The Soda Pop
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328561

Bình chọn: 9.5.00/10/856 lượt.

nh bước cùng người mình yêu thương.

Thì ra bản thân tôi vẫn quá đỗi xuẩn ngốc khi rằng tin rằng trong chốn thâm cung hậu viện này ngoài việc chém giết, lừa lọc lẫn nhau, vẫn có thể tìm được một người có tấm lòng chân thật, để cho bản thân dính vào câu chuyện này, phí hoài khoảng thời gian ba năm đau khổ, cuối cùng vẫn chẳng thể nào bình an sống cuộc đời đạm bạc.

Đi ra ngoài cửa, tôi ngước nhìn ra phía ngoài cung, chỉ toàn thấy những bức tường thành nặng nề, dày cộp với những tấm ngói lưu ly lấp lánh, long lanh đã chắn hết tầm nhìn, càng chắn hết đường đi của tôi. Tôi chẳng thể nào thoát ra được nữa, người bên ngoài kia cũng chẳng thể nào vào đây được.

Thế nhưng lúc này bên tai tôi dường như lại vang lên lời thầm thì của ai đó.

Nam Nhã Ý, cho dù năm đó lưu lạc đến thâm cung của kẻ địch, chịu đủ mọi ức hiếp, dày vò của người khác, phải chịu đói rét đến mức độ nào, thảm thương đến đâu vẫn cứ kiên cường không để cho người khác nhìn thấy mình rơi lệ. Bởi vì khi đó trong lòng tỷ còn có một Đường Thiên Tiêu. Đến nay, không ngờ Đường Thiên Tiêu lại có thể đành lòng bỏ rơi tỷ tỷ, hoàn toàn phớt lờ đi nỗi bi thương và những giọt lệ của tỷ tỷ.

“Tiệp dư, Ninh tiệp dư… đã đến lúc phải đến cung Di Thanh rồi.” Cận Thất do dự một hồi rồi gọi tôi vài tiếng, thấy tôi không để tâm, cũng chẳng dám thúc giục, liền quay sang ra lệnh cho Tẩm Nguyệt và Ngưng Sương nhanh chóng thu dọn đồ đạc cho tôi.

“Mau tay lên, mau tay lên, cung Di Thanh đã được dọn dẹp ổn thỏa đâu vào đấy rồi, nhanh chóng đi theo Ninh tiệp dư sang đó đi. Hai người đã hầu hạ tiệp dư lâu rồi, cũng đi theo qua đó đi.”

Bây giờ dù cho đi đâu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tĩnh Nghi viện đã không còn tiếng đàn hát, cười vui của ngày xưa cũ, thậm chí ngay cả cành hoa lê cũng đang nhú ra những mầm non mới, lá trên cây không ngừng rung lên xào xạc theo ngọn gió, khiến cho không khí nơi đây càng thêm tiêu điều, càng xứng với cái danh lãnh cung tàn khốc trong thâm cung. Lặng lẽ nở một nụ cười, tôi ôm chặt lấy thanh đoản đao trong lòng rồi bước đi. Vào lúc hoàng hôn, tôi đã dọn vào ở trong cung Di Thanh.

Kiến trúc của cung Di Thanh tuy nhỏ, nhưng khoảng cách đến cung Đức Thọ của Tuyên thái hậu và cung Càn Nguyên mà Đường Thiên Tiêu sống thường ngày đều không mấy xa xôi. Thông thường những nơi thế này đều được dành cho những phi tần, mỹ nữ được hoàng thượng hoặc thái hậu sủng ái. Còn Đường Thiên Tiêu sắp xếp cho tôi ở đây hoàn toàn không hề xuất phát từ mục đích mỹ sắc. Phi tần trong cung không nhiều, địa vị của tiệp dư trong cung cũng không hề thấp kém. Tóm lại bây giờ tôi đã trở thành chủ nhân của cung Di Thanh.

Sau khi sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, Cận Thất dặn dò thêm một vài câu rồi cũng nhanh chóng rời đi luôn. Cận Thất nói: “Nếu như Ninh tiệp dư còn điều gì nghi hoặc, tối nay cứ việc hỏi hoàng thượng là sẽ rõ ngay thôi. Tối nay chắc chắn hoàng thượng sẽ ngự giá đến cung Di Thanh của người đấy.”

Quả nhiên, vừa mới chập tối, thái giám quản sự đã đến đây kiểm tra về đồ dùng hàng ngày của hoàng thượng xem còn thiếu thứ gì không, đồng thời thổi tắt hai chiếc lồng đèn treo bên ngoài cửa cung.

Theo thể chế, trước cửa cung của tất cả các vị phi tần mỹ nữ, sau khi trời tối đều phải treo một cặp lồng đèn. Nếu như hoàng thượng chỉ định sẽ giá đáo ban ơn mưa móc cho phi tần, mỹ nữ nào trong cung, thì vị thái giám văn thư phòng phụ trách nội đình sẽ tới hạ lồng đèn trước cửa nơi đó xuống, cho tới khi nào hoàng thượng bắt đầu nghỉ ngơi tại cung đó, thì mới thông báo cho tất cả các nơi khác thổi tắt đèn lồng trước cửa cung.

Tôi vẫn chẳng thể nào tìm ra mối liên hệ giữa một Đường Thiên Tiêu luôn luôn tình thâm nghĩa trọng với Nam Nhã Ý, cười nói đùa vui với tôi và một hoàng đế hoang đường, vô tình vô nghĩa đã ruồng bỏ Nam Nhã Ý, phong tôi thành tiệp dư là cùng một con người.

Trong cung đã chuẩn bị sẵn y phục, trang sức dành cho tiệp dư chính tam phẩm, tất cả phấn son đều thuộc hạng thượng thượng phẩm. Mấy người cung nữ được phái tới trang điểm, chải đầu để tôi chuẩn bị tiếp giá, đều bị tôi đuổi ra ngoài, không một ai dám lên tiếng.

Thế nên, khi Đường Thiên Tiêu bước vào cung Di Thanh, tôi vẫn mặc trên người bộ y phục cũ, khuôn mặt tiều tụy, tầm thường, lặng lẽ ngồi bên bàn trà.

Ngài tuy cau chặt đôi mày nhưng không hề trách tôi tội thất lễ phạm thượng. Đường Thiên Tiêu tiện tay cởi lớp áo bên ngoài ra vứt cho cung nữ, ra lệnh cho bọn họ mang một chậu nước nóng đặt lên mặt bàn, khóe miệng nhẹ nhếch lên rồi cười nói: “Con nha đầu này dự định để trẫm đích thân chải đầu rửa mặt cho hay sao? Mau đi sửa soạn lại đi, trẫm muốn nàng phải thật xinh đẹp, tươi tắn.”

“Hả?” Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy nụ cười của ngài lại khó coi, chướng mắt như bây giờ, vào lúc này thật chẳng khác nào chiếc gai đâm vào khiến đôi mắt khiến tôi đau đớn vô cùng. “Thiếp vẫn luôn cho rằng ngài sẽ thích nhìn thấy Nhã Ý tỷ tỷ xinh đẹp, tươi tắn hơn cơ.”

“Có phải muốn trẫm đích thân tới rửa mặt thay cho nàng không?” Đường Thiên Tiêu ra vẻ như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục mỉm cười, vò t