sao vẫn có chút ngăn cách, giống như là đang xem chuyện
của người lạ.
Nhưng
hôm nay, hắn lại vì một tin nhắn ngắn ngủn không rõ ý tứ liền buông tha trăm
ngày của Thôi Văn Tường, đi tìm thư ký giả là cô. Một chút tâm tư này lại khiến
cô cảm thấy khác biệt…
Rõ ràng
biết người trong lòng hắn là ‘Thôi Văn Tường’ mà không phải là ‘Diệp Cẩn Đồng’,
nhưng những gì hắn làm cho ‘Diệp Cẩn Đồng’ lại khiến cô cảm động vô cùng.
Là
trong quá khứ, ‘Thôi Văn Tường’ mắt bị mù mới không nhìn thấy hắn tốt đẹp, hay
là trở thành ‘Diệp Cẩn Đồng’ nhất định sẽ yêu hắn?
Phát
hiện suy nghĩ một vòng liền trở về vấn đề “yêu”, Thôi Văn Tường âm thầm cười
khổ.
Đây là
tư vị tình yêu sao? Có toan chát, có đắng cay… ngọt ngào ít ỏi vô cùng, nhưng
lại khiến người ta không muốn xa rời…
Nếu cứ
như vậy, cô sợ mình sẽ dẫm vào sai lầm của Diệp Cẩn Đồng…!
“Tôi
nghĩ sau này cô đi làm cứ theo tôi đi. Tôi đưa cô về nhà!”
“Sao?”
Cô ngây người, “Không… Không cần đâu! Như thế rất làm phiền anh…”
Cô sắp
không giữ được trái tim của mình nữa rồi, sao dám tiếp xúc nhiều với hắn nữa!
“Cô
nghĩ Lý Tuấn Gia có thể dễ dàng buông tha như vậy sao? Hắn dám bắt cô một lần,
chắc chắn sẽ có lần thứ hai!” Vi Hữu Thư không ngờ cô đã gặp chuyện như vậy mà
còn từ chối nhận sự bảo vệ của anh, trong lòng không khỏi bất mãn.
Cô bị
hắn trừng mắt, ngượng ngùng nói: “Nhưng… anh đã biết rồi, hắn có muốn thì cũng
uy hiếp anh, chứ sao lại tìm tôi nữa!”
Cô nói
vậy là suy nghĩ rất hợp lý. Vi Hữu Thư đã biết cô bị uy hiếp, sau này sẽ đưa cô
ra khỏi cơn bão, không cho cô tiếp xúc với những dự án mà Lý Tuấn Gia có hứng
thú. Từ đó, cho dù Lý Tuấn Gia có bắt cô lần nữa, cũng chẳng thể moi được thứ
gì.
“Cô
nghĩ hắn không tìm tôi sao?” Vi Hữu Thư cười lạnh, “Hắn bị tôi dạy dỗ một trận,
mới dời mục tiêu sang cô!”
“Hắn
cũng từng uy hiếp anh?” Cô mở to mắt.
“Ba năm
trước đây hắn tìm mười mấy tên côn đồ đến đánh tôi!” Mặc dù đầu óc Lý Tuấn Gia
không tốt lắm, nhưng trí nhớ cũng chưa đến nỗi tệ hại, hôm nay mới không ngốc
đến mức giở trò với hắn.
Nhưng
lại bắt Diệp Cẩn Đồng, khiến cô phải chịu sợ hãi, cuối cùng còn bị thương.
Chuyện này hắn nhất định sẽ tính toán rõ ràng với Lý Tuấn Gia!
“Hắn là
thằng ngu sao?” Thôi Văn Tường không suy nghĩ liền nói: “Anh vốn là một đệ tử
nổi trội của Hàn Môn. Những người có thể đánh thắng anh không nhiều. Lý Tuấn
Gia muốn thuê người đánh anh, rõ ràng là tự sát!”
Vi Hữu
Thư đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sắc bén đâm thẳng vào làm cô sợ hãi.
