ững chiếc áo của chàng vẽ kiểu... Nàng chợt thấy mình như quay cuồng bên gã con trai khó tính, không như thế nàng còn luôn luôn đứng bên chàng, bênh vực cho chàng mỗi lúc Trần bị Bồi Trung và Bồi Hoa tấn công... Thật không ngờ... Vi chợt phát giác ra mình như dính chặt với đời gã con trai thân mà xa lạ ấy.
Sự phát giác đó khiến Vi lo âu, khi nghĩ đến những lời tuyệt tình giận dữ của mình đêm qua. Ta bậy quá! Tại sao ta lại đưa chàng vào ngõ hẹp?
Vi ngồi choàng dậy, hai tay ôm đầu nàng cố xô đuổi hết tất cả ám ảnh trong đầu.
Xuống lầu. Vi đã thấy bàn cơm dọn sẵn từ bao giờ. Nhìn vào đồng hồ. Sắp mười hai giờ rồi. Ông Nghị đã ngồi bên ghế Salon, vừa trông thấy ông, Vi cố vồn vã.
- Anh Trần vẫn còn ngủ hả bác?
- Vâng, tôi mới nhờ bác Lý ghé qua trông đấy.
- Thế thì hay lắm.
Vi bước đến bàn cơm nói.
- Không có gì đáng lo cả bác ạ, chẳng qua đêm hôm anh ấy dầm mưa nên bị nhiễm lạnh. Vỉ thuốc ban nãy để anh ấy ngủ yên một ngày là hết ngay, mạnh như anh Trần thì bệnh tật làm sao quật ngã được.
Câu nói của Vũ Vi trấn an được phần nào ông Nghị, cả hai cũng ngồi vào bàn bắt đầu bữa cơm trưa. Ông Nghị thỉnh thoảng đưa mắt sang như dò xét nàng.
- Cô Vi, thằng con trai hư đốn của tôi có làm gì khiến cô buồn không?
Vũ Vi bối rối, nhưng lấy lại bình tĩnh được ngay.
- Cũng có chút đỉnh, nhưng chuyện qua rồi.
- Thế thì tốt lắm.
Ông Nghị gật gù:
- Cô đừng hiền quá với nó.
Tại sao vậy? Vi cầm đũa lên. Bao nhiêu nổi buồn phiền cất cánh bay ra cửa.
Cơm xong là lại đến giờ cho Trần dùng thuốc, Vũ Vi lại trở lên phòng Trần.
Chàng vẫn còn mê ngủ, Vi dùng tay vén nhẹ những sợi tóc trên trán Trần.
Chàng hãy còn nóng nhưng đã giảm thật nhiều. Những giọt mồ hôi đọng trên cổ, trên trán. Gương mặt mê ngủ bình yên một cách dễ thương. Ngắm một lúc Vi mới lay.
- Anh Trần thức dậy đi! Đến giờ dùng thuốc rồi.
Trần trở mình nhưng vẫn ngủ yên, Vi phải lay lần thứ hai.
- Thức dậy anh Trần, đến giờ dùng thuốc rồi.
Trần thở hắt, rồi choàng mắt ra.
- Thật em sao đây Vũ Vi?
- Vâng, Vũ Vi cố mỉm cười:
- Đến giờ dùng thuốc rồi, uống đi rồi cứ ngủ tiếp.
Nhược Trần ngoan ngoãn dùng thuốc, xong nằm yên nhìn Vi.
- Ngủ tiếp đi, bao giờ đến dùng thuốc tôi sẽ đánh thức anh dậy.
Vũ Vi nói dợm đứng dậy bỏ đi thì Trần van.
- Khoan. - lại một tí đi Vi.
Vi đứng lại.
- Cho tôi xin lỗi chuyện đêm qua Vi nhé, đừng để ý chuyện nữa và nếu Vi muốn tôi sẵn sàng làm tất cả những gì Vi muốn để đền bù lại.
Vũ Vi lắc đầu.
- Thôi đừng nhắc chuyện đó nữa tôi bỏ rồi... Anh cũng tha thứ những câu nói hàm hồ của tôi đêm qua đi nhé?
- Không, không có gì hết.
Nhược Trần xua tay:
- Cô nói đúng lắm, cô hành động như thế là phải lắm chứ. Vũ Vi, tôi muốn nói một câu nữa, cô có muốn nghe không?
Vi hồi hộp chờ đợi.
- Tôi muốn nói là... Xin chúc mừng chuyện giữa cô với ông bác sĩ.
Cái gì? Vũ Vi ngạc nhiên như rơi từ trên cao xuống, nàng bước nhanh ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Tại sao chàng có thể hàm hồ như thế được. Bác sĩ? Cái con khỉ! Ba ngày sau, Trần bình phục hoàn toàn, chàng lại tiếp tục những công việc cũ, lần này có vẻ bận rộn hơn. Ít khi Trần ở nhà, và mỗi lần về là vội vã đi ngay.
Trước thái độ chăm chỉ của Trần ông Nghị có vẻ thỏa mãn, ông nói với Vi.
- Đấy cô thấy không, nó là đứa con duy nhất đã mang lại danh dự cho tôi.
Vũ Vi chẳng có ý kiến, vì nàng khám phá ra một điều là hình như không biết vô tình hay cố ý. Trần lúc nào cũng gần như muốn lánh mặt nàng. Những lần gặp nhau càng lúc càng vắng và nếu có gặp đi nữa thì thái độ của chàng cũng gần như khác biệt hẳn lúc trước. Không còn những cử chỉ săn đón, vồn vã, trái lại Trần đã khách sáo một cách hết sức máy móc. Nói chuyện chỉ bàn chuyện mưa gió trái trời và sau cùng là một tiếng xin lỗi lịch sự. Vi trở thành người xa lạ, nàng cảm thấy lạc lõng và cô đơn trong cái không khí khó thở tận cùng.
Buổi sáng thức giấc, Vi đã chờ đợi, đã mong mỏi để gặp chàng nhưng khi trông thấy nhau, những cử chỉ khách sáo của chàng lại khiến nàng hờn dỗi. Thế nầy không gặp còn hơn và Vi thấy hối tiếc nàng thấy yêu hình ảnh ngang tàng, gàn bướng của chàng ngày nào hơn.
Mùa xuân lặng lẽ trôi đi rồi mùa hạ đến.
Trời bắt đầu nóng bức, sức khỏe ông Nghị giảm dần. Vi hiểu rằng những giây phút cuối cùng của quãng đời già nua còn lại sắp hết. Nàng bắt đầu lo lắng.
Nửa năm qua, nửa năm sống chung trong khu Vườn mưa gió, Vi đã phục vụ cho ông già nóng tánh, nhưng đồng thời nàng cũng đã tham dự vào cuộc sống riêng tư, tình cảm của ông ta. Trong sự ngạc nhiên không ngờ, Vi đã vui cái vui và buồn với cái buồn của một người xa lạ mà thân thuộc. Bây giờ cái hố ngăn cách giữa hai người đã mất, Vi không còn cảm giác của một y tá đối với con bệnh nữa, mà gần như nàng thấy mình đang chăm sóc cho một người cha. Thì ông Nghị lại sắp ra đi! Dù đã chứng khiến bao nhiêu sự chết, dù biết chắc một ngày nào đó rồi người cũng giã từ nhưng không hiểu sao Vi thấy buồn lạ.
Với ông Nghị, hình như ông còn biết rõ chính mình hơn người khác. Ông bắt đầu hoạt động nhiều hơn. Lúc nào Vi cũng thấy ông thật bận rộn. Luật sư Mậ