. . . . .
“Cô nhanh lên đi!” Tần Tống gấp đến độ xoay vòng, thúc giục rồi lại thúc giục.
An Tiểu Ly tìm mãi không thấy cái đồng hồ báo thức hình quả táo kia, đang lật ngăn kéo tủ quần áo để tìm, còn mắng anh: “Vội gì chứ! Không thấy tôi đang rất nhanh đây hả!”
“Nếu bị anh ba phát hiện ra tôi đưa cô tới đây, mười năm sau cô cũng không được gặp tôi đâu.” Tần Tống bĩu môi. Lúc này Sprite chợt lao tới từ gian ngoài, thấy An Tiểu Ly đang ngồi xổm thì nhào vào liếm mặt cô. An Tiểu Ly vừa trốn vừa không nhịn được cười.
“Còn bao lâu nữa?” Một giọng nam lạnh lùng.
“Ha ha. . . . . . Ha ha, anh kéo Sprite ra đi. . . . . . ” An Tiểu Ly sợ nhột, cười không ra hơi. Cho đến khi Sprite ngoan ngoãn buông cô ra do tiếng “sit down” giọng Luân Đôn cô mới nghe thấy tiếng răng của Tần Tống va vào nhau lập cập.
“Tôi cần nghỉ ngơi, em nhanh lên chút hoặc là nhỏ giọng chút.” Trần Ngộ Bạch mặc áo ngủ rộng thùng thình. Cổ tay áo xắn lên lộ ra từng lớp băng gạc khiến người ta hoảng hốt.
An Tiểu Ly vẫn giữ tư thế buồn cười bị Sprite đẩy ngã. Một lúc lâu sau Trần Ngộ Bạch cũng không có ý rời đi hoặc kéo cô lên ôn chuyện. Cô đành phải xấu hổ tự đứng lên, phủi bụi đất hoàn toàn không tồn tại trên người, “Em. . . . . . tới lấy hành lý.”
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhìn cô. Tần Tống lùi về sau càng xa hơn.
“Anh. . . . . . có thấy đồng hồ báo thức của em không? Giống quả táo ý, em vẫn đặt ở đầu giường. . . . . . mà không tìm thấy.”
An Tiểu Ly nói xong liền thấy hối hận. Bởi vì ánh mắt của Trần Ngộ Bạch càng tàn nhẫn hơn. Hình như anh nghỉ ngơi không tốt, dáng vẻ cực kỳ mệt mỏi, trên cằm đầy râu mà không cạo. Tuy cô biết Trần Ngộ Bạch vẫn luôn áp đảo người khác, nhưng dáng vẻ này của Trần Ngộ Bạch càng làm cho cô hoảng hốt hơn. Trong lòng có cảm giác hoảng sợ hơi chua xót không thể nói nên lời.
Trần Ngộ Bạch nhìn chằm chằm vào cô rồi chợt vươn tay ra tóm lấy vai cô, lôi cả người cô ra ngoài. An Tiểu Ly quá sợ hãi, một tay vung vẩy ra sau. Tần Tống coi như có lương tâm, bước nhanh tới ngăn cản Trần Ngộ Bạch.
“À. . . . . . anh ba,” Tần Tống lắp bắp. Sao dáng vẻ của Trần Ngộ Bạch lại như thể muốn xé nát An Tiểu Ly ăn với cơm vậy. Dù gì cũng là người anh mang đến đừng xảy ra chuyện gì chứ “. . . . . . Anh đừng tức giận, cô ấy. . . . . .không hiểu chuyện.”
An Tiểu Ly bị sát khí tản mát từ Trần Ngộ Bạch làm cho sợ hãi đến mức nhũn chân. Không quan tâm liền chìa tay ra gạt chỗ dựa vững chắc là Tần Tống này. Cô nhớ tới lời nói táo bạo của Trần Ngộ Bạch vào ngày đó. Nếu xuất hiện trước mặt anh lần nữa anh sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết. Cô rất sợ.
“Em sợ tôi?” Trần Ngộ Bạch kéo người đang vùng vẫy trong tay lên, hỏi lạnh lùng.
An Tiểu Ly gật đầu không hề do dự.
Trần Ngộ Bạch tựa như đang đấu tranh gì đó trong nội tâm. Anh bình tĩnh nhìn vào mắt An Tiểu Lý. Có lẽ khoảng cách quá gần, An Tiêu Ly dường như thấy được cảm xúc giống với sự đau lòng của anh.
Không đợi cô kịp phản ứng, Trần Ngộ Bạch buông tay ném cô cho Tần Tống, “Mười phút, dọn đồ xong thì cút. Lần cuối cùng tôi cảnh cáo em, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi không nói để dọa em đâu.” Anh lại trở thành Trần Ngộ Bạch lạnh lùng vô tình không cảm xúc. Gương mặt không biểu tình gì xoay người trở về phòng.
Tần Tống vỗ ngực thở một hơi dài nhẹ nhõm. Nhưng chợt nghĩ tới gì đó, anh vội vàng đuổi theo “Anh hai với anh tư cướp vài hợp đồng làm ăn của thành Tây. Nhưng không có tình hình gì to tát, họ hỏi anh bao giờ thì về đi làm.”
“Cút!” Trần Ngộ Bạch nổi giận, thét lớn một tiếng khiến Tần Tống lùi về sau vài bước.
Cửa phòng ngủ bị đóng sầm lại, Tần Tống lùi lại một bước giẫm lên chân An Tiểu Ly. Anh cũng không giẫm "> lắm nhưng cô lại đỏ hết cả mắt.
“Khóc gì chứ. . . . . .” Tần Tống sốt ruột, “Còn không đi dọn đồ đi. Mười phút nữa anh ba muốn làm gì cô thì tôi cũng không dám ngăn cản nữa đâu. Bao nhiêu năm nay chưa từng thấy anh ấy đằng đằng sát khí như vậy. Nhanh lên!”
Tiểu Ly thút tha thút thít bị Tần Tống thúc giục đi dọn đồ. Cô không cần chiếc đồng hình quả táo tìm khắp nơi không thấy kia nữa, cùng đóng gói bao lớn bao nhỏ với Tần Tống rồi xông ra ngoài như chạy nạn.
Spirit xoay vòng ngoài cửa, thấy Tiểu Ly đến liền nhào lên cắn vạt áo của cô không buông. Tần Tống nhìn đồng hồ gấp đến độ không để ý tới gì nữa, vừa đá vừa đạp đuổi Spirit đi. An Tiểu Ly vừa đi vừa nhìn lại căn nhà, càng khóc đau lòng hơn.
Lên xe cô khóc nức lên, Tần Tống vừa lái xe vừa đưa khăn giấy cho cô, “Đau lòng như vậy thì chia tay làm cái gì, quay về nói ngọt vài câu anh ba sẽ không nghiêm khắc với cô nữa đâu.”
“Là tôi đá anh ta!” Tiểu Ly khóc đỏ cả mũi, nói nghẹn ngào, “Có làm hòa thì cũng là anh ta tới dỗ!”
Tần Tống phanh gấp làm xe dừng lại xiêu vẹo. Anh không thể tin nổi nhìn cô gái khóc loạn xị bên cạnh, “An Tiểu Ly, cô chán sống rồi à? Cô đá Trần Ngộ Bạch? Mẹ nó cô đúng là. . . . . . đầu cơ trục lợi. . . . . .”
An Tiểu Ly lầm bầm nhìn anh với vẻ coi thường. Thảo nào Tang Tang không ưa anh ta, trình độ thành ngữ còn không bằng cô.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, sau