ợc bật cười.
Tấm ảnh đó cũng rất đáng yêu, chỉ là chú thích bên cạnh là như thế này: Nếu viết văn cũng giống như thời kỳ kinh nguyệt, khẳng định là tôi đã mang thai rồi; nếu như tạp văn mà giống như kinh nguyệt, khẳng định tôi phải một bản đề phòng bị rò rỉ ra bên ngoài.
(tạp văn: có ý nghĩa là người viết văn theo cảm hứng hoặc linh cảm khi bế tắc sẽ phải tạm dừng, đợi suy nghĩ mới có thể viết tiếp. Ý cả câu này có nghĩa là, viết văn thì rất khó rất lâu, muốn ngừng viết thì rất nhiều)
Ánh mắt của cô vẫn nhìn chằm chằm vào hai chữ “mang thai”, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Đồng thời cô cảm thấy bản thân mình có chút khó chịu, nhịn không được liền chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Tả Tần Phương nhìn thấy cô như vậy thì vô cùng lo lắng. Cô chỉ nói dạ dày mình có vấn đề, ăn không tiêu, không muốn Tả Tần Phương lại thêm lo lắng cho mình.
Tả Tần Phương vẫn là có chút không yên tâm, bắt cô nhất định phải đi tìm bác sĩ khám bệnh, cô phải đồng ý nhiều lần mới khiến Tả Tần Phương không nhắc lại nữa. Người già thật là phiền phức, mặc dù việc phiền phức này cũng thật ngọt ngào.
Cô có chút cự tuyệt việc phải đi xác định bản thân có chỗ nào không tốt hay không.
Cô trước đây vẫn luôn nghĩ, nhất định trước đây là do chế độ nghỉ ngơi làm việc của cô không có quy luật, trạng thái tinh thần cũng không tốt, cơ thể mới xuất hiện dấu hiệu khác thường. Thêm nữa, trước đây cô vẫn luông mong có một đứa trẻ, lại không được như ý muốn, vì thế cô cũng không còn nghĩ đến chuyện đó nữa.
Nhưng sau khi vừa nhìn thấy hai chữ “mang thai” đó, hai chữ đó cứ quấn lấy tâm trí cô không thôi.
Thậm chí, cô còn cảm nhận được có một đứa trẻ ở trong bụng mình, nó đang hô hấp, suy nghĩ, nhắc nhở cô về sự tồn tại của nó.
Suy nghĩ này khiến cô cảm thấy hoảng loạn điên cuồng.
Thậm chí còn có phần buồn cười, lúc cô muốn có một đứa con thì không hề có, sau khi vừa ly hôn vậy mà cô lại có một đứa con. Nhưng tất cả chỉ là ý nghĩ của cô mà thôi, cô nhất định cần phải đi xác định xem sao.
Cô vô cùng rối loạn, nói không rõ được là mình có muốn đứa con này hay không.
Cô biết mình có một suy nghĩ rất điên rồ. Nghe nói trước đây, có một cô gái yêu thầm một chàng trai đã rất nhiều năm, cuối cùng bọn họ đã có thể ở bên cạnh nhau, mà còn ở bên nhau rất lâu nữa, mặc dù trong giai đoạn đó cũng từng có lúc chia tay. Cuối cùng bọn họ vẫn ly biệt, không phải bởi vì đã hết yêu, mà là giữa hai người đã không còn hợp nhau. Cô gái đó nói rằng, cô rất muốn sinh con cho anh, sau đó cùng nhau sống hạnh phúc hết đời, cô thật sự yêu anh, nhưng bọn họ không hợp nhau…
(Vớ vỉn… ==! Đã không hợp nhau sao còn ở bên cạnh nhau nhiều năm như vậy, cuối cùng là vì sao? L)
Loại chuyện với tình tiết cẩu huyết như thế trước giờ đều khiến Dương Cẩm Ngưng cô hừ mũi giễu cợt.
Nhưng vào thời khắc này, cô biết bản thân mình cũng đã có cái suy nghĩ điên rồ này, cho dù biểu hiện của cô vẫn rất bình tĩnh, cô thản nhiên lấy số, thản nhiên đợi.
“Xin hỏi cô đã kết hôn chưa?” Một bác sĩ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi liếc nhìn hỏi cô.
Cô muốn nói, cô vừa mới ly hôn.
“Cô đã mang thai tám tuần rồi, lần sau bảo chồng cô đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra kĩ càng một lần nữa, tình trạng sức khỏe cô không tốt…” Vị bác sĩ nữ này đầu cũng không thèm ngẩng lên, chỉ tiếp tục nói.
Cô đứng nguyên chỗ cũ, tiếp nhận phiếu kiểm tra, rồi mới chầm chậm rời đi.
Cô thật sự có thai rồi, sau khi cô ly hôn xong, sau khi người đàn ông đó đã không cần cô nữa. Mà người con gái anh ta thật sự yêu, trước nay cũng không phải là cô, nhưng cô vậy mà vẫn có suy nghĩ ngu ngốc rằng, vẫn muốn vì anh ta mà sinh con.
Cô hình như đã trúng phải một loại độc mang tên ái tình, hơn nữa còn trúng vô cùng nặng…
Cô dường như càng lúc càng trở thành loại phụ nữ mà anh vô cùng ghét bỏ, càng lúc càng giống với một người đàn bà ngu muội, giống với bộ dạng của hàng trăm cô gái khi rơi vào bể tình kia…
Cô khinh bỉ chính mình, hận chính mình.
Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đã liên hệ với bệnh viện nước ngoài, chuẩn bị đưa Dương Nhất Sâm sang đó điều trị vết thương ở chân. Ở sân bay, khi Dương Cẩm Ngưng nhìn thấy bọn họ, nhiều lần muốn nhắc tới chuyện của cô và Cố Thừa Đông, nhưng mãi vẫn không mở miệng nói được. Hiện tại bọn họ đều đang lo lắng cho chân của Dương Nhất Sâm, tuy rằng họ cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng cô biết, chỉ là họ sợ cô sẽ suy nghĩ, sẽ áy náy mà thôi. Nếu bây giờ cô nói chuyện của cô cho hai người, cũng chỉ khiến họ thêm phần lo lắng. Lúc này, mọi người vẫn cố gắng duy trì sự lạc quan, tin rằng chân của Dương Nhất Sâm sẽ khỏi hẳn, nhưng họ biết, tất cả chỉ là có thể mà thôi. Cô không nên ích kỉ, khiến họ càng thêm lo lắng, nhất là khi, hai người đã làm rất nhiều chuyện vì cô.
Tiễn ba người lên máy bay, cô vẫn ngồi yên ở đại sảnh. Cô cũng không biết tại sao, chỉ đơn giản là không muốn rời đi. Có lẽ “nhà” của cô, không thể cho cô động lực trở về nữa, có về hay không, cũng không còn quan trọng nữa. Lúc này cô mới nhớ tới, theo đơn ly hôn, bắt đầu từ tối qua, biệt thự là của cô