XtGem Forum catalog
Bờ Sông Xanh Tươi

Bờ Sông Xanh Tươi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323452

Bình chọn: 10.00/10/345 lượt.

hòng đọc xem tạp chí mà thôi. Anh mới là

chăm chỉ kìa, thật lợi hại!” Tôi nhìn anh ta ôm một đống sách tham khảo

mà sợ hãi than không thôi.

Phan Vân cười nhẹ, cùng tôi ra khỏi thư viện, đi đến nhà xe: “Gần

đây còn có thể đi? Chương trình học của học kì 2 năm 2 không phải quá

khẩn trương.”

“Đúng, nhưng mà đến trường thật là nhiều. Còn các anh? Bề bộn nhiều

việc chứ?” Đã lâu không thấy anh ta, đối Trần Kì cũng không nhúc nhích

gì…… Biết khó mà lui sao?

“Đúng vậy, có vài việc.” Anh ta trầm mặc một chút, hỏi: “Trần Kì, có khỏe không?”

Tôi ngẩn người, “Rất tốt.” Vẫn bộ dáng bà cụ non.

“Trần Kì nói,” Phan Vân giương mắt nhìn chân trời, “Cô ấy muốn đến

đại học mới yêu đương, trung học không rảnh. Ta muốn theo đuổi cô ấy

cũng phải đợi đến đại học mới nói sau.”

“Nha?” Đón được Trần Kì hội như vậy nói. Trần Kì độc lập xuất chúng

cùng tiêu sái tự do luôn luôn là hâm mộ của tôi, nhưng tôi cũng đồng

tình với anh ta, yêu trúng cô gái giống Trần Kì, thực vất vả a?

“Ta không tính buông bỏ cho Trần Kì, không có biện pháp buông bỏ cho cô ấy, ta đã nhận định là cô ấy. Nếu cô ấy muốn ta chờ, cũng chỉ có thể đợi.” Phan Vân vừa cười cười, “Nói chuyện này với em, em có cảm thấy

phiền không? Ta hôm nay đột nhiên muốn tìm người nói dong dài a.”

“Ách, không có!” Tôi dùng sức lắc đầu, kỳ thật tôi thực thích nghe

chuyện này nọ, bởi vì ta vốn thích — tám chuyện, “Đối với Trần Kì…… ừm…… phải có kiên nhẫn.”

“Kiên nhẫn? Kiên nhẫn là đủ rồi sao? Ta đây tuyệt đối có. Ta thứ

khác không có, chính là có tính nhẫn nại. Chỉ là…… nếu ta chờ, sẽ chờ

được sao?”

“Đương nhiên! Tương lai luôn tràn ngập hy vọng , phải tin tưởng vận

khí của mình.” Tôi cho tới bây giờ cũng không hoài nghi qua, tương lai

của tôi nhất định sẽ rất tốt đẹp!“Cố gắng! Kiên trì! Không cần buông tay a!”

“Ta biết.” Phan Vân cười vỗ vỗ kích động tôi, “Kỳ thật,- khi bắt đầu đã nghĩ thật sự rõ ràng, mặc kệ chờ đợi có kết quả hay không, ta đều

chờ. Trên thực tế, buông tay so với chờ đợi còn khó hơn nhiều.”

“Ừm.” Ta nhìn khuôn mặt bình tĩnh lại kiên nghị của anh ta, đột

nhiên cảm thấy anh ta cùng Trần Kì thật sự rất xứng đôi. Loại cô gái như Trần Kì sẽ chỉ có loại con trai như Phan Vân là xứng thôi! Xem qua

nhiều ngôn tình tiểu thuyết như vậy, tôi sẽ không nhìn lầm .“Phan Vân,

em thực xem trọng hai người nga!”

“Cám ơn.” Phan Vân mỉm cười, nói xong đã sắp đến bãi giữ xe, anh ta

đột nhiên lại bỏ thêm một câu:“Định Doãn cũng là người có tính nhẫn

nại.”

