n được phép giữ bí mật. Vì thê nên đại diện
cho bộ 3 , tôi hi vọng những hành động của mọi người trong thời gian qua sẽ ko tái diễn nữa . Vâng , xin cảm ơn . Cuộc họp kết thúc , mời các
bạn.
Nói rồi Bảo vỗ vai nó , ánh mắt hiền dịu :
-Xong cả rồi đó My !! giờ thì về lớp học đi.. ra về tụi tui sẽ đợi cô …!!
-Uhm…!! – Nó lí nhí đáp , sau đó bước ra khỏi phòng . Có lẽ Vũ đã
giận lắm đấy , nhưng biết làm sao được . Nó muốn giữ lại thể diện cho
Châu . Nhưng không vì thế .. mà nó sẽ tha thứ cho Châu.
Vào tới lớp... Nó thấy Châu nhưng vẫn bước đi ngang nhiên , nhìn
thẳng về phía trước và coi như không có sự hiện diện của con bé .
-My à….! Châu có chuyện muốn ….
Nó gạt phắt đi :
-Đừng chạm vào người tôi…!!
-Nhưng .. Châu muốn nói với My một điều là… - Châu nói một cách bối rối .
Còn nó , nó lạnh lùng , ánh mắt vô thường :
-Còn tôi thì không… !!
Nói xong , nó quăng cái cặp xuống bàn rồi bước ra ngoài lan can .
-My à.. nghe tớ nói đi …!! Nghe tớ nói , sau đó cậu quyết định thế
nào cũng được…!! – Châu vẫn một mực đòi nói chuyện với nó.
Tuy nhiên , nó chẳng đồng ý , nó vốn cũng khá cố chấp mà :
-Đi ra chỗ khác..!! Tôi ko thích nói chuyện với những con người như cậu…. !!
Đến lúc này , Châu cũng chẳng biết nói thêm điều gì – chỉ biết nhìn
nó bằng ánh mắt hối lỗi , đầy cắn rứt . Không khí căng thẳng như một quả bong bay được thổi căng .
Nó dìm lòng xuống , nhìn thẳng mặt Châu :
-Cậu ko cần phải làm như vậy .. bởi vì , tôi sẽ chẳng nói với mọi
người rằng chuyện đó là do cậu đâu… yên tâm mà sống với lí tưởng của cậu đi….!!
Châu lặng đi , ngước mắt lên đáp :
-Tớ… tớ cảm ơn.. Nhưng… tớ.. tớ muốn cậu sẽ tha thứ cho tớ…
-Quên chuyện đó đi..!! – Nói rồi nó quay người bước vào lớp , nó bỏ
ngoài tai những lời Châu nói . Nó sẽ chỉ đối xử như vậy với riêng mình
Châu thôi , còn với những người khác – tuy đã từng tẩy chay nó thì nó
vẫn rất bình thường , bằng chứng là ngay sau khi đó , nó vui vẻ tươi
cười với mọi người , cách đối xử ngọt ngào quá khiến Châu như xé lòng .
Châu hiểu rằng con bé đã mất đi một thứ gì đó ... vô cùng quý giá và có
thể là không bao giờ lấy lại được nữa .
……………..Ra về………………..
Nó vừa bước chân ra khỏi cửa lớp thì….
-Hù…!!!!!
Nó giật thót tim , amen trời đất ơi..!! Là bọn hắn – Vũ , Bảo , Hoàng.
-Về thôi…!!!
Nghe bọn hắn nói vậy , nó đốp liền :
-Kêu đợi ngoài cổng trường sao lại đợi ở cửa lớp…!!
-Cô rùa như thế đợi ở ngoài kia chắc tụi tui thành hươu quá !!! – Vũ nói làm nó xụ lơ rồi cả hội lại cùng nhau bước ra khỏi cổng trường .
Đi được một lát thì như nhớ ra điều gì , Vũ dặn :
-Êh , Thoại My..!! Trưa nay cô nhớ nấu mì đó…!!
-Tui mới zề mà bị hành hạ rồi ! – Nó chép miệng , than thở.
-Tại Nhất Bảo đấy , cậu ta bảo là muốn ăn mi-xi-xup .
Bảo trợn tròn mắt lên , vừa tức vừa gian xảo :
-Này , chẳng phải cậu cũng như thế sao mà nói tôi hả Thiên Vũ ??
-Làm gì có..!! – Vũ chối phắt rồi lại bước tiếp , không để cho Bảo nói gì thêm.
Hoàng chỉ khẽ lắc đầu , hắn mải đăm chiêu nghĩ đi đâu.. ánh nắng hôm nay rạng rỡ quá .
_____________________
-Nấu mì đi nghen..!! Lát nữa tụi tui xuống là phải có đó..! – Vũ nói rồi kéo cả bọn ra phòng khách coi TV.
Rồi hắn lẻn lên lầu trên . Hí hửng chạy vào phòng , lấy ra một bó
hoa hồng đỏ nhỏ nhỏ , xinh xinh . Xung quanh được bọc bằng giấy bóng
xanh trông rất đáng yêu . Hắn đã trốn học 1 tiết để đi mua cơ đấy !
Vũ rón rén nhìn xung quanh , rồi nhè nhẹ bước tới phòng nó . “
Cạch!” Hắn bấm cửa bước vào , đặt bó hoa lên bàn cùng tấm thiệp :
“ Coi như đây là quà xin lỗi của tui đó nha Rùa Thoại My !!
Kí tên : Thiên Vũ đẹp trai”
Chợt , hắn nhìn thấy một bó hồng bạch cũng ở trên bàn , trên đó
không ghi là của ai . Nhưng chắc rằng đó không phải là của nó . Vậy , là của ai ? Chỉ có thể là người trong Biệt thự … Minh Hoàng hay Nhất Bảo
?? Thiên Vũ suy nghĩ một hồi , tính tới tính lui rồi cũng quyết định ,
cầm bó hoa của mình trở về phòng một cách mệt mỏi , hắn sẽ không tặng
nữa. Vũ cảm thấy hơi thất vọng nhưng rồi lại nghĩ : “ Có người tặng hoa
cho con nhỏ là được rồi , miễn sao làm con nhỏ vui , coi như là đã chuộc được lỗi . Cần gì phải là đích thân mình tặng chứ nhỉ ??”
Vũ lắc đầu , sau đó nghe tiếng nó ý ới gọi xuống ăn mì . Nhanh chóng , hắn chạy vèo vèo xuống nhà ăn.
…………………………
-Tay nghề ngày càng tăng lên rùi đó…!! Măm măm…Mi-xi-xup tuyệt….!! – Vũ buột miệng khen .
Qủa thật những lời khen của Vũ vô cùng khan hiếm , mà dù có có thì cũng chỉ là “buột miệng” như ban nãy mà thôi..
Nó cười khúc khích , trong lòng bỗng vui lâng lâng lạ thường đến khó tả .
-Vậy thì để tối tui nấu tiếp nha !!!! – Nó hớn hở nói , tim bỗng dưng lại đập mạnh .
-Ok luôn !! – Cả ba đồng thanh .
Riêng Thiên Vũ thì lại nghĩ thầm : “ Cả café nữa nhé !” -
Nó cảm thấy ấm áp , bây giờ bọn hắn ai cũng đối xử tốt với nó hết .
Có lẽ trái tim giữa 4 con người đã rộng mở , nhờ thế mà khoảng cách đã
ngày một xích lại gần nhau hơn , thân thiết hơn.
_____________________
Ăn trưa xong , nó lên phòng ngay . Có một người thầm dõi theo từng bước chân , cử ch
