Old school Swatch Watches
Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324141

Bình chọn: 8.5.00/10/414 lượt.

ánh cường đạo.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ, phản kháng cướp giết nên xét vô tội, Trần thị ngay lập tức được phóng thích.

Cũng theo cơn mưa tạnh, vụ án này liền rõ ràng được giải quyết.

Điều khiến cho Kinh triệu doãn có hơi tức tối là, Trần Thập Thất bước ra khỏi công đường, bách tính kêu lên không phải là “Đại nhân anh minh”, mà là “Ông trời có mắt nhìn rõ mọi việc”.

Từ chối đủ điều không xong, cuối cùng Trần Thập Thất ngồi trên cáng tre, được chúng bách tính hoan hô vây quanh trở về. Thống lĩnh thị vệ Tôn Ích thì cười tủm tỉm dẫn theo đám thị vệ của Vương phủ thẳng một đường đưa nàng đến cửa nhà, hơn nữa còn rất cung kính thi lễ rồi mới rời đi. Trần Tế Nguyệt trái lại rất thành thật không khách khí đẩy Thiết Hoàn ra, dìu Trần Thập Thất đi vào.

“Đi chuẩn bị nước, không thấy nương tử các ngươi chật vật thế này sao?” Trần Tế Nguyệt quát, trực tiếp thẳng đường kéo Trần Thập Thất vào trong phòng.

“Đây là khuê phòng của ta.” Trần Thập Thất nhíu mày.

Trần Tế Nguyệt trừng nàng, nghiến răng trèo trẹo, “… Lần đầu tiên trong đời ta muốn đánh nữ nhân.”

Trần Thập Thất bật cười, hơi khập khiễng đi tới chậu rửa mặt, nghĩ muốn vắt khăn lau mặt, phát hiện cánh tay vẫn run rẩy lợi hại, không tài nào vắt được.

Tinh thần rệu rã, cái thân thể rách nát này của nàng hoàn toàn không nên thân.

Trần Tế Nguyệt một phen đoạt lấy, thiếu chút nữa vắt rách tấm khăn, ấn nàng ngồi xuống đệm, lung tung lau vết máu trên mặt nàng. Ngữ khí vẫn rất sắc bén, “Ngươi có tìm được một sợi tóc đen nào không?”

“Không có. Rất nghiêm túc tìm… thật không có.”

Trần Tế Nguyệt thực sự rất muốn bóp chết nàng. Phải phải phải, nàng cái gì cũng được xem là vô cùng minh bạch, trí tuệ đến gần như là yêu. Nhưng nàng suy nghĩ hết lòng kết quả chính là không còn lấy một sợi tóc đen, mặc dù hắn không hiểu về y lý cũng nhìn ra được khí sắc của nàng mỗi ngày một xấu đi.

“Cầu vẹn toàn giả, vô nhất toàn.” mặt Trần Tế Nguyệt càng xanh.

(* Cầu vẹn toàn giả, vô nhất toàn: nếu mưu cầu an toàn tuyệt đối, không gì sơ hở, vậy thì một chút an toàn cũng không có. Ý chỉ trong tác chiến phải có dũng khí dám mạo hiểm.)

Trần Thập Thất cúi đầu, “Đúng. Ta vì thù riêng mà gây nguy hiểm cho quý Bộ khúc, ta đã suy tính không đủ chu toàn.”

Trần Tế Nguyệt cũng không nhịn được nữa, rống giận một tiếng với nàng.

Nàng mệt mỏi rã rời dựa vào chiếc bàn thấp, nhợt nhạt cười, “Ta biết ý tứ của ngài… Chỉ là cảm thấy, vẫn chưa tới tình cảnh kinh động đến thiếu chủ. Kế sách này của Hải Ninh Hầu, thật ra là một liên hoàn kế không tệ. Nếu quả thật ta chỉ mang theo gia đinh bình thường, bên người cũng là hai nha đầu bình thường, giết sạch chúng ta chẳng qua là trong nháy mắt mà thôi. Nếu may mắn còn sống sót, cũng sẽ bị Kinh triệu doãn bắt đi, rồi cũng chết oan trong đại lao… Sau đó chuyện này liền xóa sạch.”

“Đáng tiếc, ta rất hiểu rõ Hải Ninh Hầu, nhưng Hải Ninh Hầu lại hoàn toàn không hiểu ta. Ta gả cho hắn hai năm, nắm được mấy năm nhân tình vãng lai của hắn.”

Nàng trầm mặc. Đã từng, nàng cũng từng ôm cái nguyện vọng ‘bạch thủ giai lão’ nực cười kia. Gả cũng đã gả rồi, còn có thể làm sao bây giờ. Lúc ban đầu, cũng từng có lưỡng tình tương duyệt đó… nhưng chưa tới nửa năm thì phải.

“Cho nên liệu trước tiên cơ là rất quan trọng.” Trần Thập Thất lên tinh thần, mỉm cười nói.

Trần Tế Nguyệt nói không nên lời tâm tình của mình. Có chút khổ sở, có chút tức giận, có chút chua chát… thậm chí có một chút thương tiếc.

Hai kẻ đốn mạt kia hủy hoại nàng. Cho dù tính mạng có thoát được, nàng cũng không còn có thể sinh đẻ được nữa. Hủy hoại nàng đến mức… triệt để như thế.

“Là Hiệp Mặc chúng ta mời cô đến, là chúng ta!” Trần Tế Nguyệt phát hỏa, “Vượt lửa qua sông, chết không chùn bước! Không phải là phủ An Thân Vương ngoài đường ngoài xá gì đó! Đã tính kế thì tính triệt để một chút, thống khoái một chút! Vốn lẽ phải xem cô là Cự Tử, đây là điều kiện mà cũng là lời thề! Việc của Cự Tử cũng không phải là thù riêng!”

“À, vậy sao.” Trần Thập Thất ánh mắt ôn nhu, “Được, ta hiểu rồi.”

Trần Thập Thất bị bệnh.

Sau khi tắm rửa thay quần áo, nàng kiên trì đi thăm mười sáu Bộ khúc trong lời Kim Câu Thiết Hoàn nói, hoàn toàn vứt bỏ nguyên tắc “Chỉ khám cho nữ nhân”.

Hiện tại những người này là người của nàng, không phân chia nam nữ.

Kéo được hai người đặc biệt nghiêm trọng ra khỏi Quỷ môn quan, sau khi xác định toàn thể không việc gì… Nàng liền thẳng tắp ngã xuống.

Đại phu lải nhải nửa ngày, gì mà suy nghĩ quá mức, nguyên khí hao tổn đã đến gốc rễ… nói trắng ra, là nàng đương yên đương lành làm mình bị mệt đến bệnh.

Một ngày nọ, vừa ra khỏi Đại Lý Tự, Trần Tế Nguyệt liền nghiến răng nghiến lợi đến tòa nhà của Trần Thập Thất “giám sát”, sau đó bị hắn phát hiện Thập Thất nương tử tính kế quá nhiều cứ thế mém tính luôn cái mạng của mình gần như không còn kia, cư nhiên còn nhờ người không khiêng cũng phải ép khiêng mình đến phủ Bách Thắng Hầu bắt mạch bình an.

Hắn chưa từng có suy nghĩ muốn đánh một nữ nhân như lúc này, vô cùng muốn, muốn đến tột bậc.

“Trần Thập Thất.” Hắn đè nén cơn giận ẩn ẩn n