Polaroid
Biết Tỏ Cùng Ai

Biết Tỏ Cùng Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324025

Bình chọn: 8.5.00/10/402 lượt.

tôi xin tặng thêm một bất động sản tọa lạc tại số X đường X.

Đó là hãng dệt và hãng may Định Khắc Nghị...

Di chúc vừa đọc đến đây, tất cả những người trong phòng đều như đứng dựng cả lên. Tứ Văn nhanh miệng nhất.

- Gì mà lạ vậy? Di chúc gì mà ngu thế. Anh Bồi Trung anh hỏi xem lúc viết thư nầy bố có điên không? Người tỉnh ai mà viết di chúc lạ vậy?

Bồi Hoa cũng lớn tiếng.

- Tôi sẽ đưa vụ này ra tòa. Lúc lập di chúc cha tôi bệnh hoạn thần trí hôn mê, nên di chúc vô nghĩa.

- Hừ!

Mỹ Kỳ nghiến răng:

- Ngay từ đầu tôi đã biết ông ta điên rồi mà.

- Yên lặng.

Chỉ có Bồi Trung là còn giữ được bình tĩnh:

- Để ta nghe tiếp xem những đoạn dưới có thêm những trò hề gì nữa không.

Vũ Vi khẽ liếc về phía Trần, chàng đang tựa người bên lò sưởi lạnh với ly rượu trên tay.

- Thưa luật sư, tôi có quyền từ chối di sản không?

Nhược Trần hỏi, luật sư Mậu nhìn chàng rồi nhìn tiếp Bồi Trung và Bồi Hoa.

- Tôi chỉ sợ di sản ông ấy để lại cho mấy cậu khó bỏ được lắm chứ.

Vũ Vi nghĩ đến di sản ông Nghị dành cho Bồi Trung và Bồi Hoa, nàng không nín cười được.

Bồi Trung nóng nảy.

- Xin luật sư đọc tiếp đoạn dưới đi.

- Vâng, tôi xin đọc tiếp.

Luật sư Mậu mang kính lên, ông không đọc vội mà quay sang Trần nói.

- Phần tài sản cậu chưa hết đâu, muốn bỏ cũng nên đợi tôi đọc hết rồi sẽ quyết định nhé.

Thứ 3:

- Tôi để lại tất cả những bản tính tự kiêu... hãng dệt và cả hãng may cho nó luôn. Có điều ngay lúc này, hãng dệt và hãng may đang đứng vào tình trạng phá sản. Theo lời ông quản lý; thì hiện nay số nợ của hãng đang ở mức độ cao nhất: 20 triệu đồng. Với số nợ nầy tôi cũng dành luôn cho Định Nhược Trần, tôi nghĩ rằng với bản tính tự cao tự phó của nó; 20 triệu bạc nợ chắc chẳng nghĩa lý gì...

Luật sư Mậu ngưng lại, đưa mắt thăm dò, mặt Bồi Hoa đã biến sắc, hắn đứng dậy nói lớn.

- Chắc chắn phải có âm mưu gì đây: ở thành phố nầy ai không biết ông Định Khắc Nghị là triệu phú, làm gì có chuyện nợ đến 20 triệu. Không thể có chuyện đó được tôi không tin!

- Làm gì nóng nẩy thế, cậu Hoa.

Luật sư Mậu là bạn thân của ông Nghị nên thường gọi Bồi Hoa và Bồi Trung bằng giọng thân mật:

- Nếu Nhược Trần nó khước từ tài sản trên thì cậy hay cậu Trung đều có quyền nhận lãnh cơ mà. Riêng về việc hãng bị mang nợ, nếu không tin cậu có quyền hỏi ông quản lý ông ấy sẵn sàng đưa tài liệu cho mấy cậu xem.

Bồi Trung bắt dịp quay sang ông quản lý Đường.

- Ông quản lý, đấy là sự thật chứ?

