Polly po-cket
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326515

Bình chọn: 9.5.00/10/651 lượt.

thứ

này đích xác là không dùng đến, nhưng mình và các đồng nghiệp trên bàn

cũng có rất nhiều bút máy, nhưng nếu như trong tay không có máy vi tính, mà muốn có tờ giấy trắng để vẽ phát thảo bất kỳ lúc nào.” Cô giải

thích, “thì cuốn bút đao là ắt không thể thiếu, tuy nhiên, nếu cuốn bút

đao này có thể tự động như cuốn bút máy thì thật là tiện lợi a!”

”Chỉ cần đem bút chì bỏ vào lỗ tròn là được rồi, không cần mình dùng tay tắt phải không? Nghe rất tàn khốc hén.”

”Đúng vậy!” Tinh Tuệ hưng phấn nói, “Lúc ấy mình cũng nghĩ như vây …

đúng là rất tàn khốc ha! Đem bút chì bị dùng tè đầu cắm vào lỗ tròn, lúc cần lấy ra, chúng nó đã được gọt dũa đẹp đẽ, “

”… Như vậy, cuối cùng thì sai sót ở đâu?” Có lẽ là quan hệ nghề nghiệp, cá tính của Tương Dao thiên về thực tế hơn là những tưởng tượng phù

phiếm.

”Ừ…” Tinh Tuệ cầm lấy cái hộp màu đen ngay trước mắt nhìn kỹ, trên hộp còn vương lại vài mảnh gỗ vụn

“Cái cuốn bút đao tự động này phải dùng USB, tức là phải cắm vào máy vi

tính thì mới chạy được … mà nếu như trong tay có máy vi tính, thì mình

sẽ mở máy vi tính ra để vẽ bản đồ bằng phần mềm máy tính, điều tra mẫu,

điền lên các loại con số và màu sắc, như vậy là hoàn thành rất nhanh một bộ sơ đồ phác thảo, ai còn cần dùng tranh trên giấy này nữa!”

”Hắc…”

”Có phải rất “gân gà” không?” (chỉ vấn đề khó nuốt)

”Đúng là…”

”Mình còn có rất nhiều vật như vậy, ” Tinh Tuệ nhún vai, “Ví dụ như máy phát điện mini, đèn pin cảm quang, ủng đi mưa không thấm nước, máy đo

dòng điện của máy tính…vân vân.”

Đầu

bên kia điện thoại Tương Dao trầm mặc một hồi lâu, mới nói, “Chúng ta

thật sự là sinh hoạt tại cùng một thời đại sao? Vì sao những thứ cậu nói mình đều chưa từng nghe qua…”

”Ha

ha, ” Tinh Tuệ cười đến rất vui vẻ, “Nghe cậu nói vậy, mình cảm thấy

rằng nhà mình chất toàn những sản phẩm gân gà vô dụng, nhưng mình đang

bị sếp chĩa mũi nhọn đây! “

Tương

Dao trầm mặc một giây, sau đó dùng một giọng rất logic hỏi: “Xin hỏi

giữa sản phẩm gân gà và bị chĩa mũi nhọn có quan hệ nhân quả sao?”

”… Không có.” Cô chỉ đành phải phẫn nộ trả lời.

”Đúng rồi, phục cậu đấy. À, có y phục nào không gân gà nào hoặc là những trang sức phối hợp nào hay không ?”

Cô lập tức nhảy dựng lên: “Có rất nhiều!”

Căn hộ tám mươi thước vuông vốn là hai phòng ngủ một phòng khách nhưng

cô đã thiết kế lại đem phòng khách phá hủy đổi thành phòng để quần áo

kiểu mở. Có lẽ là xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, trong nhà này cho

dù các nơi khác có thể không gọn gàng nhưng phòng giữ quần áo luôn được

phân loại thật chỉnh tề, nhiều lần J đến thấy được, cũng không khỏi lên

tiếng tán thưởng.

Tinh Tuệ đi đến

ngăn tủ đứng, chỉ cần tìm một cái là ra được: “Mình có rất nhiều thứ chỉ dùng lần thứ nhất không có cơ hội dùng lần thứ hai…”

”Nói thí dụ như?”

”Mặt nạ Vinich dành cho vũ hội cao cấp.” Vừa nói cô vừa cầm lấy một cái mặt nạ, khảm đầy crystal bịt mắt, mặt trên còn có nhiều lông gà màu

xanh biếc, rất cổ quái.

”Vậy giữ đến lúc sinh nhật bốn mươi tuổi của cậu đem ra dùng luôn.” Tương Dao an ủi cô.

”…”

”Gần đây mình rất muốn một cái cặp đựng hồ sơ kiểu cũ.”

”A, mình có.” Tinh Tuệ trong đầu lập tức dần hiện ra hình ảnh một cái

túi, cô nhớ rõ lúc còn đi học ở New York nhiều năm trước cô đã mua nó,

ngốn mất của cô tiền lương một tháng rửa chén cho quán cafe. Cô rất

thích cái túi xách này, nhưng sau này tìm không được y phục thích hợp để phối hợp. Có rất nhiều lần, trước khi ra cửa, cô đeo túi xách đứng

trước gương quay qua quay lại, cuối cùng vẫn là từ bỏ ý định đeo nó. Dần dà, cô rốt cuộc chấp nhận thực tế: túi xách này không thích hợp với

mình. Nhưng lúc trở về từ New York, nó vẫn còn mới, được cô cho vào túi

chống bụi. Đã bao nhiêu năm, cô đổi mấy lần nhà, cái túi xách này vẫn bị đặt ở trong góc tủ bát, nhưng chưa bao giờ bị vứt bỏ.

Cô tìm một hồi lâu, rốt cuộc tìm được túi chống bụi bằng vải màu cam,

trước đây thật lâu nó là màu cam tươi rất đẹp, mỗi một lần cho dù chỉ

thấy túi chống bụi này, cô cũng cảm thấy thích thú … phảng phất ẩn nấp

dưới đáy lòng bao nhiêu năm đam mê bị dè dặt phủ kín. Nhưng hôm nay khi

nghe Tương Dao nhắc đến, cô chợt lại cao hứng nghĩ, nếu như túi xách này có thể tìm được một chủ nhân thích hợp, như vậy cũng không uổng công cô bao nhiêu năm rồi nhớ mãi không quên rồi lại không cách nào dùng được.

Từ điểm này mà nói, cô cũng người rất phóng khoáng … đương nhiên, chỉ là đứng ở góc độ này mà thôi.

”Cậu chờ, mình lập tức quay cho cậu xem” Tinh Tuệ lấy túi xách từ trong túi chống bụi ra dùng di động quay lại sau đó gửi Tương Dao.

Một lát sau, Tương Dao tại đầu bên kia điện thoại nói: “Thật xinh đẹp, đúng là loại mình thích! Nhất định rất tiện lợi đi?”

Tinh Tuệ không trả lời, chỉ là vui vẻ nói: “Đáng giá, đắt cũng phải ráng mua nha.”

”Nhưng mình muốn dùng cái gì đó để đổi với cậu?” Tương Dao có chút nhụt chí.

Kỳ thật từ vừa mới bắt đầu, Tinh Tuệ đã không nghĩ tới muốn cùng cô ấy

đổi cái gì, nhưng khi giọng buồn rầu của Tương Giao trong điện thoại, cô đột nhiên có ý định gạt cô ấy, nên cố ý nói: “Vậy cậ