Insane
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211973

Bình chọn: 9.5.00/10/1197 lượt.

” một tiếng, nhưng Trần Ngộ Bạch không nói gì. Lý Vi Nhiên thở dài mấy hơi thật nhẹ, “An Tiểu Ly vẫn chưa đi, cô ấy cùng đến với Sở Hạo Nhiên.”

Dung Nham sửng sốt, lập tức vừa gọi điện thoại vừa lắc đầu thở dài: “Tam thiếu gia, cậu gặp hạn rồi.”

Lý Vi Nhiên liếc thấy anh không tìm Tần Dương, mà lại gọi điện thoại cho Tần Liễu thì giật mình. Cuối cùng anh không nhịn nổi nữa, thừa dịp điện thoại còn chưa kết nối, nói vội một câu: “Nói với cô ta Tần Tang vẫn đang ở sau vườn.”

Khi tiếng “A lô” yểu điệu của Tần Liễu vang lên, Dung Nham đang đang ho khan kinh thiên động địa vì câu nói của Lý Vi Nhiên.

Mẹ kiếp, đám nhãi ranh đều này uống nhầm thuốc rồi!

. . . . . .

Khi ba người họ về tới Lương trạch, Lương Phi Phàm đang bắn pháo hoa trong sân với Cố Yên. Vừa thấy Trần Ngộ Bạch bị thương, Cố Yên kinh ngạc hỏi nhỏ Lý Vi Nhiên: “Kẻ nào mà lại không sợ Trần Ngộ Bạch vậy?”

Lý Vi Nhiên lắc đầu thờ ơ.

“Ngũ Không*, cậu làm sao vậy?” Cố Yên vỗ vỗ Lý Vi Nhiên, bình thường còn tưng tửng hơn khỉ, mới qua năm mới đã ủ rũ thế này rồi.

[Chơi chữ tên Ngộ Không 悟空 wùkōng'>

Nói chuyện tới lúc vào trong phòng, Lý Vi Nhiên tóm được cái sô pha gần nhất, ngồi sụp xuống, một tay nâng lên che mặt.

“Hết pin rồi hả?” Cố Yên chọc lên tóc anh, hỏi đùa.

“Không phải,” Lý Vi Nhiên rầu rĩ, cánh tay kia nâng lên che ngực: “Trái tim của tôi rất đau.”

Lương Phi Phàm vẫy tay gọi Cố Yên đến, dỗ dành vài câu bảo cô lên lầu. Lúc đầu Cố Yên không vừa ý, nhưng hôm nay Trần Ngộ Bạch thật đáng sợ, cô thấy lên lầu thì hơn.

Lương Phi Phàm chờ tới khi bóng dáng cô biến mất ở khúc ngoặt cầu thang, mới mở miệng hỏi Dung Nham: “Có chuyện gì?”

“Tiệc Hồng Môn.” Dung Nham nhún vai, “Mấy thằng nhãi ở thành Tây đã lên kế hoạch rồi. Có vẻ như Tần Dương và Trình Hạo bắt tay làm Lão Ngũ mất mặt, lừa Tần Tang. Nhị công tử nhà họ Sở cũng theo đà muốn chỉnh Lão Tam, ai biết Lão Tam ra tay thật. Anh không biết đâu, Lão Tam nhà ta mấy năm không đánh đấm mà cũng khá phết, chưa làm Lương thị chúng ta mất mặt.”

Lương Phi Phàm nhìn Trần Ngộ Bạch, muốn nói lại thôi, đành phải trừng mắt nhìn Dung Nham. Dung Nham cực kỳ oan ức, “Anh trừng em làm gì! Trước khi đi em đã suy nghĩ đủ đường. Đề phòng Tiểu Ngũ lúc đó nổi điên làm loạn tiệc, mới đưa Lão Tam đi để trấn áp. Cả đêm em nhìn chằm chằm vào Tiểu Ngũ, ai mà biết được. . . . . . Anh nói đi, anh có thể nghĩ tới Lão Tam nhà ta có lúc lại dùng vũ lực để giải quyết tình địch không?”

