XtGem Forum catalog
Bóng Dáng Người Hầu

Bóng Dáng Người Hầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323635

Bình chọn: 9.00/10/363 lượt.

thái độ thân mật, trên người quấn quanh chăn dày, mà gã đàn

ông kia lại mặc áo ngủ.

Cao ngạo như anh cũng không thể phủ nhận, đối phương có điều kiện

thật sự không tệ, còn sống trong ngôi nhà rộng lớn hai tầng sang trọng,

đẹp đẽ như vậy, giá trị con người có lẽ cũng không thể khinh thường.

Mẹ chỉ nói cho anh biết, cô thuê phòng của một người bạn, lại không hề nói cô sống chung với người đàn ông khác….

Không, hiện tại không phải là lúc để ghen tuông.

“Anh biết hiện tại anh nói gì, em cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng. Em nhìn đi, đây là báo cáo tình trạng sức khỏe của anh”. Anh tái nhợt

nghiêm mặt lại, cười miễn cưỡng, tay đưa ra một túi giấy hồ sơ có bản

báo cáo bên trong, lấy ra ảnh chụp về khối máu tụ trong não của anh, anh chỉ vào ảnh, nói với cô: “Em xem, khối huyết đã tan rồi, anh không sao, khối huyết không còn áp chế thần kinh của anh nữa, anh sẽ không còn

thất thường nổi nóng, hành động tùy ý nữa.”

“Xảo Hủy, khối huyết đã tan, anh vẫn rất thích em, anh bảo đảm đây

không phải là ảo giác”. Đầu tiên là đưa ra bản báo cáo, sau đó mới nói

rõ với cô rằng, tình cảm của anh là chân thật.

Anh từ xa xôi đến đây, chỉ vì giải thích điều này?

Đã vô số lần, cô chứng kiến cuộc họp giữa anh và nhân viên, hội nghị

khách hàng, Ngụy Kính Nghiêu tự tin tự phụ, nói chuyện tuyệt đối sẽ

không phải nghĩ gì nói nấy, không có suy nghĩ.

Anh rõ ràng rất ghét đi bệnh viện, nhưng thấy anh mang bản báo cáo

này đến, cô đoán có lẽ anh đã phải đợi ở bệnh viện nửa ngày trời, để

kiểm tra sức khỏe toàn diện?

Mỗi khi muốn anh đi tái khám cô đều phải thúc giục mời mọc mãi, nhưng hiện tại, chỉ vì để cô tin tưởng anh khỏe mạnh, tình cảm của anh là

thật sự, anh đã đến bệnh viện, dùng khoa học để chứng minh lời anh nói

không phải là giả dối.

Phải nói là anh ngu ngốc, hay là khen anh thông minh đây? Hoa Xảo Hủy hơi nhếch môi, không nói một lời.

“Nhưng mà… cũng không phải là hoàn toàn tốt”. Thấy cô không nói gì,

đối với sự cam đoan của anh cũng không có phản ứng, Ngụy Kính Nghiêu

cười khổ nói tiếp: “Anh không có cảm giác đau, cũng không cảm thấy lạnh, anh nói cho bác sĩ rồi, nói cả bệnh tình giấu diếm trước kia, làm kiểm

tra toàn diện, bởi vì em hy vọng anh khỏe lên, hy vọng anh phục hồi, nên anh đã đợi ở bệnh viện đợi ba ngày.”

Không phải cố ý muốn dùng khổ nhục kế, nói cho cô rằng anh ghét nhất

bệnh viện, mà là mỗi khi một mình anh nằm trên giường bệnh, trong một

căn phòng bệnh đặc biệt không hề có người khác, những ký ức không thoải

mái lại xuất hiện trước mắt.

Sau khi tỉnh lại từ tai nạn xe cộ, không biết mình là ai, không biết

những gương mặt đang nói anh há miệng ngậm miệng là ai, cũng không biết

những người phụ nữ trước mắt, không rõ vì sao các cô ấy lại ôm anh không buông.

Sau đó vì tranh đoạt anh mà đánh nhau ầm ĩ rất nặng, nhưng đến lúc

bác sĩ tuyên bố khả năng cả đời không hồi phục của anh thì ai nấy cũng

đều bỏ chạy mất dạng.

Loại cảm giác không hề nhớ rõ bất cứ thứ gì lại bị người khác coi thường, thật là tệ hết biết.

“Dây thần kinh cảm giác đau và nóng lạnh đã bị thương tổn, gần như

không có khả năng chữa trị, anh rất ngu xuẩn, bỏ lỡ những buổi trị liệu

quan trọng, em giận anh, chán anh, cũng là đúng thôi, anh nói dối, đáng

phải trả giá rất lớn.” Anh cười khổ lắc đầu, không dự đoán được tự mình

hại mình đến tình trạng này.

Không những mất đi cảm giác đau, nóng, lạnh, mà ngay cả Xảo Hủy, anh cũng không thể giữ lại.

“Mẹ anh……anh đã lừa bà ấy, mẹ không trách anh nói dối, nhưng khi anh

nói anh không còn cảm giác đau đớn, cho dù bẻ gẫy ngón út của anh cũng

chỉ cảm thấy như muỗi chích mà thôi, mẹ lại khóc rất nhiều”. Ngụy Kính

Nghiêu nhắc đến mẹ, hốc mắt anh bất giác đã ươn ướt, nổi lên tầng nước.

“Anh không cảm giác đau, nhưng khi nhìn thấy mẹ anh khóc, anh đã rất đau lòng.”

Cách cánh cửa sắt cao ngất, Hoa Xảo Hủy nhìn anh đang rầu rĩ giải

thích, gương mặt ngốc nghếch biểu đạt tâm tình của anh, vội vàng chứng

minh cho cô thấy thành ý của mình, anh thật sự rất hối hận.

Lòng cô không khỏi co rút lại.

Nhìn kỹ gương mặt anh, thân hình anh, anh gầy, bộ dáng trông rất mệt

mỏi, thời tiết lạnh như vậy, lại ăn mặc phong phanh, môi cũng đông cứng, nhưng vẫn nói những lời này.

Anh không hề phát tính thiếu gia đòi vào nhà, chỉ đứng ngốc nghếch

trước cửa đưa báo cáo cho cô xem, anh rõ ràng là … Hai mắt đều có tơ

máu, bộ dáng mệt mỏi, Stanley nói, anh sáng sớm năm giờ đã đến đây, vẫn

chờ tời bây giờ.

“Sao anh lại ngu ngốc như vậy chứ?” Lòng cô đau quá, cảm thấy anh như là một đứa ngốc, đầu óc anh hỏng rồi, nhất định là vậy, nên Ngụy Kính

Nghiêu mới lấy lòng một người con gái như cô, anh sẽ không để mình thiệt thòi như vậy, không bao giờ!

“Anh không phải cố ý muốn làm em đau khổ”. Ngụy Kính Nghiêu hốt

hoảng, rối loạn, cô chỉ nhìn anh, thân thể run rẩy, hỏi anh rằng vì sao

lại làm như vậy. “Anh chỉ là muốn đến xin lỗi, muốn gặp em, muốn nói với em anh thật sự rất thích em.”

Từ khi gặp mặt đến giờ, anh rốt cuộc đã cường điệu câu anh thích cô bao nhiêu lần? Hoa Xảo Hủy cũng không thể đếm đ