inh Tuệ so vai bước vội bị J
níu tay lại cùng đi song song: “Haiz, hay là tôi giới thiệu cho anh một
người đàn ông nhe?”
J thoáng dừng lại nhìn cô, cũng may không phải là đứng ở giữa đường cái: “Thật sự? Có người thích hợp với tôi à?”
”Ách… Tạm thời không có.” Tinh Tuệ đành phải phẫn nộ trả lời, kết quả nhận được là ánh mắt khinh khỉnh thật to của J.
Hai người tiếp tục đi lên phía trước, cô dùng một giọng điệu vô cùng tiều tuy nói: “Tôi sẽ tìm giúp anh, tôi thề!”
J nghiêng đầu nhìn nhìn cô, cuối cùng bất đắc dĩ nở nụ cười.
Vì vậy cô cũng cười gian trá với J nhưng trong lòng lại cảm thấy rất áy náy.
J nhếch miệng, dùng giọng điệu sủng ái nói: “Trước hết cô phải chăm lo
cho mình đi, mấy loại ‘ tình cảm gân gà ‘… khi khác hãy nói.”
“A…”
Theo tiếng rên đầy quyến rũ của người phụ nữ bên dưới, Cao Nguyên hừng
hực hưng phấn không cách nào kìm chế được dục vọng của mình.
Làn da Đường Tinh Tuệ rất tốt, tuyệt đối không giống như anh nghĩ rằng
làn da phụ nữ ngòai 30 tuổi đã bắt đầu lão hóa. Hay là do cô rất ít
trang điểm đậm, hoặc là do trời sinh cô được thừa hưởng một làn da trắng đẹp như vậy, tóm lại anh rất thích ngắm nhìn cô trong đêm tối, khi ánh
trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, làn da cô lấp lánh, giống như được thoa
một lớp phấn bằng bạc.
Cánh tay của
cô vô lực vắt qua vai quấn trên cổ anh, hai chân lại sít sao kẹp lấy eo anh, dù là tư thế này hơi vất vả, nhưng anh lại rất thích cảm giác do
nó mang lại.
”Hôm nay vì sao em không nói tiếng nào?” trong hơi thở gấp, anh hỏi, động tác không hề chậm lại chút nào.
”Anh muốn tôi nói gì bây giờ…” Cô tròn mắt, ánh mắt mê ly, làm cho người ta thật thỏa mãn cảm giác đã chinh phục được.
Khi cô vừa hỏi, Cao Nguyên cũng ngây ngẩn cả người, đúng vậy, anh muốn cô nói cái gì?
Tinh Tuệ véo anh một cái, giống như là đang nhắc nhở anh đừng thất thần. Trong lòng anh không khỏi buồn cười, nhưng là cười khổ.
Anh thấp tầm mắt, hôn bên má và môi cô, vừa hôn vừa bá đạo nói: “như lần trước đi… Nói em muốn tôi…”
Cô không biết là do động tác của anh hay là anh hôn môi, buồn bực hừ
một tiếng, sau đó tiếp tục trầm mặc. Qua một hồi lâu, cô mới mở miệng
nói:
”Điều này cần phải nói sao…”
Nghe được những lời này của cô, anh thoáng hung hăng đẩy mạnh vài cái, rồi đi ra…
Bọn họ đều mệt mỏi không thở nổi, Cao Nguyên trong lòng nghĩ vì sao tự
nhiên lại trêu chọc bắt cô nói chuyện, cô hôm nay trầm mặc là phải có gì đó khác thường, hoặc có tâm sự gì. Lúc bọn họ vừa mới bắt đầu làm pháo × hữu, cô cũng thường mang một bộ mặt nặng nề với anh nhưng về sau khi
hai người “quen thuộc”, cô dần dần buông lỏng… nhưng trên thực tế, anh
cũng cũng như cô, chỉ là không có những biểu hiện rõ ràng như vậy, bởi
vì anh cảm thấy nếu mình ngay từ đầu cũng căng thẳng thì giữa hai người
sẽ càng cảm thấy lúng túng.
”Đang suy nghĩ gì hả?” Anh nằm ở trên người cô, đem tất cả sức nặng trên người mình đè xuống bắt cô thừa nhận.
”Ừ…” Cô vô thức lẩm bẩm một tiếng, nhưng trên thực tế chắc không nghe rõ anh đang nói điều gì.
Qua một hồi lâu, cô đột nhiên kêu lên: “Nặng quá… Ép nữa tôi thở không nổi.”
Anh thấy buồn cười, vội vàng xoay người nằm xuống bên cạnh, nhưng trong lòng càng khẳng định chắc chắn hôm nay cô có tâm sự … giống như cô cũng thường linh cảm được khi nào thì anh có tâm sự.
”Anh biết không, ” cô mở miệng nói, “J nói tụi mình quan hệ pháo x hữu kiểu này thật giống cái gân gà.”
”…” trực giác anh muốn phản bác, nhưng suy nghĩ mấy giây, lại cảm thấy không có gì có thể phản bác.
”Anh ta nói không có linh hồn, chỉ có quan hệ thể xác, vô hình trung giống như một cái gân gà, ăn vào vô vị nhưng bỏ lại tiếc.”
Cao Nguyên cùng Đường Tinh Tuệ đều nằm ngang nhìn lên trần nhà, anh không biết nên nói thế nào nên đành phải im lặng.
”Có thể là linh hồn, ” cô nói tiếp xem như chuyện anh có trả lời hay
không cũng không quan trọng, “Linh hồn quan trọng như vậy sao? Rốt cuộc
linh hồn là cái gì? Nó thay đổi nhanh như vậy thì làm sao người ta mới
có thể nắm bắt được linh hồn của một con người…”
Anh nghĩ, cô đã đồng hóa định nghĩa của “Linh hồn” và “Tâm hồn” làm
một… hoặc là cô căn bản đã không muốn hiểu khái niệm của hai vấn đề này. Cô nói nhiều như vậy, nhưng trên thực tế còn là một loại… từ kia diễn
tả như thế nào cho đủ nghĩa? Giống như con chim bị trúng thương đã mất
đi niềm kiêu hãnh…
Lòng của cô còn
rất đau, miệng vết thương vẫn chưa khép lại, có đôi khi nhìn qua thấy cô vẫn vui vẻ, nhưng trên thực tế thì không. Khi ai đó không cẩn thận đụng phải vết thương này, cô như con chim sẻ xù lông. Tự nhiên thấy cô như
vậy, anh cũng có cảm giác đau đớn, giống như tim anh dường như cũng đang có vết thương…
Mẹ kiếp! Mình làm sao vậy?!
Anh dang tay kéo cô lại gần, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đường Tinh
Tuệ, em có thể chuyên tâm một chút được không? Lúc làm tình với tôi đừng nghĩ đông nghĩ tây, làm hại tôi cũng bị chi phối.”
Bị anh túm đến trong ngực, trong lúc hai người duy trì tư thế nằm thẳng như thế Tinh Tuệ lại sâu kín thở dài, sau đó ngoài dự đoán nhu thuận
đáp một câu: “Ừ, biết rồi
