉ chúc tụng qua quýt rồi cúp
máy, không biết đang bận cái gì.
Thuần
Uyên thấy em gái vẫn còn hơn nửa bát mỳ mà không ăn, chỉ lấy đũa chọc đi chọc
lại. Cô ấy lại than thở lại thất thần, chỉ có điều nét mặt vẫn là nét mặt của
con gái.
Anh
luôn hy vọng cô sẽ thay đổi.
Nhưng
trái tim anh rất đau. Chiếc đũa đâm thẳng vào lòng bàn tay của anh, trái tim
giống như rơi vào vực sâu thăm thẳm, không nhìn thấy đáy. Tiếng gió rít bên
tai, dường như cả thế giới này chỉ còn lại một mình anh.
Chỉ có
một mình anh.
Anh
biết, anh sẽ tan xương nát thịt, chắc chắn là như vậy. Anh nhắm mắt, như muốn
nắm lấy cái gì đó, ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng.
- Anh
làm sao vậy?
……Thuần
Uyên ngẩng đầu, nhìn thấy nét mặt lo lắng của Xuân Phi – không sao, hơi mệt.
- Vậy
anh đi nghỉ đi, để em rửa bát cho.
- Không
cần đâu, con gái rửa bát sẽ ảnh hưởng đến da tay.
- Tay
anh còn phải chơi đàn. Xuân Phi bướng bỉnh tranh bát đũa. Cô thấy ngại, dù sao
thì có một số điều không thể nói ra được. Vì da mặt quá mỏng hay là điều gì
khác. Nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của Thuần Uyên, đột nhiên cô có dũng khí – Anh,
anh đừng cố quá. Anh hãy làm những việc theo ý thích của mình. Em rất ổn, cứ
như bây giờ em thấy rất tốt.
Thuần
Uyên về phòng mới thấy mệt mỏi. Xuân Phi đã không còn là Xuân Phi của ngày xưa,
đã là một cô gái, ngày càng xinh đẹp hoạt bát. Xuân Phi trước đây không thích
nói chuyện, nhẫn nhục chịu đựng. Ánh mắt của cô luôn ẩn chứa sự mơ hồ và ngây
ngô. Anh hiểu rất rõ sự chuyển biến này của cô là vì ai. Quả thực đó là một
chàng trai rất tốt, dịu dàng, tình cảm. Những điều đó anh đều biết.
Anh
thích cô em gái như thế này.
Vậy thì
cứ thế đi, có thể nhìn thấy cô ấy vui vẻ bao lâu thì vui vẻ bấy lâu.
Dù cho
thế giới này có bất công như thế nào, có biết bao đau khổ và tai họa không thể
lường trước được nhưng lúc có thể vui vẻ được thì hãy tận hưởng nó.
Anh có
thể đặt tay trước ngực và nói với em,
anh chỉ
yêu mình em, anh có thể làm được điều đó không?
1.
Mùa
xuân là thời điểm mà sân bay nhộn nhịp nhất.
Tô Kính
Hy thấy khó chịu nhất là lúc chờ kiểm tra. Sân bay đâu đâu cũng là cảnh buồn
vui ly biệt, người ta khóc khóc cười cười, giống như ở trong phim vậy. Tô Kính
Hy thấy chán nản, nói ra thì cũng chỉ hơn mười tiếng đồng hồ nhưng lại bay đến
một nơi cách đây mười nghìn cây số. Nghĩ mà thấy đáng sợ. Không biết ở đó có
cùng một bầu trời không, vị trí của chòm sao Tiểu Hùng có ở trên đỉnh đầu ở
phương bắc không?
Anh
ngồi uống cà phê nhưng chỉ tha thẩn nhìn cốc cà phê cạnh tay mình. Thuần Uyên
xem tạp chí thời trang.
Khi ánh
mắt của Tô Kính Hy kiếm tìm trong đám đông ở đại sảnh N lần thì Thuần Uyên mới
lên tiếng:
- Đừng
tìm nữa, mới sáng sớm Xuân Phi đã đến triển lãm sách rồi.
- Mình
không chờ cô ấy. Nét mặt và ngữ khí của anh giống hệt một người, đều bướng bỉnh
cố chấp như thế.
- Ha,
hai người thật giống nhau. Thuần Uyên hạ thấp giọng nói – Kính Hy, đừng trách
nó.
- Cô ấy
cũng thật cay nghiệt. Quà người khác tặng cô ấy nói là đồ rác rưởi. Đúng là quá
đáng hết mức, không phải là Xuân Phi mà mình đã quen. Thế cũng may, dù sao thì
mình có lỗi trước, mọi người có chết cũng không nhìn mặt nhau nữa. Tô Kính Hy
nắm chặt tay – Vốn dĩ đã là cô nàng phiền phức, thôi, không quan tâm cũng chẳng
sao….
Tiếng
người nói và tiếng loa thông báo kiểm tra át đi tiếng nói của anh, chỉ nghe
thấy âm cuối vang lên trong không gian, mang theo vẻ không chắc chắn. Không có
ai phản bác, có lẽ anh đang đợi sự an ủi của Thuần Uyên, bị mắng vài câu cũng
tốt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng đó không phải là tính cách của Thuần
Uyên. Chàng trai tuấn tú ngồi đối diện anh, nhìn anh với khuôn mặt như cười mà
không phải là cười. Tô Kính Hy không chịu đựng được nữa, kéo vali đi rồi hậm
hực nói:
- Mình
phải đi đây, ông anh tốt cậu thanh toán nhé!
Đến cửa
soát vẻ anh vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn. Nhân viên kiểm tra thúc giục
khiến anh thấy khó chịu.
Anh đeo
ba lô, không còn gì lưu luyến cả. Anh bước đi, chỉ để lại những đường nét hoàn
mỹ. Mỗi lần hai người chia tay, đều là Tô Kính Hy dõi theo bóng cô. Cô chưa bao
giờ ngoảnh đầu lại nhìn anh.
Trong
phim thần tượng thường có những cảnh như thế này: Diễn viên nam chính đưa diễn
viên nữ chính về nhà. Diễn viên nữ chính đi đến cửa, đi được một bước lại quay
lại nhìn. Diễn viên nam chính ngây người nhìn diễn viên nữ chính, gần đi đến
chỗ không thể nhìn thấy, giống như sinh li tử biệt thì không thể kìm lòng chạy
lại, hai người ôm chầm lấy nhau.
Ha, cảnh
tượng này không thích hợp ở đây.
Nhưng
Xuân Phi thực sự cảm thấy khó chịu. Cô và Tô Kính Hy ở bên nhau, phần lớn là
đấu khẩu, thậm chí đến mức độ vừa nhìn mặt nhau là thấy ghét. Có lẽ vì chưa bao
giờ
