ẽ cẩn thận.
Ông Nghị như chợt nhớ ra.
- Hay là để ông Triệu đưa cô đi nhé? Buổi tối cô ở đâu điện thoại về cho tôi biết, tôi bảo ông Triệu đi rước cô. Vùng núi này vắng lắm không thích hợp cho con gái đi chơi khuya; về sớm chừng nào tốt chừng nấy cô Vi ạ.
Vũ Vi ngoan ngoãn:
- Xin tuân lệnh.
Rồi nàng bước ra cửa, ông Nghị nhìn theo cho đến khi bóng Vi mất hút.
Ngồi trong xe Vi mở mảnh giấy ông Lý giao cho hôm trước, hỏi ông Triệu.
- Ông biết đường Hòa Bình ở đâu chứ?
- Cô không đến thăm hai cậu em trước sao?
- Hôm khác thăm cũng được. Chuyện này giải quyết sớm chừng nào hay chừng nấy.
Ông Triệu gật đầu, gia tăng tốc độ, Vũ Vi ngắm khu rừng với sự rối rắm trong đầu. Nàng không hiểu sao mình lại nhảy vào chuyện thiên hạ như vậy. Gặp Nhược Trần ta sẽ nói cái gì đây? Điên thật, khi không lại rước phiền muộn vào người.
Xe đã vào thành phố, qua mấy khúc quanh; đường càng lúc càng hẹp. Vi biết mình đang đi vào khu lao động, trẻ con từ những con nhà gỗ hai bên đường ùa ra đùa trên mặt lộ bất kể xe, đường xá dơ bẩn với những vũng nước do người hai bên đường đổ ra. Xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ, ông Triệu quay lại nói với Vi.
- Con hẻm này đây. Bây giờ cô đi đến cuối hẻm, rồi quanh qua một hẻm nhỏ khác bên trái, căn thứ tư là nhà của cậu Ba.
Vũ Vi xuống xe, do dự nhìn vào con hẻm dài.
- Ông đã từng đến đây lần nào chưa, ông Triệu?
- Có một lần rồi. Tôi không lầm đâu cô Vi.
- Vậy thì ông về đi. Nói với ông chủ là ông đã đưa tôi đến trường Đại học Sư Phạm nhé.
Ông Triệu cẩn thận.
- Thôi để tôi ở đây đợi thêm 10 phút, nếu cậu ấy không có ở nhà, tôi sẽ đưa cô đi nơi khác cho.
- Cũng được. Nếu 10 phút nữa không thấy tôi ông cứ đi, đi nhé.
Vi bước vào hẻm nhỏ, nhà cửa hai bên cất toàn bằng gỗ. Một vài tiệm chạp phô, và có cả khu chợ chồm hổm trong hẻm, mùi hôi từ những chiếc cống đầy rác bốc lên thật khó ngửi. Vi không lạ gì với những khu lao động thế này, lúc xưa có một thời nàng đã từng ở những nơi như vậy. Có điều nàng không ngờ một người gần như chủ nhân "Vườn mưa gió" lại có thể sống nổi ở đây.
Tìm một lúc Vi thấy con hẻm nhỏ bên trái ngắt ngang, nàng cũng tìm được căn nhà theo địa chỉ. Nói đúng ra đó không phải là một căn nhà, mà chỉ là một căn trái nhỏ, đối diện với đống rác và chuồng gà, mùi rác bẩn phảng phất trong không khí.
Trong nhà im lìm, có lẽ anh chàng đi vắng, Vi thất vọng nhưng cũng đưa tay gõ cửa. Có tiếng hét đột ngột trong không khí.
- Ma quỉ nào đó? Vào đi.
Vi ngẩn người ra, nàng tưởng chừng như người trong cửa là ông Nghị, nhưng ông Nghị làm gì có ở đây. Đẩy cửa bước vào, mùi dầu thông và sơn phảng phất trong không khí. Trong nhà tối om, Vi mở to mắt nhìn một lúc mới làm quen được cảnh vật trong nhà. Cả nhà gần như chất đầy những khung vải, một gã đàn ông to lớn với khuôn mặt quen thuộc:
- Đúng là Định Nhược Trần, hắn chỉ mặc chiếc áo lá với quần cao bồi màu trắng, trên tay là bút họa và bảng pha màu.
- Cô là ai?
Vi tiếp tục quan sát gian phòng đáp:
- Tôi không tin là ông có thể quên nhanh thế.
Định Nhược Trần, buông bút xuống quay lại.
- Tôi nhớ ra rồi, cô là y tá riêng của ông bố tôi, phải không?
- Vâng.
Mắt Nhược Trần biến sắc ngay.
- Có phải ông ấy đã...
Vũ Vi vội vàng đính chánh.
- Không, không phải đâu, ông ấy bây giờ khỏe lắm, đi được rồi.
Định Nhược Trần sa sầm nét mặt.
- Nghe nói cô đã dọn vào "Vườn mưa gió" để chăm sóc ông ấy rồi phải không?
- Vâng.
- Thế cô đến đây tìm tôi làm gì?
Vũ Vi bối rối:
- Tôi... tôi... muốn nói chuyện với ông.
- Nói gì thì nói đi.
Nhược Trần dùng chân đẩy chiếc ghế mây đến trước mặc Vi.
- Ngồi đó, ở đây tôi không có bồi bếp gì đâu mà hòng có trà hay cà phê uống. Bắt đầu được rồi chứ?
Vũ Vi liếm nhẹ môi, nhột nhạt ngồi xuống.
- Ông Trần...
- Không có ông cái khỉ gì cả, gọi tôi là Định Nhược Trần là được rồi.
Nhược Trần cắt ngang càng khiến Vi lúng túng.
- Vậy anh Nhược Trần tôi... tôi...
- Trời đất ơi! Nói gì thì nói đi, làm gì mà ấp úng thế?
Nhược Trần hét, Vũ Vi hoảng lên.
- Trời ơi sao ông dữ thế? Tôi chưa hề gặp ai dễ sợ như ông. Mới đến chưa gì đã định đuổi tôi rồi.
Nhược Trần trừng mắt nhìn Vi.
- Cô nói gì? Cô muốn gì?
Vi đã lấy lại bình tĩnh.
- Tôi muốn ông trở về nhà ông.
- Trở về à? Nhược Trần trừng mắt, giọng hắn thật nặng:
- Ai sai cô đến đây hở? Ai saỉ? cha tôi à?
Thái độ khiêu khích của Nhược Trần, khiến Vi nổi giận.
- Làm gì có chuyện đó. Cha anh đâu có chịu thua dễ dàng như vậy.
Nhược Trần hung hăng.
- Thế thì ai sai cô?
- Không ai hết. Vi không còn sợ hãi nữa.- Chính tôi, tôi muốn ông trở về với cha ông.
- Tại sao?
- Vì ông là con của ông ấy. Ông ấy bệnh là vì thương anh, nhớ anh.
- Làm sao cô biết? Chính ông ấy nói lại với cô như thế à?
- Người cao ngạo như ông Nghị làm gì chịu thố lộ những yếu điểm của mình. Anh là con, anh cũng hiểu, ông ấy chẳng bao giờ chịu cúi mình để năn nỉ anh trở về đâu. Nhất là khi cuộc đời đã đi đến chỗ gần nằm xuống.
Nhược Trần có vẻ bàng hoàng.
- Cô muốn nói là cha tôi sắp chết rồi à?
- Vâng, ông ấy có thể chết bất cứ lúc nào chứ không đợi gì đến m
