ược cái không khí có nhiều người xa lạ thế này. Lê Văn hiểu tính Hoàng, vội nói:
- Thôi để lần sau đi mẹ... chúng con đã sắp sẵn chương trình rồi.
- Thôi được để lần sau vậy. – Ông Bá Vỹ nghe nói cười lớn - Lần sau phải mời cả Lê Chí Huấn đến ăn cơm mới vui.
Tiếng cười của ông Vỹ làm Hoàng đỏ mặt hơn. Hoàng nghĩ như vậy có nghĩa là tình cảm của mình với Văn đã được mọi người chấp thuận.
Lê Văn đứng dậy.
- Vậy thì để chúng con đi nhé. Tối sẽ gặp lại cha mẹ.
Rồi Văn nắm tay Hoàng đi ra ngoài.
Nắng bên ngoài chói chang, nhưng không nóng lắm. Vừa ra đến ngoài Hoàng đã đẩy tay Văn ra.
- Ông là ông vua nói dối, ai hứa với ông đi xem xinê bao giờ chứ?
- Nhưng ban nãy Hoàng đã hứa là đi với tôi rồi. Không phải chỉ hôm nay mà cả đời nữa.
Hoàng càng đỏ mặt hơn, trong khi Lê Văn cười lớn. Họ ra đến đường cái, ngoắt một chiếc taxi nhảy lên. Xe chạy để lại một vệt khói dài phía sau.
Cầu mong mưa hòa gió thuận. Với Hoàng và Văn mọi thứ đều thuận lợi và suông sẻ... Nào có gì trở ngại cho cả hai chứ? Nhưng cuộc đời lắm chuyện éo le, nhất là trên phương diện tình cảm, khônng ai dám chắc điều gì cả.
Có lúc tình yêu đến một cách dễ dàng, nhưng có lúc nó cũng như làn khói trong mưa tan đi nhanh chóng.
Bội Quân đứng ngay bên bãi cỏ trước giáo đường. Ở đây thoáng đãng, chàng có thể trông thấy hết những người vào lễ. Vậy mà Quân đứng đã khá lâu. Vẫn không thấy bóng Trúc Phượng đâu. Bội Hoàng đã cho Quân biết Trúc Phượng là người ngoan đạo, chủ nhật nào cũng đi xem lễ. Không lẽ hôm nay, Phượng lại thay đổi đột xuất?
Bội Quân đứng mỏi cả chân mà vẫn không thấy bóng Trúc Phượng, con người cao ngạo của Quân chưa bao giờ nhẫn nại đến độ này. Mãi cho đến lúc nắng lên thật cao, lưng Quân ướt đẫm mồ hôi, Quân mới thấy Trúc Phượng chậm rãi đi tới. Vẫn bộ áo ngày hôm qua, váy màu tro, áo pull trắng, nhưng Phượng hôm nay lại khá tươi mát.
Thấy Quân, Phượng có vẻ ngạc nhiên:
- Ồ! Anh Quân, anh cũng đến đây nữa à?
Quân cười nhẹ:
- Hình như ở đây ai đến cũng được mà? Phải không Phượng? Nghe Hoàng nói tuần nào Phượng cũng đi lễ ở giáo đường này cả.
- Vâng – Trúc Phượng nói – Nhưng cái ý anh ban nãy cho thấy anh đến đấy không phải là để xem lễ? Như vậy thì Chúa không được vui đâu.
Bội Quân nhìn Phượng:
- Chuyện đó đối với tôi không quan trọng lắm. Tôi chỉ muốn biết là Phượng có thích thấy tôi đến đây không?
- Dĩ nhiên rồi.
Phượng thọc tay vào túi áo. Bất chợt chạm phải xâu chìa khóa nhà ông Huấn và tờ giấy điện thoại mà ông ta đã cố ý bỏ vào túi áo nàng. Phượng giật mình nói:
- Tôi thích tất cả những ai biết đi lễ nhà thờ mỗi chủ nhật.
- Thế, sau lễ thì sao?
- Sau lễ à? - Phượng co tay lại trong túi – Tôi có chút việc riêng. Ồ, còn phải đi kèm trẻ.
Bội Quân có vẻ kém vui:
- Không có cả thời giờ đi ăn trưa à?
Phượng lắc đầu:
- Tôi cũng chưa báo cho nhà biết là trưa nay không về.
- Buổi trưa phải về nhà ăn cơm mới được sao?
- Không phải là chuyện bắt buộc, nhưng không ăn ít ra cũng phải báo trước chứ.
- Thôi vậy thì để lần sau. - Bội Quân nói rồi nhìn Phượng - Thế tôi hy vọng có lần sau đó không nhỉ?
- Chuyện đó nói trước bây giờ hơi sớm, đúng không? - Phượng cười tiếp - Từ đây đén đó còn cả một thời gian dài. Biết đâu tôi không còn ở cõi đời này hoặc là anh lại thay đổi ý.
- Tôi sẽ cố gắng để có lần sau đó.
Quân nói làm Phượng lúng túng, Phượng vội nói:
- Lễ sắp diễn ra rồi. Chúng ta vào thôi, kẻo trễ.
Và cả hai bước vào giáo đường, cuộc lễ bắt đầu. Hôm ấy Phượng không chú tâm lắm, con người Phượng làm sao đấy. Mục sư diễn giảng, ban đồng ca hát thánh ca, tất cả đi vào tai này đã lọt ngay ra tai kia. Bội Quân quỳ bên cạnh như pho tượng đồng.
Mãi đến khi lễ kết thúc, hai người bước ra ngoài giáo đường Phượng mới thấy bực dọc. Vì Bội Quân không hề có ý bỏ đi. Quân cũng không nói gì làm cái không khí giữa hai người như nặng nề. Phượng suy nghĩ tìm cách bứt ra khỏi Quân, nàng hỏi:
- Anh không trở về Vườn Lê à?
- Bây giờ còn sớm chán. - Bội Quân nói - Để tôi đưa Phượng về nhà, rồi quay về đấy cũng không muộn.
Phượng nhìn về phía trạm điện thoại công cộng hỏi:
- Làm sao anh biết là tôi định về nhà bây giờ?
Bội Quân dừng lại nhìn Phượng dò xét:
- Ủa, ban nãy nghe Phượng nói là phải về nhà dùng cơm mà? Hay là Phượng có chuyện gì nữa?
- Tôi định gọi điện thoại cho một người bạn, và tôi muốn đi một mình.
Phượng nói và Bội Quân đã nhanh chóng hiểu ý:
- Vậy à? Vậy thì tôi đi trước vậy.
- Vâng, chào anh.
Phượng nói và không dám nhìn Quân, nàng cảm thấy như mặc cảm, như phạm tội. Khi Bội Quân đã đi thật xa, Phượng mới tiến đến bên trạm điện thoại. Quay số điện thoại của ông Huấn mà hồi hộp...
Tiếng chuông điện thoại reo thật lâu, chẳng thấy ai tiếp. Có lẽ ông Huấn không có ở nhà... đã đi vắng. Phượng thất vọng vừa định đặt máy xuống, thì bên kia đầu dây có ai đó đang tiếp máy.
Một giọng nói đàn bà, có vẻ như ngái ngủ, hỏi:
- A lô? Ai đấy?
Phượng chợt nghe cơ tâm như co thắt lại. Sao lại có đàn bà trong nhà, ta có gọi sai số không? Nhưng Phượng cố lấy hết can đảm hỏi:
- Xin hỏi, ông Lê Chí Huấn có ở nhà khô
