Old school Swatch Watches
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212102

Bình chọn: 7.5.00/10/1210 lượt.

nghi nhập cung, nô tì nhớ hoa hải đường đang nở rộ, Hoàng thượng… à, Nam Hôn hầu lúc bấy giờ còn vẽ một bức tranh tặng cho Ninh đại tiểu thư, chính là bức chiêu nghi đứng cạnh bên hoa hải đường”.

Xa với như giấc mộng kiếp trước, thế nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

“Chỉ sợ đêm tàn hoa ngủ mất. Khêu ngọn nến cao ngắm vẻ hồng”[2'>. Hai câu thơ đề trên bức họa này đã khiến cho Trang Bích Lam cau chặt đôi mày, đồng thời khuyên tôi tuyệt đối không được rời khỏi cung Đức Thọ nửa bước, tránh tiếp xúc với người anh họ chí cao vô thượng của Nam Sở lúc đó.

[2'>. Dịch ý tứ hai câu cuối trong bài thơ Hải đường của Tô Đông Pha: “Chỉ khủng dạ thâm hoa thụy khứ, cố thiêu cao chúc chiếu hồng trang”. (Chỉ sợ đêm khuya hoa ngủ mất, cố đốt ngọn nến cao để chiếu rọi dung nhan trang điểm diễm lệ”.

Quả nhiên, khi hải đường tàn mất, cũng là lúc mùa xuân trôi qua.

Tuy từng ca hát, đàn múa thưởng ngoạn ánh trăng trong lầu son, nhưng vẫn chẳng thể che giấu được sự nhạt úa tàn phai của hoa sau cơn bão tố.

Tất cả mọi thứ đều không thể nào cứu vãn được nữa.

Xoạt, xoạt, xoạt…

Tiếng động nhỏ mà có nhịp điệu, chậm rãi vang lên trong phòng, chính là tiếng động Vô Song đang mài một miếng ngọc nào đó, nghe nói có tác dụng chữa lành vết sẹo hiệu quả.

Thế nhưng thần sắc của Vô Song không mấy chú ý vào tấm ngọc mài trên tay.

Rõ ràng cô bé đang nghi hoặc nhìn về phía tôi, tỏ ra thương cảm, xót xa.

Còn tôi chỉ bình thản mỉm cười.

Đường Thiên Tiêu ở lại cung Hy Khánh hai hôm, đến ngày thứ ba mới di giá đến cung Di Thanh.

Lúc này tôi đã có thể xuống giường đi lại, đang mặc trên người bộ trang phục màu lam nhạt, khoác ngoài một chiếc áo chắn gió màu lá sen, thất thần ngồi bên cạnh cửa sổ.

Ngài bước tới, cũng đưa mắt nhìn ra ngoài, tùy tiện đặt tay lên đôi vai tôi, thân tình vỗ lên đó vài lần, cười nói: “Thật sự ta không nên để cho nàng dọn đến đây sống. Ít nhất là ở Tĩnh Nghi viện vẫn còn hoa lê, hoa đào để ngắm, chứ cung điện này, ngắm đi ngắm lại chỉ có đúng một cây đại thụ, cho dù cành lá um tùm, cũng chẳng thể nào diễm lệ như các cây hoa khác được”.

Tôi cũng mỉm cười, nhìn ngài rồi đáp: “Xem ra, Hoàng thượng đã tĩnh dưỡng rất ổn, như vậy thần thiếp cũng an tâm hơn nhiều”.

Ngoài việc nhìn trông hơi gầy đi, ngài quả thực không hề có dáng vẻ vừa mới phục hồi sau cơn thập tử nhất sinh. Vẫn khoác trên người bộ trang phục màu vàng nhạt giản dị, đôi mắt phụng tươi tắn, ẩn ý vui vẻ, cử chỉ lười nhác, chậm rãi, chẳng thấy chút phiền muộn, sầu thảm gì sau khi bị người khác ám toán.

Ngài cũng đang chăm chú nhìn vào tôi, vỗ nhẹ lên đầu rồi cười nói: “Nàng cho rằng trẫm cũng yểu điệu, mỏng manh như mấy cô gái hay sao? Mau nhìn lại bản thân mình đi, gió khẽ thổi qua là nàng đã mắc lên ngọn trúc đào rồi đấy. Nói xem, Đường Thiên Trọng đó chăm sóc nàng thế nào, chứ trẫm thấy cũng bình thường thôi, ốm yếu đến mức độ này”.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy bọn Vô Song đã lui hết ra ngoài, tôi liềm mỉm cười đầy mỉa mai: “Hoàng thượng, người xưa có câu, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, nếu như thân đã là một quân cờ, thì việc tan xương nát thịt, không chốn dung thân cũng là chuyện hoàn toàn có thể đoán trước, có thể giữ lại được mạng sống rẻ mạt này, coi như thần thiếp vô cùng có phúc rồi, nào có dám mong cầu điều gì xa xỉ hơn?”

“Nàng? Mạng sống rẻ mạt?”

Đường Thiên Tiêu bật cười ha ha, đi tới bên cạnh bàn, bê chén trà lên định uống, dường như cảm thấy không đủ sảng khoái liền hất nước trà ra đất, nhấc bình rượu ở gần đó, rót đầy vào ly rồi một hơi cạn sạch, sau đó mới thở dài một tiếng.

Tôi mỉm cười nói: “Hoàng thượng, ngài không sợ trong rượu lại bị ai đó hạ độc thủ sao?”

Đường Thiên Tiêu lại rót thêm ly nữa, lần này khẽ lắc lắc, nhấp một hụm rồi từ từ nói: “Trẫm thì lại nghĩ thế này, liệu mình có phải cảm ơn “con gà trống cỡ đại” xinh đẹp của mình hay không nữa? Sau lần này, chắc hẳn không còn ai dám hạ độc thủ với trẫm ở nơi này nữa đâu. Có Ninh chiêu nghi ở cạnh bên, e rằng cung Di Thanh đã trở thành chỗ an toàn nhất trong lãnh thổ Đại Chu này”.

Trong ý còn ẩn ý, sau sự việc lần này, cuộc tranh giành quyền lực giữa hai huynh đệ họ đã trở nên vô cùng khốc liệt, thậm chí có khả năng sẽ tìm mọi cách để đẩy người kia vào chỗ chết? Còn Đường Thiên Trọng cũng vì lo lắng cho tôi, từ nay sẽ không dám hạ độc thủ với ngài ở cung Di Thanh nữa?

Như vậy xem ra, cái mạng này của tôi cũng không hề rẻ mạt chút nào.

Tôi khẽ cất tiếng than thở: “Hoàng thượng, thần thiếp chỉ mong muốn được an phận thủ thường, nhàn hạ sống hết quãng đời còn lại thôi”.

Đường Thiên Tiêu chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần, nhanh chóng lên tiếng: “Trẫm còn muốn là một thường dân áo vải, ngày ngày tiêu dao tự tại, du sơn ngoạn thủy khắp nơi cơ. Thân đặt giữa chốn thị phi lại mong mình có thể đứng ngoài lặng ngắm cảnh vật hay sao?”

Ngài còn định lợi dụng tôi để gây ra thị phi gì nữa chứ?

Tôi liền đứng bật dậy, hỏi thẳng: “Hoàng thượng không thấy mệt mỏi sao?”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười nói: “Trẫm không mệt. Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi”.

Tôi bình thản nói: “Hoàng thượng không mệt, nhưng thần thiếp