Anh dựa vào cửa phòng làm việc, cười lạnh lùng. An Tiểu Ly nắm con chuột máy tính nhỏ bé trong tay, nhẹ nhàng di chuyển, nhưng không đợi cô ấn nút thoát, anh đã đi đến. Ôm cô từ phía sau, một tay chống lên bàn, một tay đặt lên tay cô, gián tiếp nhấn chuột.
“Mới vừa rồi, anh… chưa đi sao?” Tiểu Ly lắp bắp hỏi. Rõ ràng đã đưa cô về, thay quần áo rồi đi ra cửa. Tại sao lại âm thầm quay về? Chẳng lẽ anh đã biết cô lấy được CD rồi sao?
An Tiểu Ly đổ mồ hôi lạnh, đoán theo tính cách của kẻ xấu bụng, chắc là anh đã cố ý khiến cô mắc mưu.
Trần Ngộ Bạch cúi đầu cọ vào mặt cô “Về lấy ít đồ.” Giọng nói anh cũng không nhanh “Ngày em tốt nghiệp anh không đến, cho nên kêu trường em cho anh một đĩa phim quay lại buổi lễ tốt nghiệp, thật đúng là có em trong ống kính đấy.”
Anh hăng hái bừng bừng, kéo đến đoạn có cô xuất hiện trong ống kính cho cô xem. Lòng An Tiểu Ly áy náy như nước sông Trường Giang, cứ kéo dài không dứt.
Cô còn tưởng rằng, anh kêu Tiêu giáo sư đưa đến băng ghi hình mà hôm đó cô đụng phải xe anh.
Cô còn tưởng rằng, anh muốn dùng cái này để uy hiếp cô.
Cô còn tưởng rằng, cái disc này là đoạn ghi hình quản chế kia.
Cô còn tưởng rằng, anh cố ý đặt CD ở đó, dụ cô lấy đi rùi lại bắt quả tang cô.
Cô còn tưởng rằng, Trần Ngộ Bạch thật sự là tên xấu xa triệt để, không thể nương tựa.
Đầu Tiểu Ly càng cúi xuống thấp, Trần Ngộ Bạch hôn lên gáy cô, dịu dàng hỏi bên tai “Sao vậy? Cô bé ngốc.”
Thật dịu dàng êm ái, thật cảm động! Lúc này, Tiểu Ly cũng muốn yêu anh đến thiên trường địa cửu rồi.
“Sao em có cái disc này?” Bỗng nhiên Trần Ngộ Bạch đặt câu hỏi.
Một tia điện chạy qua, trong thoáng chốc An Tiểu Ly tỉnh lại trong cảm động, ấp a ấp úng, không biết nên giải thích về việc cái disc này thế nào. Vốn là nó ở trong CD-ROM tại máy vi tính phòng làm việc của anh.
“Chẳng lẽ, lần trước anh coi xong quên lấy ra hả?” Giọng của Trần Ngộ Bạch nhỏ như tự nói thầm.
Nhất thời An Tiểu Ly như được đại xá, gật đầu như gà mổ thóc.
Trần Ngộ Bạch đưa tay vuốt mái tóc dài của cô “Gần đây trí nhớ không được tốt lắm. Anh đi làm việc chút, em ngoan ngoãn ở nhà nhé” Anh nói xong, cười rồi hôn cô.
“Ừ, anh lái xe cẩn thận” An Tiểu Ly khẽ đáp, mặt ửng đỏ, ngồi co ro trên ghế máy vi tính, cười ngu ngốc.
Tiểu Bạch của cô, thật sự càng ngày càng ngoan rồi.
Xế chiều lúc tan việc, Trần Ngộ Bạch mua thức ăn đem về, Tiểu Ly ngoan ngoãn vào bếp làm thức ăn. Ngay cả hôm nay Trần Ngộ Bạch muốn ăn mấy món khó làm, cô cũng không nói gì. Mà biểu hiện của Trần Ngộ Bạch cũng tốt đẹp, cơm nước xong lại chủ động đi rửa chén. Rửa chén xong, còn ngồi xem ti vi với cô.
