XtGem Forum catalog
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211283

Bình chọn: 8.00/10/1128 lượt.

đánh chết ngươi cũng không chịu khai sao? Có đánh chết ngươi cũng không chịu khai ra đồng đảng mà Nam Sở các ngươi tiềm phục trong Hoàng cung Đại Chu chúng ta hay sao? Được thôi, bản cung cũng muốn thử xem là da thịt người cứng hay là gậy gỗ của cung Hy Khánh cứng đây?”

Thẩm Phượng Nghi bước đến trước mặt tôi, không hề khách khí trợn mắt lườm tôi.

Ngoại trừ đôi môi quá dày ra, tôi đặc biệt chú ý đến ánh mắt của Hoàng hậu, trong đó là những tia máu đỏ cộm lên vì đố kị chưa kịp che giấu, hoàn toàn tổn hại đến dung mạo cũng khá diễm lệ của người từ trước đến nay. Mái tóc được vấn theo kiểu sang trọng, trên người khoác lên không biết bao nhiêu nhung lụa tuyệt hảo, ngọc ngà châu báu thượng hạng, vô cùng cao sang, có điều lại thiếu đi nét nhân từ, độ lượng.

Mẫu nghi thiên hạ ư? Lòng dạ hẹp hòi thế này, dù cho có đôi chút mưu kế như thế này, xưa nay tôi cũng chưa từng coi vào đâu.

Tôi bình thản mỉm cười, cố gắng hết sức vươn thẳng người, nhìn thẳng vào ánh mắt của Thẩm Phượng Nghi, chẳng buồn che giấu sự coi thường và bất cần của mình dành cho Hoàng hậu nữa.

Hoàng hậu thì đã sao chứ, cũng giống như những lời Hoàng hậu vừa nói, tôi cũng là người có xuất thân cao quý, hậu nhân của danh gia vọng tộc ở Nam Sở. Còn Thẩm Phượng Nghi chẳng qua chỉ là hậu nhân của một võ tướng lỗ mãng, có thể ngồi lên được bảo tọa Hoàng hậu, chẳng qua là do duyên phận. Sự ôn nhu, dịu dàng, đằm thắm thướt tha của những thiên kim tiểu thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, không phải cứ chồng chất châu báu, lụa là lên người là có thể tạo ra được. Cho nên, Đường Thiên Tiêu chỉ coi khí thế cao ngạo của Hoàng hậu như một con “gà trống cỡ đại” đang tung cánh vẫy vùng, chứ không phải là kim phụng tao nhã cao quý.

Sau khi nhận thấy sự bất cần và coi thường của tôi, ánh mắt của Hoàng hậu hiện rõ ngọn lửa căm tức, nhanh chóng quay về chiếc ghế phụng của mình, đập mạnh lên mặt bàn rồi ra lệnh: “Người đâu, mau lôi con tiện nhân này xuống, cởi bỏ áo ngoài, dùng trượng dài đánh, đánh cho tới khi nó chịu khai ra ai kẻ đứng sau vụ mưu hại Hoàng thượng này mới thôi!”

Cởi bỏ áo ngoài, dùng trượng dài đánh!

Trong luật lệ của triều Nam Sở trước kia, hình phạt này chỉ dành cho những người phụ nữ phạm tội thông gian, một là để trừng trị tội ác, hai là để nhục mạ, làm gương cho những người khác.

Tuy rằng, Đại Chu là triều đình phương Bắc nhưng cũng vô cùng coi trọng trinh tiết của người phụ nữ, thà rằng ban cho chết ngay chứ không bao giờ để cho người phụ nữ đã từng được Hoàng thượng ân sủng phải chịu loại hình phạt này. Con người vốn luôn tự cao tự đại cho mình là tôn quý nhất, một khi đã tự ti thì quả nhiên là đáng sợ, đáng ghét hơn người thường nhiều lần. Thế nhưng tôi cũng chẳng còn để tâm đến chuyện này nữa, chỉ lạnh lùng liếc nhìn Hoàng hậu, hiên ngang nhìn về phía người phụ nữ ngông cuồng tự đại kia.

Nếu như không thể nào tiếp tục cuộc sống thấp hèn, tĩnh lặng được nữa, tôi cũng chẳng còn muốn kìm nén tính cách vốn có của bản thân, chẳng cần phải tỏ ra nhỏ bé, hèn kém trước mặt con người đã đạp tôi xuống tận cùng thế giới.

Thẩm Phượng Nghi từ từ nheo đôi mắt phượng, mỉm cười nói: “Ninh chiêu nghi, ngươi có biết thế nào là hình phạt cởi bỏ áo ngoài, dùng trượng dài đánh không? Ngươi không sợ hay sao?”

Cánh cửa đại điện đang mở rộng, ánh mặt trời chiếu vào, những hạt bụi nhỏ bé đang bay nhảy trong không khí, rung rinh theo nhịp điệu giống như ai đó đang nhảy múa hát ca vậy.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn những hạt bụi như đang nhảy múa kia rồi mỉm cười nói: “Hoàng hậu vẫn còn nhớ thần thiếp là một chiêu nghi sao? Lẽ nào Hoàng hậu không sợ hãi sao?”

Sắc mặt Thẩm Phượng Nghi nhanh chóng tái nhợt, phẫn nộ hét lớn: “Có sợ hay không thì ngươi sẽ nhanh chóng biết được thôi. Người đâu, mau lôi nó ra ngoài!”

Tôi vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, mỉm cười để mặc cho bọn họ lôi kéo, xô đẩy, nhanh nhanh chóng chóng lôi tôi ra khỏi chính điện thông qua cửa bên.

Lúc đi qua hành lang trong cung, vô số khóm mẫu đơn bên cạnh vẫn khoe sắc, tươi tắn trong ánh nắng. Sắc trời xanh biếc sáng trong, đặc biệt là ở hướng Đông Nam của bầu trời, trong trẻo đến mức giống như đôi mắt dịu dàng của ai đó. Bên ngoài bức tường kia chắc chắn có rất nhiều cây dây leo. Những đóa hoa bé nhỏ, trắng dịu leo lên bức tường cao đó, rồi rơi rụng đầy trên mặt đất. Dù ồn ào hay yên lặng, tất cả đều đã qua rồi! Những ngày tháng đạm bạc như trước, cũng đến lúc phải trôi đi thôi. Cố thoi thóp hơi thở tàn, đến mức ngay cả dung mạo, tính cách thật sự của bản thân cũng không dám để lộ ra, vậy thì có sống đến khi tóc bạc da mồi, liệu có thể giữ lại bao nhiêu hoài niệm? Xuân qua hoa rụng tả tơi về với bụi, về với đất, vẫn còn tốt hơn là bị người ta giẫm đạp dưới bùn nhơ.

Mấy cung nữ thân người thô kệch cao lớn tiến lên phía trước, tóm lấy tôi, cởi bỏ hết y phục bên ngoài, chỉ còn lại lớp áo trong mỏng manh, trói người thật chặt vào một chiếc ghế dài, sau đó… trượng dài mạnh mẽ giáng xuống, đập lên thân người tôi, nặng nề đau đớn, một trượng, lại một trượng, lại thêm một trượng…

Với “tay nghề” đ