g đã bị cảm giác đau nhức giữa hai
chân đánh úp lại. Quay đầu thoáng nhìn vết máu trên giường, đau đớn cắn môi, đè
nén chua xót trong lòng. Chăm chăm nhặt quần áo rải rác trên đất, nàng dùng tốc
độ nhanh nhất tắm xong, sau đó đi ra.
Bước đến chiếc giường hỗn độn, nhìn nam nhân đang say ngủ, ánh sáng ngoài cửa
sổ chiếu vào ngũ quan tuấn nghị của hắn, cơ thể cường tráng cũng lộ ra ngoài
chăn.
Nàng thu hồi ánh mắt, cõi lòng như bị một bàn tay vô hình nào đó nhéo mạnh.
Quên đi, chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, hiện tại hối hận cũng không kịp,
chẳng bàng vứt sang một bên. Dù sao, hắn là tổng tài tập đoàn Đường Thịnh cao
cao tại thượng, nàng chỉ là một sinh viên năm bốn bình thường, về sau cũng sẽ
không bao giờ gặp lại.
Nhưng rõ ràng là nàng chỉ muốn ra ngoài kiếm chút thu nhập thêm, sự việc sao
lại phát triển thành như vậy? Nàng ảo não tự đập đập vào đầu mình, xoay người
không chút do dự đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng trong nháy mắt, nam nhân trên giường đột nhiên mở choàng mắt,
chậm rãi ngồi dậy, môi nở nụ cười tà ác lãnh ý.
“Lăng Mân Huyên, cô quả thực thật buồn cười. Nghĩ mọi chuyện cứ như vậy đơn
giản mà xong sao? Tất cả chẳng qua chỉ là mới bắt đầu mà thôi, trò hay vẫn còn
chờ phía trước.”
Ra khỏi khách sạn xa hoa, đẩy ra cửa kính, gi ó lạnh ban sớm thốc vào mặt,
nàng kéo sát bộ quần áo đơn bạc vào người, hít sâu một hơi, từ giờ trở đi muốn
đem chuyện này rửa sạch hỏi đầu, cứ coi như một giấc mộng đi.
Dù sao, hiện tại nàng có chuyện phiền não cần nàng giải quyết, nàng phải chăm
chỉ làm việc, rời khỏi cái nơi làm người ta khó thở kia càng sớm càng tốt.
Thái độ lãnh đạm cùng xa cách này, ba năm qua nàng sớm đã nhìn nhiều thành
quen, dù sao người hầu cũng phải nhìn ngó ánh mắt của chủ nhân mà làm việc, chủ
nhân tòa nhà đối xử thế nào với nàng cũng gián tiếp cảm nhận từ những người này
một hai phần.
Ở nơi này, đã hơn ba năm, nhưng hết thảy vẫn xa lạ như buổi ban đầu, lạnh
lùng, nếu không phải ba ba ép nàng cùng người nhà thúc thúc(1) phải cùng một
chỗ, nàng tình nguyện ở lại cô nhi viện, ít nhất, nơi đó, sự quan tâm của mọi
người dành cho nàng là chân thành ấm áp, không có nửa điểm tạp chất.
Lúc lên cầu thang, theo thói quen nàng liếc mắt về phía gara, nơi đó quả
nhiên đỗ một chiếc ô tô thể thao.
Bạn trai Lôi Thiếu Đằng của đường muội (2) Ngải Phù gần đây thường xuyên ghé
qua, sáng nào cũng đến đón Ngải Phù cùng nhau đi học.
Nàng nhịn không được cười khổ một tiếng, biết rõ là không nên thế, nhưng tâm
không tự chủ được có cảm giác không thể hô hấp.
Trước đây, nàng là tiểu công chúa xí nghiệp Lăng thị, hắn là hoàng thái tử
tập đoàn tài chính Lôi thị, biệt thự hai nhà chỉ cách nhau một bức tường. Hai
người bọn họ là thanh mai trúc mã, ngây thơ vô tư, lúc đến trường hay tan
trường, luôn cùng ngồi trên một chiếc xe mà về. Chơi đùa ở nhà, bọn họ luôn đóng
làm cô dâu chú rể, Ngải Phù chỉ có thể bĩu môi làm phù dâu hoặc người hầu. Người
lớn thấy hai đứa nhỏ thân thiết như vậy, liền lén ước định chờ bọn hắn lớn lên
kết làm thông gia. Nhưng, Lăng gia đột nhiên xảy ra biến cố, bánh xe vận mệnh
lệch hướng.
Lần đó mẹ nhận được cú điện thoại nặc danh, rốt cuộc không trở về, tới ngày
hôm sau lại nhận thêm một cú điện thoại, phóng viên cũng kéo đến chật cửa, nàng
thế mới biết, ba ba một lần lỡ tay, đã hủy diệt hoàn toàn gia đình hoàn mĩ hạnh
phúc của nàng. Nàng thành trẻ mồ côi.
Ba năm trước, tâm lí nàng dần trưởng thành, nàng bắt đầu hoài nghi chuyện
ngày đó rất có thể là một âm mưu, thông qua tra tìm nhiều nguồn, rốt cục đã thấy
một ít điểm đáng ngờ cùng lỗ hổng, phong thư nặc danh kia có thể là một cái
bẫy.
Nàng đi thăm tù, muốn từ miệng ba ba nghe ra chân tướng chuyện năm đó, nhưng
ba ba cũng không đồng ý gặp nàng, lí do là nàng rất tùy hứng, không chấp nhận
thúc thúc nuôi nấng. Nàng biết, nhất định thúc thúc đã nói gì đó cho ba ba, cũng
không muốn giải thích nhiều lời, dù không tự nguyện, vẫn thu thập chỗ hành lí
đơn giản của mình, tới nhà thúc thúc.
(1) Thúc thúc: Chú
(2) Đường muội: Em họ.
Năm ấy nàng không để thúc thúc nuôi nấng, dứt khoát rời nơi này đến cô nhi
viện ở, thời gian cuồn cuộn trôi, đã mười một năm, lại về nơi này, tất cả mọi
chuyện cũng biến hóa nghiêng trời lệch đất. Dù nàng đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn
có chuyện có thể làm nàng đau lòng, người nàng chôn sâu trong đáy lòng mười một
năm, người nàng ngày nhớ đêm mong, Lôi Thiếu Đằng, thay đổi, thành vị hôn phu
của Ngải Phù, thành chồng em nàng.
Mỗi lần Thiếu Đằng tới đón Ngải Phù, nàng liền không thể kiềm chế cõi lòng
mình. Ba năm qua, mặc kệ nàng cố gắng như thế nào, chuyện này cứ như một khúc
xương hóc trong cổ họng, dù thế nào cũng không thể nhổ ra.
Ở chổ để giày dép, nàng hít sâu một hơi, tạm thời xua tan lo lắng trong lòng.
Bước vào phòng khách rộng lớn, trông thấy nhà ăn chỉ cách một cánh cửa thủy tinh
trong suốt, trên bàn ăn dài trải khăn trải bàn màu trắng, bốn người đang cười
nói dùng bữa sáng.
Nàng quyết định không để ý tới, thẳng lên lầu, về phòng mình, liền bị một