Trần Ngộ Bạch liếc nhìn Dung Nham với ánh mắt cực kỳ đẫm máu và bạo lực. Dung Nham giơ hai tay lên đầu hàng, lập tức ngậm miệng lại.

Người hầu bưng trà và điểm tâm lên, Lương Phi Phàm sai người băng bó cho Trần Ngộ Bạch.

“Vi Nhiên, chú thì thế nào?” Xét theo hệ số nguy hiểm hiện giờ của Trần Ngộ Bạch, Lương Phi Phàm quay sang hỏi Lý Vi Nhiên.

Lý Vi Nhiên nằm đó như thể tất cả sức sống đều bị gột sạch, không hề nhúc nhích.

“Anh, phải làm sao đây?” Dung Nham che giấu cho Lý Vi Nhiên.

Lương Phi Phàm nâng tách trà lên uống một hớp. Sau một lúc im lặng rất lâu, liếc mắt nhìn Dung Nham và Trần Ngộ Bạch, “Phải làm sao cái gì, nếu bọn Tần Dương dám mai phục, chắc chắn đã chuẩn bị cho sự phản kích của chúng ta. Các chú hãy lo việc của mình đi, đừng để cho người ta thất vọng với năng lực của Lương thị chúng ta là được.”

Dung Nham tỏ vẻ ngây ngơ, sờ cằm, ánh mắt trong veo, “Em gái ruột của Tần Dương rất thích em, anh, cái này có được cho là ‘việc của mình’ không?”

Trần Ngộ Bạch bực mình liếc mắt nhìn Dung Nham. Lương Phi Phàm cũng nhìn Dung Nham rất nghiêm túc: “Vậy phải xem người ta có hài lòng với ‘năng lực’ của chú không. Đương nhiên, đối với chuyện xấu xa như vậy, năm thương nhân nghiêm chỉnh bọn anh đều bảy tỏ sự khinh bỉ và khinh thường chú.”

Dung Nham nhún vai, “Quả nho không ăn được đều chua**. Em biết thừa năm người luôn ghen tị với vẻ đẹp và sự phong lưu của em.”

[**Tâm lý cây nho chua 酸葡萄心理: Khi không thể nào thỏa mãn nhu cầu của mình, gây cảm giác thất vọng, để xua tan nội tâm bất an, sẽ đưa ra những lý do để mình thoải mái, giảm bớt áp lực, giải thoát khỏi trạng thái tâm lý tiêu cực, bảo vệ mình khỏi bị tổn thương'>

Lúc này, ngay cả Lý Vi Nhiên nằm trên sô pha giả chết cũng phải thở dài.

Lương Phi Phàm thấy thời gian không còn sớm, nếu chậm trễ thì cô bé trên lầu lại khóc lóc om sòm. Anh đứng lên tiễn khách, “Muốn ở lại thì tự tìm phòng, anh lên lầu đây.”

Dung Nham than vãn đêm xuân khổ đau ngắn ngủ, lại hỏi một câu: “Chiến trường Ladon*** sao? Đại khai sát giới năm mới tuổi mới, đúng là nghiệp chướng!”

[Trận Ladon và Mézières là một hoạt động quân sự là một hoạt động quân sự trong chiến dịch tấn công Pháp của quân đội Phổ - Đức trong các năm 1870 - 1871, đã diễn ra vào ngày 24 tháng 11 năm 1870, giữa Binh đoàn Loire của quân đội Cộng hòa Pháp non trẻ do tướng Louis d'Aurelle de Paladines chỉ huy và Binh đoàn thứ hai của quân đội Đức do Hoàng thân Friedrich Karl của Phổ chỉ huy, tại Ladon và Mézières (nước Pháp).'>

“Ngày mai gọi cho Tiểu Tứ, các chú giải quyết đi. Anh không ra mặt. Mấy thằng nhãi kia không chịu ngồi yên, các c