Di? Ta sửng sốt một chút. Sao nhắc tới Trình Định Doãn? Há mồm,

nhưng vẫn không có hỏi. Thấy anh ta đã dắt xe đạp ra, liền cũng lấy cái

chìa khóa xe ra mở xe mình.

Aiz, luôn như vậy. Đối với chuyện có liên quan với Trình Định Doãn,

tôi cuối cùng vẫn có điểm nhát gan, hướng về anh, lại không dám thân cận anh quá.

Đều tự đẩy xe, nói tạm biệt xong, đi theo những hướng khác nhau.

Trong lòng tôi vẫn vì tâm ý của Phan Vân đối Trần Kì mà rung chuyển, thật hâm mộ a, Phan Vân thật sự là người con trai tốt, người con trai

tốt vô cùng vô cùng khó có được!

Chúc phúc cho bọn họ! Chỉ là — anh ta vừa rồi vì sao nhắc tới Trình Định Doãn? Tôi quăng mạnh xe đạp, đứng ở cửa ở bệnh viện, liền vội vàng chạy vào, rất nhanh tìm được phòng bệnh –

“Tuệ Na, cậu có khỏe không?”

Trương Tuệ Na nằm ở trên giường bệnh, nghe tiếng trợn mắt.“Không có việc gì.”

“A Tinh, vừa rồi làm mình sợ muốn chết –” Trương Lệ Lệ giọng vẫn

mang theo khóc nức nở, ngồi ở ghế cao bên giường, “Thật đáng sợ, ra thật nhiều máu…… Làm mình sợ muốn chết……”

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nói rõ được không?” Tôi tiến lên vỗ

vỗ nó, vừa rồi chính là nó khóc nức nở, còn không ngừng lặp lại “Thật

nhiều máu, ra rất nhiều máu, còn không kịp cầm máu, bác sĩ nói sẽ quá

muộn. ” Trong lời nói hơi run làm cho tôi nghĩ đến tình thế nghiêm

trọng, sợ tới mức vội vàng chạy tới đây.

“Vị xuất máu, đã ngừng.” Người trả lời là Trương Tuệ Na, chuyển qua khuôn mặt tái nhợt của Trương Lệ Lệ nhíu mày, “Đừng khóc, thật ồn ào.”

Tôi giúp cô ấy kéo chăn, cho cô ấy hảo hảo nghỉ ngơi, kéo Trương Lệ

Lệ ra cửa.“Được, từ từ nói cho mình biết, sao lại thế này?” hai người

cùng họ Trương ở cùng 1 trấn, trong trường ở cùng 1 kí túc xá, cá tính

lại khác xa vạn dặm.

Trương Lệ Lệ mồm năm miệng mười kể lại: chiều chủ nhật, học sinh

người thì về nhà, người thì ra ngoài, trong ký túc xá không còn người

nào. Trương Tuệ Na bụng từ sáng đã bắt đầu không thoải mái, nhưng bởi vì tràng vị của cô ấy luôn luôn không tốt, cho nên cũng không để ý, tùy

tiện ăn điểm tâm với uống thuốc có sẵn trong phòng, thậm chí ngay cả vẻ

mặt hơi đen cũng không quan tâm- sau đó càng ngày càng nghiêm trọng, hôm nay buổi chiều đột nhiên nôn ra máu, lúc này mới nhanh đưa bệnh viện.

Đến bệnh viện kiểm tra xong, bác sĩ mắng to trễ như vậy mới đưa tới, nói là đường tiêu hóa xuất huyết nhiều, phải nhanh tiêm truyền dịch, nhưng

mà máu lại luôn ra nhiều, lại phải ép buộc hồi lâu. Tóm lại rất khủng

bố, sợ tới mức Lệ Lệ phát run, đến khi bác sĩ nói đã cầm máu, không có

gì trở ngại sau đó mới khóc sướt mướt gọ