ọng đẩy cánh cửa phòng bước vào rồi bình thản nói một câu: “Trang công tử, những người đến từ Giao Châu đang chờ ở bên ngoài đó…”
Trang Bích Lam trả lời như thế nào, tôi không hề nghe thấy, cũng chẳng muốn nghe, chỉ lặng lẽ bước ra ngoài, rồi đứng bên cây đinh hương, lặng lẽ đợi chờ.
Gió thổi qua, mấy cánh hoa đinh hương màu tím khẽ rơi xuống.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào những cánh hoa đinh hương sắc tươi tắn, rực rỡ, trông vô cùng thanh nhã, rung rung theo cơn gió, thoang thoảng tản ra mùi hương nhẹ nhàng.
Thật ra, đây là loài hoa không nên nhìn quá kỹ.
Người đời nổi, tương tư khốn khổ đều điểm trên cành đinh hương nở đầy rực rỡ. Chen chúc lẫn nhau, mười bông, trăm bông, ngàn bông. Thật ra, đó chính là trăm ngàn nỗi nhớ nhung, sầu muộn của người thiếu nữ.
Không muốn cho người khác cảm thấy tôi sống chẳng sung sướng, vui vẻ gì, tôi đành khoác trên người bộ y phục màu tím hoa văn mẫu đơn, không khoác áo chắn gió bên ngoài. Nếu như ngồi bên hồ sen hay trong xe ngựa, mặc y phục màu này thường tạo cho người khác cảm giác nóng bức, khó chịu. Có điều lúc này nhìn vào hoa đinh hương, tôi lại cảm thấy lạnh lẽo.
Ôm lấy vai, tôi hơi run run, nhưng vẫn ngẩng đầu lên, sau cùng đã dồn nén hết mọi uất ức và nước mắt vào bên trong.
Lúc này tiếng bước chân nhịp nhàng truyền tới, Đường Thiên Trọng và Trang Bích Lam cùng nhau ra ngoài.
Sắc mặt của Đường Thiên Trọng khá ôn hòa, còn Trang Bích Lam vẫn nho nhã, thanh cao như mọi khi, khoác trên người tấm áo màu trầm, tà áo khẽ bay theo gió, trông vô cùng hào sảng, không thấy chút buồn bã, thất ý nào sau một thời gian khá lâu bị người khác giam lỏng.
Hai người đó vừa đi vừa nói điều gì đó, nhất thời không nhìn về phía bên tôi, nhưng Nam Nhã Ý đi theo phía sau vừa ngước là nhận ngay ra tôi, khuôn mặt thẫn thờ bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên, cất tiếng gọi tên tôi: “Thanh Vũ.”
Mấy người đó đều đứng lại, nhìn về phía tôi.
Mấy cánh hoa đinh hương lại nhẹ nhàng rơi xuống, lướt qua bức tường lát gạch màu đen trước mắt tôi rồi từ từ rơi xuống.
Tôi chậm bước lại gần, đưa ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Đường Thiên Trọng, rồi chuyển sang Trang Bích Lam. Nụ cười ấy vẫn vô cùng ấm áp, dịu dàng, như thể vừa nhìn thấy tôi là có thể cảm nhận được hơi ấm và tình cảm sâu sắc trước kia của người ấy.
Nam Nhã Ý lúc này vội vã bước đến trước mặt tôi rồi nắm chặt bàn tay tôi, vừa cười, vừa nhỏ lệ nói: “Tỷ cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp lại được muội nữa.”
Tôi cũng mỉm cười đáp: “Đúng thế, có thể gặp lại nhau khi còn sống, chính là niềm hạnh phúc của chúng ta.”
Bàn tay của tỷ tỷ khẽ run lên, nhưng lại ấm áp hơn bàn tay của tôi, giọng nói của tỷ tỷ cũng cao hơn mọi khi một chút, có cảm giác đã cố gắng dồn nén sự kích động trong lòng.
“Tỷ sẽ cùng Trang Bích Lam quay về Giao Châu, muội đã biết hết rồi… có đúng không?” Tỷ tỷ thận trọng gặng hỏi tôi, ánh mắt long lanh như sắp khóc. Y phục màu nâu nhạt khiến cho khuôn mặt của tỷ tỷ lại càng thêm nhợt nhạt.
Trang Bích Lam không tiếc hy sinh tất cả, cuối cùng đã có thể cướp lại tính mạng của tỷ tỷ từ tay Diêm Vương về, nhưng sau lần bị thương nghiêm trọng đó, sức khỏe của tỷ tỷ giảm sút đi đáng kể. Tôi chưa từng nhìn thấy Nam Nhã Ý gầy gò nhợt nhạt như lúc này bao giờ.
“Muội đã hiểu.” Tôi mím chặt môi, nắm chặt bàn tay gầy gò của tỷ tỷ rồi thì thầm nói: “Muội rất ổn, tỷ tỷ hãy giữ gìn sức khoẻ.”
Nam Nhã Ý gật đầu, tỷ tỷ nhìn tôi cười trong nước mắt chan hòa đôi bờ mi.
Lúc này, tôi chợt nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên phía ngoài, một chiếc xe ngựa cùng với hơn mười người đàn ông mặc đồ kỵ binh tiến từ phía Tây lại gần. Ánh mắt của bọn họ ngay tức khắc tập trung về phía Trang Bích Lam, khuôn mặt tỏ ra vui vẻ và kinh ngạc.
Những ám vệ âm thầm mai phục bên ngoài lặng lẽ và nhanh chóng tập trung vào trong sân viện, đứng chặn trước mặt mấy người kia.
“Công tử.”
Những người đến đón Trang Bích Lam liên tiếp gọi chủ nhân, nhìn thấy mấy ám vệ kia xông ra chặn đường, mấy môn đệ nhà họ Trang đã theo Trang Bích Lam vào sinh ra tử nhiều năm nay đồng loạt rút kiếm, rõ ràng chuẩn bị xông vào tấn công kẻ địch.
“Khoan đã.”
Trang Bích Lam lên tiếng ra lệnh, đưa tay ra xua nhẹ rồi lặng lẽ quay sang nhìn Đường Thiên Trọng.
Mấy môn đệ nhà họ Trang vẫn chưa an tâm, tiếp tục giữ vững trận thế, thận trọng quan sát từng cử động của đối phương.
Mấy người ám vệ cũng quyết không chịu nhún nhường, nắm chặt binh khí trong tay chuẩn bị áp sát tấn công. Kiếm rút đã khỏi vỏ, họ sẵn sàng xông lên.
Tôi và Nam Nhã Ý nắm chặt tay nhau, cả hai cùng quay sang Đường Thiên Trọng bằng ánh mắt căng thẳng, thật sự không thể lường được nếu như ngài thay đổi ý định lúc này, hai bên xông vào đấu nhau thì sẽ xảy ra cuộc tranh chấp kinh thiên động địa đến mức nào nữa.
Còn Đường Thiên Trọng đang nhíu chặt đôi mày nhìn thế cục diễn ra trước mặt mình, im lặng một hồi lâu.
“Hầu gia.”
Tôi bất giác gọi ngài, giọng nói có hơi khàn.
Đường Thiên Trọng quay đầu lại nhìn tôi, rồi lại cau mày, nhưng dần dần lui về sau một bước rồi nói: “Trang công tử, xin mời.”
Tất cả mọi người đều như trút đ