- Vâng.

Ông quản lý mở cặp da lấy ra một xấp giấy nợ và phiếu kiểm điểm chi thu đưa cho Trung:

- Mười lăm năm trước quả thực hãng dệt có lời to, nhưng mấy năm gần đây thì lại lỗ nặng, ông giám đốc không muốn để người ngoài biết nên cố xoay xở, xoay xở được hơn năm thì ông ngã bệnh, nên hãng bị sụp luôn. Hãng đã buôn bán lỗ lã lại bị cậu cả và cậu hai mượn vốn nhiều quá nên không làm sao không mang nợ được. Đây nầy, tất cả hồ sơ, sổ sách đây, hai cậu cứ xem đi. Bây giờ hãng cũng không còn tài sản gì đâu, năm trước máy móc trang bị và đất đã thế cho ngân hàng X... Bằng chứng đây.

Vừa nói ông quản lý vừa đưa tài liệu ra:

- Sự thật ra, thì hai năm nay, hãng dệt và hãng may đã gần phá sản, chúng tôi cố hết sức để nó đứng dậy thôi.

- Nhưng còn vốn?

Bồi Trung nhanh ý hỏi:

- Một hãng dệt to thế này mang nợ 20 triệu không phải là điều ngạc nhiên. Nhưng tư sản chắc nó còn, tôi đoán tối thiểu là phải có trên 50 triệu!

- Sáu chứ không phải năm cậu ạ.

Ông quản lý bình tĩnh:

- Lúc ông Nghị chưa mất chúng tôi có làm một cuộc kiểm kê. Có điều tư sản nầy khi tính đã bao gồm cả cơ xưởng, máy móc, hàng hóa... Nhưng nếu bây giờ đem tất cả ra phát mãi thì máy móc là máy cũ trên năm năm rồi, cầm thế người ta còn không muốn nhận nữa chớ nói gì đến mua. Cơ xưởng thì không đáng giá, còn đất thì có giá thật khoảng tám đến mười triệu, nhưng đã cầm thế cho ngân hàng rồi.

- Thôi được, để tôi tính.

Bồi Trung nhanh nhẹn lấy bút và giấy ra:

- Hàng còn trong kho thì chắc lỗi thời rồi, những cái khác không đáng kể, tóm lại chỉ còn số nợ và nợ, đem hãng này phát mài chắc chắn thu lại cũng không tới mười triệu.

- Vâng, cậu nói đúng.

Ông quản lý nói:

- Tuy vốn của hãng trị giá tới 60 triệu, nhưng thực tế chỉ có thể phát mãi mấy triệu thôi, trong khi nợ hơn 20 triệu, chỉ còn nước phá sản chứ không làm gì được hết!

Bồi Trung vẫn còn nghi ngờ bảo ông quản lý.

- Ông làm ơn đưa hết sổ sách cho tôi xem lại coi.

Ông Đường trao cả tép da cho Bồi Trung, anh chàng đặt từng trang một xem, rồi ném cả lên bàn giận dữ.

- Tất cả chỉ là giỏ rác! Không ngờ một đại tư bản lừng lẫy như bố tôi chỉ là một đống rác. Hãng dệt hãng may chỉ là đồ bỏ không đáng một xu.

Luật sư Mậu nhìn Nhược Trần.

- Đấy cậu Trần, cậu có nghe rõ không chứ? Nếu bây giờ cậu không nhận tài sản này thì cơ xưởng của Định Khắc Nghị chỉ còn có nước tuyên bố phá sản, còn nếu cậu nhận thì cậu phải nhận cả số nợ 20 triệu. Biết đâu một khi cậu đảm đang, cậu chẳng trả được nợ phải không?

Trần chưa trả lời, luật sư Mậu đã quay sang Bồi Trung và Bồi Hoa:

- Hay là, hai cậu nầy, cậu nào muốn nhận cũng được.

Bồi Hoa trợn m