ông già tính tình cổ quái, thường xuyên điểm danh, nhất là không chút lưu tình
với sinh viên đi muộn, đuổi thẳng tay.
“Mân Mân… Mân Mân…”
Nàng đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, tạm thời dừng lại, nhìn xung
quanh bốn phía. Nhìn thấy bạn tốt Chỉ Dao đang đứng cạnh bãi đỗ xe, hét gọi
nàng.
Các nàng tuy học cùng một trường đại học, nhưng khoa lại khác nhau, nàng học
khoa Báo chí, ước mơ lớn nhất là sau này là có thể trở thành phóng viên hoặc
biên tập tạp chí, mà Chỉ Dao chỉ đơn thuần nghe theo ý muốn của cha mẹ, học khoa
Quản lí công thương (1), vì cha mẹ nàng hy vọng nàng tốt nghiệp ra có thể hỗ trợ
quản lí công ty nhà mình.
(1) Đây là một ngành học của TQ, hình như VN không có (ta cũng không biết
nữa, ta học kĩ thuật nên không rõ T_T). Có nhiều ngành quản lí lắm, như quản lí
kinh tế, quản lí công thương (công nghiệp và thương mại), quản lí công trình.
Đấy là bên TQ.
“Mân Mân, hôm nay khoa của tớ có một buổi tọa đàm phấn khích tuyệt luân, có
muốn cùng đi nghe một chút không?” Chỉ Dao khoác vai nàng, như làm nũng, “Tớ đi
một người chán quá, đi cùng tớ đi.”
“Tọa đàm?” Mân Huyên nghe xong, lắc đầu như trống bỏi: “Không, tớ không đi.
Chỉ Dao, tớ không có hứng thú với mấy môn học khoa cậu, tí nữa tớ còn có một môn
rất quan trọng, không thể vắng mặt.”
Hình thức tọa đàm ở cái trường này nàng quá rõ ràng, chắc chắn sẽ có một vị
giáo sư đứng trên bục giảng, toàn bộ mọi người dắt nhau tới hội trường, sau đó
thì nghe một buổi nói chuyện vừa nặng nề vừa dài dòng.
“Mân Mân, đi với tớ đi.” Chỉ Dao tiếp tục làm nũng, “Chuyện ông giáo sư của
cậu không thành vấn đề, cần một cú điện thoại của tớ là được rồi. Cậu đi với tớ
đi.”
“Nhưng mà…” Mân Huyên cố không trợn trừng mắt, nàng biết cô bạn của mình sieu
cấp có tiền, cha nàng lại là ủy viên ban quản trị của trường, nên mọi người đều
coi nàng như cô công chúa nhỏ.
Tính đại tiểu thư của Chỉ Dao đâu chỉ có lần này mới lộ ra, luôn tâm huyết
dâng trào mặc kệ nàng có phải đang học hay không, đi vào khoa báo chí tìm nàng,
sau đó mặc kệ ánh mắt của mọi người, lôi nàng khỏi phòng học. Mân Huyên vì thế
cũng thành nhân vật phong vân nối tiếng của trường, đi đến đâu mọi người cũng
nói nàng là bạn của công chúa nhỏ Chỉ Dao.
“Không nhưng nhị gì hết.” Chỉ Dao ngắt lời nàng, mặt lộ ra vẻ thẹn thùng:
“Cậu biết không? Tớ thích một người.”
“Tớ biết rồi.” Mân Huyên chịu hết nổi, gõ vào đầu Chỉ Dao, “Không phải cậu
từng nhắc tới vị hôn phu lúc nhỏ sao. Được rồi, không nói nhiều nữa, tớ phải đi,
nếu không thực sự muộn rồi. Giờ ăn cơm trưa liên lạc lại nha.”
Nàng giãy khỏi tay Chỉ Dao, đang chuẩn bị chạy vào phòng học, lại nghe thấy
Chỉ Dao nhỏ giọng nói.
“Không phải, là một nam sinh tớ thích, chứng tớ đã muốn định gắn bó cả đời.
Tháng sau liền quyết định đính hôn.”
“Cái gì? Tháng sau? Hai người quyết định gắn bó?”
Mân Huyên cả kinh đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên, chạy nhanh như bị
cháy mông, nóng nảy cầm tay Chỉ Dao.
“Vậy vị hôn phu cha mẹ cậu chọn thì thế nào? Cậu không phải nói mình thích
hắn sao? Sao bây giờ lại đột nhiên nhảy ra một nam sinh khác? Sao lại không nói
cho tớ? Hai người định gắn bó cả đời sao? Vậy cha mẹ cậu thì thế nào?”
Thấy mình thành công “tóm gọn” sự chú ý của Mân Huyên, Chỉ Dao đắc ý, không
khỏi nhanh nhanh chóng chóng kéo tay bạn tốt đến khoa nàng.
“Được rồi, được rồi. Người tớ thích đang ở ngay hội trường, cậu giúp tớ nhìn
xem, các mặt của anh ấy có tốt không?”
Hai người thở hồng hộc chạy tới hội trường, nơi đó sớm đã chật như nêm. Thỉnh
thoảng còn truyền đến từng đợt tiếng hét chói tai điên cuồng, tất cả nữ sinh đều
mang một vẻ ửng hồng cùng hưng phấn khó hiểu, như ánh mắt ái mộ của Crazy fan
nhìn ngôi sao.
(1) Buổi nói chuyện của giáo sư hoặc người nổi tiếng trong một lĩnh vực
nào đó với sinh viên về khó khăn của môn học, cơ hội nghề nghiệp, …
Nhìn thấy Chỉ Dao, mọi người đều biết điều mà tránh qua một bên nhường đường,
không có biện pháp, ai bảo người ta là thiên kim ủy viên hội đồng trường
đâu!
Chỉ Dao ngẩng cao đầu bước vào lối đi các sinh viên đã dọn sẵn cho mình, tay
vẫn lôi kéo Mân Huyên. Lúc này, Mân Huyên thật hận không thể che kín mặt mình
lại, nàng có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt ghen tỵ cùng hờn giận từ bốn phía bắn
tới. Ánh mắt như vậy, nàng đã quá quen thuộc.
Mỗi lần ở cùng Chỉ Dao, mọi người chủ yếu nhìn nàng bằng cái loại ánh mắt
này, lẽ ra nàng lên sớm tập thành thói quen, nhưng mỗi lần như vậy đành phải tự
an ủi, đối mặt những tình huống như thế này, nàng không thể thản nhiên được.
Cũng khó trách, Chỉ Dao vừa có tiền vừa có thế, cha không chỉ là ủy viên hội
đồng trường, còn là chủ tịch công ty Giản thị nổi tiếng khắp thiên hạ đâu!
Có rất nhiều người muốn làm bạn thân của Chỉ Dao, nhưng nàng chưa từng có ấn
tượng tốt với bất cứ ai. Trong mắt Chỉ Dao, ngoại trừ Mân Huyên, nàng coi như
tất cả những kẻ muốn tiếp cận nàng đều có mục địch nào đó.
Ngày khai giảng Cao nhị (*) đầu tiên, tất cả học sinh vây quanh lấy Chỉ Dao
quan tâm chăm sóc, chỉ có Mân Huyên vẫn ngồi một góc