có khoảng cách, hẳn là nhiều người cảm thấy khoái chí, ai cũng giống nhau, kết hôn như một cái lồng giam cầm, có người càng ngày càng thông minh, có người càng ngày càng ngu xuẩn, giống như chính cô.
Cố Y Hạm lấy tờ báo trong tay cô xé làm nhiều mãnh, nhào thành một cục, ném vào thùng rác: “Em còn dám xem” .
“Em muốn biết có phải họ chụp hình em rất đẹp hay không?”
Cố Y Hạm cười lạnh một tiếng, “Dương Cẩm Ngưng cuối cùng em có biết chuyện này nghiêm trong đến mức nào không hả?”
“Không phải đã tìm ra cách giải quyết rồi sao?” Dương Cẩm Ngưng không biết Cố Y Hạm tại sao tức giận, “Hơn nữa, nhất định phải đau lòng khổ sở, chuyện này mới có vẻ nghiêm trọng sao?”
Cố Y Hạm trong lòng khẽ động, ” Em nghĩ sao về chuyện này?”
“Em nghĩ như thế nào, có thật sự quan trọng không?” Dương Cẩm Ngưng nhìn ngón chân mình.
Bất kể lão gia nhiều lần tỏ ra thiên vị cô, cô vẫn không hề thay đổi, trong cái nhà này, người đàn ông có thể ở ở bên ngoài phong lưu, làm ra chuyện lớn chỉ là bị quở trách, còn người phụ nữ nhất định không được làm ra chuyện mờ ám.
Trọng nam khinh nữ, quan niệm này cho dù đã dần thay đổi, nhưng có vài thứ không có cách nào thay đổi được.
Một khi cô còn là cháu dâu của Cố gia, cô phải cùng tồn vong với Cố gia, ông nội sẽ không quan tâm cô nghĩ gì, mọi người cũng sẽ khuyên cô hòa thuận với Cố Thừa Đông, muốn hai người bọn họ sống tốt hơn một chút, giống như đời này cô chỉ có một con đường để đi.
Cô nghĩ như thế nào, tuyệt đối không quan trọng.
Cố Thừa Đông và lão gia trong thư phòng rất lâu, Cố Thừa Đông mới chậm rãi xuống lầu. Anh liếc nhìn Dương Cẩm Ngưng, vẫn chưa mở miệng. Cố Y Hạm thấy bọn họ như vậy, biết rõ Dương Cẩm Ngưng sẽ không nói lời nào, không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Cố Thừa Đông, “Em ba, chúng ta lâu rồi chưa có tâm sự, khó có được lúc này. Cẩm Ngưng không ngại cho chij mượn ông xã một chút chứ?”
Dương Cẩm Ngưng làm động tác xin mời.
Cố Thừa Đông đi theo Cố Y Hạm ra phía sau, trong hoa viên yên tĩnh, hoa nở, chim hót.
“Chị hai, nên nói cái gì ông nội cũng đều nói rồi” . Cố Thừa Đông biết cô sẽ nói cái gì, từ khi chuyện đó phát sinh, anh biết sẽ phải đối mặt với chuyện này.
“Ông nội nói chính là lấy Cố gia làm trọng, chị muốn nói là lấy gia đình nhỏ của cậu làm trọng.” Cố Y Hạm xoay người nhìn Cố Thừa Đông: “Ông nói trước đây vẫn khen cậu thông minh, kỳ thực chị không cho rằng như thế, trong nhà, người thông minh rất nhiều, có người chọn cuộc sống thư thái, có người chọn âm thầm chịu đựng sau đó sẽ giành lấy tất cả về mình, mà có một số lại trực tiếp bộc lộ tài năng.”
Cố Thừa Đông hơi nhíu môi, cũng không giải thích chút nào, người khác muốn suy nghĩ thế nào, anh cho đến bây giờ đều không quan tâm.
“Mặc kệ cậu giải quyết chuyện này thế nào, trong chuyện này, tôi muốn khen cậu thông minh.”
“Chị nói như vậy là có ý gì?”
“Tôi đã đều tra Diệp Vãn Hi.” Cố Y Hạm dừng lại một chút, “Xác thực cô ấy thông minh xinh đẹp, đồng thời từ nhỏ đã học giỏi, nhiều mặt tốt, nhưng cho dù thế nào, tôi cũng không tin, cậu sẽ thích một người phụ nữ như vậy.”
“Chị hai, đây là. . .”
“Cậu không cần phủ nhận, cậu đến tột cùng muốn bảo vệ cho ai thì chính cậu rõ, coi như ông nội cũng bị cậu lừa gạt. Trước đây sự bảo vệ của cậu tôi có thể hiểu, nhưng hiện tại vì sao còn muốn tiếp tục? Thật sự muốn vì một người như vậy đem cuộc đời mình hủy hoại?”
(nổi da gà, rốt cuộc người Cố Thừa Đông muốn bảo vệ là ai? ? ? ? )
“Chị hai, mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình.” Người ngoài không cần thiết can thiệp.
Bọn họ đều là người cố chấp, cũng có những thứ giữ cho riêng mình, không ai có thể ngăn cản.
Bọn họ cũng đều là con người, tại sao đều mong muốn thấy người khác bỏ đi tất cả để mình sống được thảnh thơi.
Chuyện thành ra như vậy, Dương Cẩm Ngưng tự nhiên phải theo Cố Thừa Dông trở về nhà. Ở Cố gia, lão gia nhìn hai người bọn họ cảm thấy nhức đầu. Dương Cẩm Ngưng không thể nào không chú ý, còn Cố Thừa Đông kia lại giương mắt không biểu hiện gì, thấy và không thấy, tâm tình đều như nhau.
“Ngay cả những người ngoại cuộc đứng xem cũng không đành lòng đứng im mà đều đã lên tiếng. Chẳng lẽ em không muốn nói gì sao?” Cố Thừa Đông vừa lái xe vừa nói. Giọng điệu vẫn bình thường, khiến cô cho rằng anh đang muốn tâm sự.
“Em là đang tự mình kiểm điểm” . Dương Cẩm Ngưng thầm thở dài một hơi, “Quản không được chồng mình, còn buộc anh không thể về nhà, người làm vợ như vậy mà còn không tự kiểm điểm, thực sự là không muốn sống nữa rồi.”
“Vài ngày không gặp, trình độ châm biếm người khác tăng lên không ít.”
“Đó là học anh, còn phải cám ơn anh.”
“Ồ…”
Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông trong lòng đều ngầm hiểu, việc ai người đó làm. Cố Thừa Đông ngủ ở thư phòng, cô vẫn như trước làm theo ý mình, muốn đi thì đi muốn về thì về. Còn chuyện ở cố gia, cô tin sẽ có người đi làm, không cần cô phải lo.
Khi Cố gia gọi điện đến, cô đang xem một chương trình tâm sự, bởi vì xem chăm chú, cũng không vội trở lại cố gia, trời có sập cô cũng phải xem hết tiết chương trình này.
Chương trình rất đơ