Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211805

Bình chọn: 9.00/10/1180 lượt.

ngoài cẩn thận trúng gió. Con muốn gì thì nói với mẹ, mẹ đi mua cho con.”

Tần Tang lắc đầu. Sau đó dưới sự kiên trì của Vương Di, Tần Liễu đi ra ngoài cùng cô. Tần Tang càng ngày càng thấy mình không hiểu Tần Liễu. Lúc đầu vẫn cho rằng cô ta là đại tiểu thư không có đầu óc, chỉ biết làm nũng tiêu tiền sống qua ngày. Nhưng chuyện Dung Nhan lần này, cô ấy ngoan cố đến mức Tần Tang cũng phải nhìn cô ấy với cặp mắt khác. Ở trên xe, Tần Tang đang do dự có nên gọi điện thoại cho Lý Vi Nhiên không thì cô ấy đã hỏi rõ Dung Nham đang ở phòng làm việc trong tòa nhà Lương thị rồi.

“Đến ngã tư đường phía trước chúng ta đường ai nấy đi. Trước bữa tối chúng ta gặp nhau ở đây.” Tần Liễu nói xong liền bảo lái xe dừng lại, cực kỳ phấn khởi nhảy xuống xe bỏ đi. Tần Tang không biết nói gì, muốn hỏi cô ấy tầm mấy giờ thì cô ấy đã biến mất tăm.

Đến Vũ Hưng, trợ lý của Lý Vi Nhiên đang ngồi ở vị trí trước kia của An Tiểu Ly lễ phép ngăn Tần Tang lại. Nói rằng muốn thông báo một tiếng. Tần Tang căng thẳng trong lòng nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.

Lý Vi Nhiên lập tức đi ra từ văn phòng. Đằng sau anh là một người đẹp kiều diễm mặc bộ đồ màu xám nhạt. Chiếc váy bút chì tôn lên đôi chân dài thẳng tắp cực kỳ xinh đẹp.

“Nhìn Ngũ thiếu nhà ta sốt ruột như vậy thì em nhất định là Tần Tang phải không?” Cô gái xinh đẹp kia mỉm kìa với Tần Tang “Chào em, chị là Cố Minh Châu.”

Tần Tang cũng khẽ cười với cô ấy. Mắt vẫn nhìn Lý Vi Nhiên, “Có thời gian không? Em muốn nói với anh mấy câu.”

Chỉ có vài ngày thôi mà cằm của cô đã nhọn hơn nhiều. Ngay cả giọng nói cũng rất buồn bã. Trái tim của người nào đó nhất thời nhói lên.

“Em ăn trưa chưa?” Lý Vi Nhiên tiến lên nắm tay cô rất tự nhiên. Tần Tang lắc đầu.

“Chị Minh Châu, em đi ăn cơm với cô ấy. Lát nữa chúng ta bàn tiếp nhé.” Lý Vi Nhiên áy náy nói với Cố Minh Châu. Cố Minh Châu mỉm cười khéo léo nhấc túi xách rời đi. Cuối cùng không quên lì xì cho trợ lý của Lý Vi Nhiên chúc mừng năm mới.

Lý Vi Nhiên quay người lấy áo khoác đưa Tần Tang tới một nhà hàng gần đó.

Thật ra hai người cũng không muốn ăn gì, nên chỉ ăn tạm vài miếng. Tần Tang buông đũa xuống, hỏi rất bình tĩnh: “Anh không hỏi vì sao em lại tới tìm anh à?”

Lý Vi Nhiên thản nhiên, “À, sao em lại tới tìm anh?”

“Ha ha,” Tần Tang bật cười, xoay chén trà sứ màu trắng trang tay, “Vi Nhiên, anh thật tốt.”

Lý Vi Nhiên cũng buông đũa, lẳng lặng nhìn cô.

