nh mấy con đường nhỏ ven Đình sen mà thôi, cho nên sắc lệnh cấm đoán của Đường Thiên Trọng với tôi cũng không cần thiết lắm. Có điều mỗi ngày không còn phải đến thư phòng cùng ngài, cuộc sống thật sự cũng trở nên vô vị, nhàm chán hơn đôi chút.
Tôi ở trong thâm cung Nam Sở hơn ba năm, trải qua không biết bao sóng gió bão tố, sau khi biết chuyện mang thai, tôi vẫn giữ thói quen ngủ sớm thức sớm như trước kia, lặng lẽ, ngoan ngoãn dưỡng thai. Bởi vì không bị nghén quá khổ sở, ăn uống tôi cũng không quá kén chọn, nên cũng khiến cho mọi người xung quanh an tâm hơn ít nhiều.
Bọn người Vô Song cũng thấy rảnh rỗi, buồn chán liền vài mấy bộ y phục cho Đường Thiên Trọng, lại tìm mấy mảnh gấm màu sắc tươi tắn đến, nói là muốn may mấy bộ quần áo cho tiểu công tử sắp ra đời.
Lúc tôi lại gần ngắm nghía, mấy đứa đang bàn luận xem nên may mấy chiếc yếm, rồi thêu lên những hình ảnh hoan hỉ thường dùng cho trẻ nhỏ như bách tử nghênh phúc, bách tử du xuân, như ý vạn tự,… nói rằng những điều này mang đến cát tường, may mắn cho đứa bé sắp chào đời. Tất cả những hình ảnh thêu này từ nhỏ tôi đã từng học qua, thế nên liền chọn mấy tấm vải mềm mại, tự mình thêu mấy chiếc yếm cho con.
Hôm nay lúc Đường Thiên Trọng quay về, tôi đang cầm một chiếc yếm màu xanh biếc, thêu hình hoa cỏ trên đó.
Ngài cầm chén trà bước lại gần chỗ tôi rồi nói: “Nàng đang thêu lá sen sao?”
Tôi mỉm cười đáp: “Đương nhiên, còn phải thêu thêm hai đóa hoa sen nữa. Đôi hoa đôi lá lại đôi cành, ngụ ý rất thâm sâu.”
Đường Thiên Trọng liền hỏi: “Có ngụ ý gì trong này?”
Tôi do dự vài giây rồi mỉm cười đáp: “Tính ngày tháng thì con chúng ta sẽ ra đời vào đúng lúc hoa sen nở rộ, vậy nên thêu một chiếc yếm hoa sen cho con, không phải rất cát tường sao?”
“Hoa sen…” Nụ cười của ngài càng lúc càng dịu dàng, đặt chén trà sang một bên, ngài ôm tôi từ phía sau, thì thầm nói: “Đứa trẻ này chắc chắn là có duyên với hoa sen. Cha mẹ nó kết duyên bên hồ sen, cùng nhau chung sống trong Đình sen, sau này đương nhiên cũng sinh ra đứa bé trong Đình sen. Chúng ta hãy lấy tên thường ngày là Liên Nhi đi, cho dù là trai hay gái cũng dùng cái tên này hết.”
“Có duyên với hoa sen, Liên Nhi…”
Tâm trạng tôi rối bời, hình như lại nhìn thấy người thiếu niên mặc bộ trang phục thanh cao trên người đang cầm cuốn sách, nụ cười sáng trong đứng bên hồ sen đang nở rực rỡ nhìn về phía tôi.
Vội vã gạt hình ảnh của chàng ra khỏi tâm trí, nhưng bất giác lại nghĩ, nếu như là chàng, nhất định sẽ không hỏi tôi rốt cuộc câu “đôi hoa đôi lá lại đôi cành” có ngụ ý gì.
Câu hỏi mất hứng này cũng chỉ có mình Đường Thiên Trọng, người đàn ông ngang ngược suốt ngày để tâm vào chuyện tranh giành quyền lực mới cất lời mà thôi.
Thế nhưng nói cho cùng ngài đối với tôi vẫn rất ôn hòa, dịu dàng.
Lúc này, ngài dịu dàng hôn lên khuôn mặt tôi, khẽ cất tiếng than mang theo chút ưu phiền: “Đáng tiếc là… đáng tiếc là thái y nói sức khỏe nàng yếu ớt, khuyên ta mấy tháng này không nên đụng đến nàng…đúng là khó chịu quá…”
Nghe thấy những lời này thốt ra từ miệng Đường Thiên Trọng, tôi thật sự không biết nên cười hay nên khóc, tiện miệng nói: “Vậy thì hầu gia có thể đi đến chỗ các phu nhân khác.”
Lời nói vừa dứt, bên tai liền truyền đến cảm giác đau nhói.
Không ngờ ngài cắn một cái lên vành tai tôi.
Nhìn thấy bọn Vô Song, Cửu Nhi chạy tới xem có chuyện gì, Đường Thiên Trọng thản nhiên như không có chuyện gì quay về chỗ ngồi của mình trước bàn, lật giở những báo cáo quân tình đặt trên đó.
Tìm cơ hội, tôi lặng lẽ tra hỏi Cửu Nhi. Cô bé vô cùng sợ hãi, vừa nghe đến Tín vương, lập tức quỳ xuống, khai tất cả mọi chuyện ra.
Cô bé không phải nội ứng của Tín vương, mà chính người anh họ của cô bé mới là người luôn trung thành nhất mực cùng Tín vương.
Cũng giống như tôi và Trang Bích Lam, Cửu Nhi và người anh họ của mình cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên nhau. Có điều gia đình người anh họ dần dần lụn bại, bố mẹ Cửu Nhi không đồng ý chuyện hôn sự giữa hai người. Sau này khi Cửu Nhi nhập cung, người anh họ tức giận cũng theo đến Kinh thành, nhận được lòng tin của Tín vương, sau đó trở thành tai mắt của ông ta ở trong cung.
Sự việc hạ độc chính là chuyện do Tín vương sắp xếp, mục đích muốn hạ độc Hoàng đế, để gây đại loạn trong triều đình Đại Chu. Dù cho không hạ độc chết được Đường Thiên Tiêu, thì Đường Thiên Trọng cũng trở thành người bị tình nghi đầu tiên, hai huynh đệ họ Đường nhất định sẽ mâu thuẫn lớn, sớm muộn cũng gây nên chiến tranh nội loạn. Còn Tín vương cũng nhân cơ hội này mà phất lá cờ phục hưng Nam Sở, xây dựng lại đất nước Nam Sở năm xưa.
Loại độc dược mà Đường Thiên Tiêu trúng phải được giấu trong móng tay của Cửu Nhi, nhân lúc đổ rượu, cô bé liền hạ độc. Lúc đó cả hai huynh đệ họ Đường đều đang dồn sự chú ý về phía tôi, nên không phát hiện ra hành động dị thường của Cửu Nhi.
Phi tần mà Cửu Nhi hầu hạ chính là một trong những vị cung phi trước kia của Lý Minh Xương, vô cùng thống hận Đại Chu nam tiến xâm chiếm Giang Nam, vậy nên Cửu Nhi cũng chịu ảnh hưởng lớn, hoàn toàn không cảm thấy việc