nhiệt tình như vậy, cô cắn môi thở gấp, ánh mắt càng lúc càng mê đắm, tràn đầy dục vọng.
Hắn nhếch môi gian tà, khàn giọng thì thầm “Muốn anh phải không? Em cởi đồ giúp anh đi……”
Cô nuốt nước miếng, run run vươn tay cởi bỏ từng chiếc quần chiếc áo trên
người hắn. Hắn ôm chặt lấy cô, cả hai người đều đầm đìa mồ hôi, không rõ là của ai với ai…
Hắn áp đầu vào ngực cô trêu đùa, khiến cho nụ
hoa của cô cứng lên, sau đó đôi môi lại dời xuống bụng cô, kích thích
từng tế bào trên người cô, khiến những tiếng rên rỉ càng lúc càng nhiều.
Cô cố lấy hết lý trí còn sót lại, bày tỏ với hắn “A…… Hàn…… Ưm…… Em…… Em muốn….. Em muốn sinh con gái nữa……”
“Không được!” Hắn lập tức phản đối, vòng tay cô ra phía sau, dùng sức tiến vào cơ thể cô.
“Đừng…… A…… Chờ một chút…… Hàn, em thật sự…… Thật sự muốn sinh…… con gái……” Cô
vừa thở vừa nói, giơ hai tay muốn đẩy hắn ra, muốn làm hắn thay đổi ý
kiến, nhưng hắn căn bản không cho cô cơ hội nói nữa, giữ chặt lấy cô,
chuyển động càng lúc càng nhanh.
Cảm giác thỏa mãn khi bị lấp đầy khiến cô dần đánh mất lý trí, chỉ có thể để mặc hắn trêu đùa, sau đó
cảm giác kích thích càng lúc càng mạnh, khiến cô cũng ép sát vào người
hắn, để dục vọng tràn đầy khắp cơ thể.
Một hồi sau, cô nhắm chặt
hai mắt, xụi lơ trên giường. Hắn vòng tay qua eo cô, xích cô lại gần
phía hắn, để cô hoàn toàn được bao bọc trong lòng hắn. Cô cũng ghé đầu
vào ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, lại lặp lại “Hàn, mình sinh thêm một bé gái nữa đi!”
Hắn ôm chặt lấy cô, cọ cằm vào đỉnh đầu cô “Như thế này không tốt sao? Anh và em đã có Tiểu Lạc Lạc rồi…”
“Em yêu Tiểu Lạc Lạc, nhưng em cũng muốn có con gái nữa… Em sẽ có thể buộc
tóc cho con, cho con mặc những bộ váy lộng lẫy như công chúa, mua cho
con những đôi giày xinh xinh màu hồng, lại có thể nghe con ngâm nga một
bài hát thiếu nhi khi đang ngồi trong lòng em……” Thấy hắn chỉ hoàn toàn
im lặng, cô nhíu mày “Hàn, anh ngủ rồi à?”
Hắn hôn lên trán cô, cười nhẹ “Không, anh vẫn đang nghe. Nghe em nói, anh cũng bắt đầu thấy hơi động tâm…”
“Thật sao?” Cô ngẩng mặt nhìn hắn, kích động hỏi lại “Vậy mình sinh thêm một bé gái nữa, được không?”
Hắn thở dài, đôi mắt lóe lên một tia thương xót “Nhưng mà… Huyên, anh không thể quên được ngày em sinh Tiểu Lạc Lạc… Đau đẻ suốt bảy tiếng, sau đó
lại trải qua gần một tiếng đồng hồ mới sinh được Tiểu Lạc Lạc bình an vô sự… Trong suốt quãng thời gian đó, đã có những lúc anh rất sợ…
Anh không muốn nhìn thấy em phải khổ sở như vậy nữa.”
“Em không
sợ.” Cô cương quyết lắc đầu “Khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu
Lạc Lạc, em chỉ thấy tất cả đều rất đáng để đánh đổi. Hàn, anh cũng hiểu mà… cảm giác hạnh phúc đó, không gì có thể thay thế được….” Ngón tay thon dài của hắn ôn nhu đặt lên môi cô. Hắn thở dài bất lực “Huyên, em đừng nói nữa, tóm lại anh sẽ không đồng ý đâu, anh rất sợ… rất sợ sẽ mất em, em có hiểu không?”
Cô vẫn còn muốn nói nữa, nhưng bàn
tay hắn đã nhanh chóng bịt chặt lấy miệng cô, khiến cô không mở miệng
được. Cô hiểu, cô hiểu nỗi sợ của hắn, nhưng cô vẫn muốn có con gái… Cô
mong ước đến độ có thể trở nên vô cùng cố chấp, có thể bất chấp tất cả,
chỉ cần có thể sinh thêm một bé gái.
Cô vươn hai tay khẽ chạm vào gương mặt tuấn tú của hắn, ngón tay vuốt nhẹ dọc theo đôi lông mày rậm, xuống đôi mắt tinh anh, chiếc mũi cao đầy kiêu ngạo, cuối cùng dừng ở
đôi môi mỏng lạnh lùng của hắn.
Cánh tay hắn đột nhiên bịt miệng cô chặt hơn, khiến cô khó thở “Hàn…… Em… em không thở được……”
“Huyên, em đồng ý đi, đừng bao giờ rời xa anh……” Giọng hắn khàn khàn, sau đó
bất ngờ xoay người cô lại, vật cứng rắn nóng như lửa lập tức chen vào
nơi mềm mại nhỏ bé của cô, miệng không ngừng lảm nhảm “Em là của anh……
Mãi mãi phải ở bên cạnh anh……”
Hắn dường như đã mất hết lý trí,
không còn để ý đến cảm nhận của cô nữa, bản năng chuyển động, khiến cô
đau đớn không thể chịu nổi, đồng thời một khoái cảm cũng nhanh chóng
dâng lên trong người cô. Cô há miệng thở dốc, cố ngăn cản hắn, nhưng âm
thanh phát ra từ cuống họng lại càng thêm phần mê mị, kích thích “Ưm……
Hàn…… Anh đừng…… Anh… Ưm…… Em đau… A… ưm……”
Nhưng Doãn Lạc Hàn
lúc này dường như đã phát điên, không ngừng chiếm lấy cô, trong đầu hắn
chỉ đầy ắp nỗi sợ mất cô – điều khủng khiếp khiến hắn vô cùng bối rối và bất lực. Cô không thể khuyên can được hắn, chỉ có thể để mặc hắn bá đạo trên cơ thể cô, ở dưới thân hắn rên rỉ, mồ hôi long lanh khắp da thịt,
không rõ cảm nhận lúc này là đang đau đớn xé rách hay thỏa mãn kích
động…
Cho đến khi căn phòng đã yên tĩnh trở lại, cô vẫn không nhúc nhích úp mặt vào gối, hai vai run rẩy không ngừng.
Tiếng thở mạnh đều đều vang lên phía sau lưng cô, cánh tay hắn mạnh mẽ vòng
lấy eo cô, kéo cô vào trong lòng, dịu dàng hôn từng chút từng chút một
lên gương mặt cô, muốn lau đi những giọt nước mắt nóng hổi đang tràn ra
từ khóe mắt cô.
“Huyên, em có đau không? Anh xin lỗi… Anh rất
xin lỗi… Là tại anh không kiềm chế được mình… Bởi vì anh sợ, anh rất sợ
mất em… Em đừng khó