“Sao?
Có chuyện gì vậy?” Thái độ của hắn là sao? Cô nói sai chỗ nào ư?
“Làm
sao cô biết tôi từng học võ thuật?” Giọng nói của hắn cực kì nghiêm khắc.
“Tôi…
Tôi không biết sao?” Thôi Văn Tường bị dọa. Không phải mọi người đều biết
chuyện đó sao?
Cô nhớ
năm đó cô vừa lên đại học, có một lần đi chơi với bạn bè về muộn, trên đường
gặp phải hai tên cướp. Đang sợ hãi, đột nhiên hắn lại xuất hiện, dùng mấy chiêu
đơn giản liền đánh cho hai gã cướp kia phải kêu cha gọi mẹ, giống như là tay
chân bị gãy mất rồi.
Từ khi
đó, cô biết hắn có võ. Thậm chí còn rất giỏi.
Nhưng
bây giờ lại nhớ đến việc này, cô đột nhiên cảm thấy, với tâm ý của hắn đối với
cô, có lẽ không phải ngẫu nhiên xuất hiện mà cứu cô đâu…
“Việc
này tôi chưa từng nói với bất kì ai trong công ty. Thậm chí trong nhiều năm
liền, cha mẹ tôi chỉ nghĩ rằng tôi đi chơi bời lêu lổng sau giờ học.” Vi Hữu
Thư nhìn chằm chằm vào cô, “Bây giờ bọn họ cũng chỉ biết tôi có học võ thuật mà
không viết tôi học ở đâu. Người duy nhất biết tôi là Hàn Môn đệ tử, chỉ có Văn
Tường!”
Cho nên
hôm đó trên lễ tang Văn Tường, hắn đã rất nhẹ tay với anh trai. Nếu không, đem
toàn bộ lực lượng một chưởng của hắn vận ra, chỉ cần một chiêu Vi Hữu Luân liền
bị thương nặng.
Không
phải chứ? Thôi Văn Tường nuốt nước miếng. Có chuyện trùng hợp như vậy sao? Cô
chỉ tùy ý nói ra, liền trúng chuyện chỉ có ‘Thôi Văn Tường’ mới biết? Trời ơi,
cô vừa làm chuyện ngu xuẩn gì vậy???
“Tôi…
tôi cũng không biết mình nghe được ở đâu nữa. Dù sao thì tôi chỉ biết vậy
thôi.” Cô chột dạ vuốt tóc, “Có lẽ trước đây… Ách, quá yêu mến anh, cho nên đã
tra xét không ít chuyện về anh. Bây giờ vẫn còn lưu lại ấn tượng.”
Dù sao
chỉ cần đổ thừa cho Diệp Cẩn Đồng là được rồi. Mất trí nhớ quả là bia đỡ dùng
tốt vạn năm.
Đương
nhiên Vi Hữu Thư biết cô đang nói hươu nói vượn. Chuyện này làm sao dễ tra ra
như vậy? Nhưng hắn thực sự không thể nghĩ ra sao cô lại biết mình từng học võ
thuật.
Nghi
hoặc nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng hắn mới nói: “Tóm lại Lý Tuấn Gia sẽ không
đến tìm tôi. Nhưng khó dám chắc là không giở trò với cô. Cô nên cẩn thận một
chút!”
Hắn
không tiếp tục truy cứu chủ đề này nữa. Nhưng trong lòng lại âm thầm ghi nhớ
chuyện này, nhắc nhở mình sau này dùng biện pháp nào cũng phải tra được đáp án.
Thôi
Văn Tường giật mình, đột nhiên nhớ đến một chuyện khác, sắc mặt lại ảm đạm vài
phần.
Có lẽ
là vì hắn nghĩ cô là kẻ bị hại vô tội, nên mới chú ý đến an nguy của cô như
vậy…
Nếu hắn
biết Diệp Cẩn Đồng có liên quan đến