đầu tiên rơi vào tay hắn tôi đã dự liệu được.
Thế nhưng lần này, hắn nhất quyết không chịu buông tôi ra.
Khi cố gắng chống người lên, hắn chỉ đưa tay ấn nhẹ một cái, tôi liền bị đẩy xuống mặt giường, tiếp đó lại bị hắn ôm chặt hơn nữa.
“Thanh Vũ”.
Hắn thì thầm gọi tên tôi, phảng phất chút sầu muộn, chút bất lực, lại thêm đôi chút phiền não nữa, đôi môi lại nhanh chóng tiến tới.
Vẫn là sự xâm chiếm cương quyết không lùi bước, có điều khí thế lại mềm mỏng hơn một chút, bàn tay to lớn ôm lấy bờ vai tôi rất mạnh bạo nhưng cũng rất thận trọng, sợ rằng sẽ khiến tôi tan biến thành từng mảnh vụn.
Tôi vùng vẫy, quay đầu sang định né tránh sự thân mật của hắn, thế nhưng trước mặt hắn, chút sức lực của tôi thực chẳng đáng được nhắc đến. Lồng ngực của hắn rắn chắc, giống như hòn nham thạch lớn chẳng thể nào di chuyển được. Thế nhưng bờ môi, ngược lại, cực kỳ mềm mại, mỗi lần tiến tới là lại lưu luyến không thôi, hơi thở gấp gáp, chờ trông.
Tôi mơ màng nhìn lên tấm vải che phía trên.
Trên mảnh gấm màu xanh ngọc, treo rất nhiều đồ trang trí đắt tiền, ánh mắt tôi long lanh, buồn bã.
Nói cho cùng, hắn cũng là đứa con trai kiêu ngạo của trời, là vị anh hùng phương Bắc, còn tôi chỉ là một người phụ nữ yếu mềm tầm thường, vô tài vô đức, trong lòng lại còn mơ mộng đến tình yêu cùng người tình thanh mai trúc mã, sau cùng chẳng qua cũng chỉ là một công cụ để làm tròn giấc mộng xuân chưa thành của hắn mà thôi.
Sinh ra đúng thời loạn lạc, kẻ mạnh làm vương. Những khát vọng đối nghịch lại trời đất, chỉ có thể khiến cho người mình yêu thương lâm vào tình trạng vạn kiếp bất phục.
Tôi thật sự không muốn Trang Bích Lam gặp tai họa gì vì mình nữa, còn về giấc mộng cả cuộc đời mình, cũng đành kết thúc từ đây thôi.
Đai lưng nhẹ nhàng rơi xuống, bàn tay thô ráp từ từ đặt lên da thịt của tôi, hắn dường như đang vô cùng mãn nguyện. Tôi đành nhắm mắt chấp nhận số phận, mặc cho hắn kéo y phục ra, hành động càng ngày càng đáng sợ.
Đường Thiên Trọng dường như rất kinh ngạc trước sự ngoan ngoãn của tôi, khi đôi môi hôn lên gò má, rồi dần dần men xuống dưới cổ tôi, dịu dàng mà tình tứ, hắn thì thầm bên tai tôi: “Thanh Vũ, hãy tin vào ta, có được không? Thanh Vũ, ta thật lòng, nhất định sẽ đối đãi thật tốt với nàng…”.
Tôi mở mắt ra, ánh mắt dường như mơ hồ đi, chớp vài lần, nước mắt từ từ tràn khỏi bờ mi.
Hắn đang vùi mặt ở cổ tôi, mái tóc đen thô cứng buông xòa trên làn da của tôi, đôi mắt đen huyền, sâu thẳm mọi khi giờ nhắm nghiền, chỉ còn thấy cặp mi đen dài, cong cong nhưng chẳng mang chút dịu dàng nào hết.
“Hầu gia, xin hãy tha cho mấy người Trang Bích Lam có được không? Ta… ta nhất định sẽ báo đáp ngài tử tế, đem cả đời này hiến dâng cho ngài”. Tôi sụt sịt rồi thì thầm cầu xin.
Thân người Đường Thiên Trọng bỗng cứng đờ lại, tiếp đó trước ngực tôi bỗng nhói đau, phảng phất trong đó là niềm vui lạ lẫm, đột nhiên cùng trào dâng khiến tôi vô cùng kinh hãi.
Hắn cắn một miếng ngay ở bộ phận mềm mại nhất của người phụ nữ, tiếp đó lại dịu dàng dùng móng tay nhéo mạnh vào đó, không chút do dự nào.
“Nàng đang muốn làm nhục chính bản thân mình, hay đang làm nhục ta?”. Hắn lạnh lùng lên tiếng hỏi, giọng nói vô cùng tức giận.
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Đại quyền quyết định sống chết của Trang Bích Lam, của tôi đều nằm trong tay hắn, tôi nào dám làm nhục hắn? Chỉ hy vọng thuận theo tâm ý của hắn, khiến hắn nhất thời mềm lòng mà tha cho Trang Bích Lam thôi.
Còn về bản thân mình, tôi cũng hoàn toàn không hề có ý đó, ít nhất tôi biết rõ rằng, trong lòng hắn quả thực yêu thương tôi, chứ không phải hạng tiểu nhân bạc tình háo sắc, phong lưu.
Đường Thiên Trọng thấy tôi không trả lời, nỗi căm hận trong ánh mắt dần dần chuyển sang chán nản.
Hắn buồn bã than dài một tiếng rồi thì thầm nói: “Thôi bỏ đi, dù cho nàng cố tình làm nhục ta, cũng mặc kệ nàng vậy. Xem ra cả cuộc đời này ta cũng chẳng thể nào có được trái tim của nàng, thế nhưng con người của nàng, đừng mong rời khỏi ta nửa bước”.
Tôi vẫn còn chưa kịp suy ngẫm lời nói này của hắn có ý gì, thì hai đùi đã bị kéo mạnh sang hai bên.
Thân hình trần trụi của người đàn ông trước mặt lạ lẫm đến đáng sợ, tôi run rẩy cả người, nhắm chặt mắt lại, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Hắn dường như còn cảm thấy chưa cam tâm, liền xông tới hôn lên bờ mi của tôi, muốn ép tôi phải mở mắt ra.
Tôi vừa thẹn thùng vừa hoang mang, cố gắng hết sức quay đầu đi chỗ khác, mắt lại càng nhắm chặt hơn trước.
“Nàng…”. Không nghờ Đường Thiên Trọng còn sầu não hơn tôi, thì thầm nói: “Lúc nàng ở bên hai người kia, cũng quyết không chịu nhìn họ lấy một lần thế này sao? Hay là, khi ở với ta, trong lòng nàng vẫn nghĩ đến bọn chúng?”.
Bọn chúng?
Lúc tôi kinh hoàng mở mắt ra, thân người bỗng cảm thấy nặng nề, nỗi đau đớn truyền đến bất giác khiến tôi cong người lên, phát ra tiếng rên, phần lưng đã ướt đẫm toàn mồ hôi.
Đường Thiên Trọng dường như cũng cảm thấy kinh ngạc, dừng động tác lại, thận trọng nhìn về phía tôi.
“Không… không sao, chỉ là hơi đau thôi”. Tôi cố gắng mỉm cười, nước mắt bất giác trào khỏi bờ