Hai người ngồi trên ghế salon cả một buổi tối, Trần Ngộ Bạch dần dần không nhịn được nữa, vừa hôn vừa vuốt ve, ngón tay thon dài lướt khắp xung quanh, trêu chọc cô mềm nhũn như nước, gục trong ngực anh thở nặng nề.
“Tối nay ở đây, được không?” Trần Ngộ Bạch liếm vành tai cô, thỉnh thoảng đầu lưỡi nho nhỏ còn len vào trong tai cô, kích thích cô càng ngày càng ẩm ướt, cứ mê muội nói “Được” liên tục. Nhưng cho dù vào thời khắc như vậy, trong lòng cô vẫn ấm áp nghĩ rằng: Tiểu Bạch… thật thay đổi rồi.
Trước kia, có bao giờ anh cần phải trưng cầu ý kiến của cô trong mấy chuyện này đâu?
Tựa như Trần Ngộ Bạch cũng nôn nóng, ngay cả giường cũng không muốn lên, nhấn cô lột sạch sẽ trên ghế salon, thăm dò độ ướt át của cô, lại trực tiếp từ từ đi vào.
Động đậy vài chục lần, hình như cảm thấy chưa đã nghiện, anh đứng lên, nâng nửa người cô lên trên không. Tiểu Ly hoảng sợ, tay với lên tay vịn ghế salon, đồng thời chân không tự chủ được càng quấn chặt anh hơn. Trong cảm giác của Trần Ngộ Bạch, da thịt mềm mại êm ái cứ vô biên vô hạn bao lấy nơi bùng nổ nóng bỏng của anh, làm anh vô cùng khoan khoái.
Cuối cùng, Tiểu Ly bị anh đặt trên ghế salon, hai chân gập đến trước ngực. Anh dịu dàng lừa cô tự ôm lấy đầu gối mình, cả người cô gối tròn như một đỉnh bạc nằm ở đó. Anh lao xuống từ trên cao, sung sướng tràn trề. Động tác cũng "> hơn, đi vào nơi sâu nhất của cô, dưới thân hình, chiếc ghế cứ kêu kẻo kẹt thảm thiết.
“Tiểu Ly…” Bỗng nhiên anh kêu tên cô, cả người cũng đổ xuống. An Tiểu Ly đang trong cảm giác lên đỉnh, đồng thời bắp chân cũng bị thể trọng của anh đè ép đau vô cùng. Hai loại cảm giác ngược lại đan vào nhau, giống như cảm giác giao hòa, cô nhắm mắt lại lần nữa, sau đó co rút thân thể tiết ra. Trần Ngộ Bạch bị nơi nhạy cảm của cô kích thích, không muốn buông tha cho cô, lại "> mẽ rút ra, dục vọng của anh lành lạnh. Sau đó ôm cô lên, đi vào phòng, giày vò suốt cả đêm.
—-
Vào lúc ăn tối, Tần Tang và Vương Di, Tần Liễu cùng nhau chờ ở cửa, không lâu sau, Tần Uy và Tần Dương cũng đi vào.
Vương Di cười bước lên nhận lấy áo khoác của chồng, đưa cho người giúp việc. Tần Tang định đưa tay đón lấy chiếc cặp táp của Tần Dương, nhưng Tần Dương chỉ cười phẩy tay, chỉ chỉ phía sau.
Ngoài cửa có một người thanh niên trẻ tuổi mặc áo khoác màu đen đi đến, chào hỏi với Vương Di “Bác gái, con đến ăn cơm ké.”
“Trình Hạo tới à? Hèn chi, Tần Tang cũng về nhà.” Vương Di đẩy đẩy Tần Tang, Tần Tang