n lỗi em, rất xin lỗi em, đều do anh, đều do anh…”
Hắn dịu dàng vuốt tóc gọn gàng cho cô, cẩn trọng hôn lên trán cô như
đang âu yếm thứ quý giá nhất trên đời, nỉ non tự trách mình.
“Hàn, anh đừng như vậy…” Gương mặt cô tái mét, nhưng vẫn mỉm cười, một nụ
cười rất đẹp, tinh khiết tựa pha lê “Chỉ cần nghĩ đến việc con sắp ra
đời, những nỗi đau này có đáng gì……”
Lời của cô còn chưa nói hết, đột nhiên cả người co rút lại vì đau đớn, chỉ nghe tiếng bác sĩ đang
nói “Hít sâu… thở ra…, lại hít sâu nào,… thở ra……”
Cô nhắm mắt
lại, làm theo lời bác sĩ, nhưng vẫn đau đến mức nhịn không được rên lên
mấy lần. Mồ hôi không ngừng tuôn ra khắp người cô. Một cô y tá đứng bên
cạnh bàn đẻ lập tức cầm miếng vải trắng lau mồ hôi cho cô.
“Để tôi!” Doãn Lạc Hàn thương xót nhìn Mân Huyên, rồi nói với cô y tá như vậy.
Hắn nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt cô, đồng thời thì thầm bên tai cô “Huyên, em phải cố lên, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Vâng.” Cô cố gắng gật đầu. Có hắn bên cạnh, cô như được tiếp thêm sinh khí, cảm thấy mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Vài giờ sau, bụng cô đã trở nên càng lúc càng đau. Cô đau đến mức nhiều
lần tưởng như mình sắp không chịu nổi nữa, nhưng nghĩ đến Doãn Lạc Hàn
và con, cô lại cố gắng… Tiếng kêu gào càng lúc càng to và dày đặc.
Tay cô nắm chặt lấy tay hắn, móng tay đâm sau vào trong lòng bàn tay hắn.
Nhưng Doãn Lạc Hàn lúc này dường như đã vô cảm với nỗi đau xác thịt, hắn vẫn dịu dàng thì thầm bên tai cô “Huyên, em có nhớ em nói sau khi sinh
con xong, em muốn làm gì không? Em muốn cả gia đình mình nắm tay nhau đi công viên, sau đó anh sẽ mua cho em và con kem dâu. Anh bế con, nhìn em và con ăn, sau đó lấy khăn lau vết kem dính trên gương mặt đáng yêu của con, rồi lại lau miệng cho em… Em nói đó là điều em mong mỏi nhất, là
khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời……”
Lời hắn nói khiến cô nhớ lại tâm nguyện ngọt ngào này. Ngày bé, bố mẹ vẫn thường hay đưa cô
đi chơi công viên, sau đó lại ăn kem dâu… Cô cứ cười, cười, cười suốt
thôi…
Nhưng từ sau khi xảy
ra chuyện đó vào mười một năm trước, cô đã không còn được tới công viên
nữa, kỉ niệm đẹp đẽ đó cũng trở thành kí ức đau buồn mà cô chôn chặt tận đáy lòng. Vài ngày trước, cuối cùng cô đã tâm sự chuyện này với hắn.
Cô nói sau khi cục cưng ra đời, nhất định ba người họ phải đi chơi công viên, còn ăn kem dâu…
Hắn kiên nhẫn, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho
cô, lại liên tục thì thầm bên tai cô, cố gắng động viên cô, vẽ ra tương
lai tươi sáng mà bọn họ sẽ có, cố phân tán sự chú ý của cô để cô bớt đau đớn.
Không biết qua bao lâu sau, rốt cục bác sĩ cũng vui mừng nói “Được rồi, lập tức chuyển tới phòng sinh.”
Doãn Lạc Hàn ngẩng đầu, còn chưa hiểu rõ thì một y tá đi đến giải thích
“Doãn tiên sinh, bây giờ chúng tôi phải đưa vợ ngài vào phòng sinh. Nếu
nhanh, chỉ nửa tiếng nữa là đứa bé sẽ ra đời. Ngài muốn ra ngoài hay đi
theo……”
“Đương nhiên tôi phải đi theo vợ tôi.” Hắn không chút
nghĩ ngợi trả lời, quay đầu nhìn gương mặt mướt mồ hôi của cô, lại cẩn
trọng lau mồ hôi cho cô “Huyên, mình cùng đi thôi! Con của chúng mình
sắp ra đời rồi… em có vui không?”
“Có ạ, em vui quá……” Cô thì
thào rất nhỏ khiến hắn phải căng tai ra mới nghe thấy. Gương mặt cô
dường như đã hồng thêm, bừng sáng vì niềm hạnh phúc sắp được làm mẹ.
Y tá bắt đầu di chuyển cô sang phòng bên cạnh. Doãn Lạc Hàn vẫn nắm chặt
tay cô không rời, chỉ vài phút sau, cô đã được chuyển đến giường đẻ…
Bốn mươi phút sau, một tiếng khóc của trẻ con ré lên. Doãn Lương Kiến,
Chính Vũ và Chỉ Dao ngồi chờ ở bên ngoài, nghe thấy âm thanh này thì
nhìn nhau, không hẹn mà cùng mừng rỡ thốt lên “Sinh rồi!”
Khi
thấy tiểu bảo bối ra đời, khuôn mặt tuấn tú của Doãn Lạc Hàn rạng rỡ.
Hắn mừng rỡ, gần như mất bình tĩnh, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, lần đầu
tiên nói năng lộn xộn không ra lời “Huyên… em yêu… em nhìn xem… con của
chúng ta… con của chúng ta………”
Cô cố gắng ngẩng mặt lên nhưng
không đủ sức, chỉ có thể nhìn thoáng qua đứa bé trong tay y tá, liên tục hỏi “Hàn, là con của chúng ta đó sao? Phải không? Phải không?”
“Đúng vậy, chính là con của chúng ta đó!” Hắn vui sướng như điên, cúi xuống
gương mặt nhễ nhại mồ hôi của cô trân trọng hôn lấy hôn để “Huyên, khổ
cho em rồi… Anh yêu em… Anh yêu em nhiều lắm!”
Cô y tá đang bế
đứa bé dường như cũng bị lây sự hạnh phúc của bọn họ, tươi cười thông
báo “Doãn tiên sinh, chúc mừng ngài, là con trai! Đứa bé có thể bú mẹ
được rồi.”
Sữa của bà mẹ mới sinh tuy không nhiều nhưng rất dinh
dưỡng. Sau khi sinh nên cho con bú sữa mẹ, tốt nhất là trong khoảng một
tiếng mới sinh, sẽ giúp đứa bé phát triển hơn, tăng cường sức đề kháng,
giảm bớt nguy cơ mắc một số bệnh, giúp bé khỏe mạnh hơn.
Mân
Huyên đã đọc sách nên rất hiểu điều này. Nhờ sự trợ giúp của Doãn Lạc
Hàn, cô cẩn thận ôm lấy con, run run cho con bú. Nhìn cái miệng nhỏ nhắn của đứa bé theo bản năng mút lấy sữa mẹ, cô bật cười.
“Hàn, anh
nhìn này……” Đôi mắt cô đã long lanh những giọt lệ, nghẹn ngào không nói
được hết câu, chỉ xúc động nhìn hắn, rồi lại nhìn cục cưng trong lòng