“Đêm đầu tiên em gặp anh, anh đã cười với em. Khi đó em lập tức hối hận trong lòng. Nếu gặp anh sớm hai năm thì tốt hơn nhiều. Trình Hạo là người hợp ý em nhất trong số những người ba em chọn cho em. Bọn em không vượt qua tình cảm bạn bè. Cũng đã nói với nhau chuyện ai nấy lo. Nếu anh không xuất hiện, em sẽ kết hôn với anh ấy. Không ngờ rằng lại gặp anh. Tháng trước em cũng đã đề cập chuyện hủy bỏ hôn ước với anh ấy rồi. Vốn định chờ bữa tiệc hôm mùng ba kết thúc sẽ nói với cha mẹ hai bên. Và cũng định nói với anh điều mà anh đã biết, em là Tam tiểu nhà họ Tần.” Tần Tang cười nhạt, không tỏ rõ cảm xúc.

“Đêm đó em quá thất thố, hôm nay đến tìm anh nói lời xin lỗi. Là em không tốt, em không nên gạt anh. Và, em đồng ý chia tay.”

Trong khoảnh khắc đó, mặt Lý Vi Nhiên tràn đầy sát khí, cơn giận trào dâng. Anh phải hết sức cố gắng kiềm chế bản thân mới không vươn tay ra bóp chết cô gái trước mặt.

Thời tiết trở nên xấu hơn, từng tầng mây sà xuống, gió bắc cuồn cuồn thổi tung cát bụi và lá khô đập lên cửa. Cảnh tượng cực kỳ kinh hoàng.

“Em no rồi, đi trước đây. Tạm biệt Vi Nhiên.” Tần Tang đứng dậy tao nhã, cầm túi đi ra ngoài.

Nhìn đi Lý Vi Nhiên. Ngay từ đầu em đã biết hai người chúng ta gặp nhau đơn giản chỉ có hai loại kết cục. Hoặc là em bỏ đi, anh buồn bã mất mát tiếp tục cuộc sống của anh; Hoặc là em đau khổ long trời lở đất, anh vẫn tiếp tục cuộc sống của anh.

Biết rõ ràng là đau khổ long trời lở đất nhưng em vẫn không nỡ nhìn anh buồn bã mất mát.

Em không nỡ nhìn anh cúi đầu lôi kéo tay của em để hỏi một cách cố chấp: Vì sao Tang Tang? Vì sao lại không yêu anh?

Vi Nhiên yêu dấu! Bởi vì nếu Tang Tang yêu anh, sẽ muôn đời không quay đầu lại được.

Nhưng em đã yêu anh mất rồi. Không quay đầu lại được thì không quay đầu lại được.

Chẳng qua một mình em chịu.

Choang!

Đằng sau vang lên một tiếng động lớn. Tần Tang quay đầu lại nhìn. Lý Vi Nhiên tức giận đến mức hai mắt đỏ rực lật đổ chiếc bàn vuông. Dưới đất vô cùng bừa bãi.

Quản lý nhà hàng ở bên ngoài sợ hãi gõ cửa tiến vào, “Ngũ thiếu gia. . . . . .”

“Cút!” Lý Vi Nhiên quát lớn.

Tần Tang chưa bao giờ thấy anh nổi giận như vậy. Trong khoảng thời gian ngắn cũng hơi sửng sốt, cho đến khi anh áp tới người cô, ôm cô vào lòng. Sức lực lớn đến độ như muốn vò nát cô. Tần Tang không thở nổi, đập lên lưng anh bảo anh buông tay.

“Không buông!” Giọng điệu của Lý Vi Nhiên rất ngang ngược, “Ngạt chết em đi! Xem ai còn dám làm anh tức như vậy nữa!”

Tần Tang thật sự bị anh làm ngạt chết rồi. Cô giãy giụa loạn lên. Thật là dở khóc dở cười. Rõ ràng là chia tay ủy mị sao có thể trở thành thế này?

Lý Vi Nhiên này, đúng là số kiếp của cô.

.


Teya Salat