ai được không ?"
Ma Lạt Năng thích nhất là tôi giúp nàng lấy rái tai, có đôi khi, lúc tôi đang ngoáy ngoáy, nàng ta đã ngủ gật từ lúc nào.
Tôi ừ một tiếng, nàng ta hớn hở đi vào trong phòng vệ sinh lấy mấy cái gạc bông
Nàng đẩy khay trà ra một chút, nằm gối lên đùi tôi, tôi vắt chanh cho ướt hai miếng gạc bông, đặt lên mắt nàng xong, sau đó bật đèn bàn, rẽ tóc nàng ra cẩn thận, dùng một cái kẹp kẹp chặt lại, rồi bắt đầu ngoáy tai cho nàng. Nàng nằm rất thích thú, rất hưởng thụ, giống như một con mèo lười biếng.
"Mạn Mạn, cha mình là cha mình, mình là mình, đời này mình hận nhất là hai chuyện, thứ nhất là tên của mình, thứ hai là họ của mình. Mình vẫn thường nghĩ, nếu mình không mang họ Hứa, nếu mình không tên là Liên Sương, có lẽ đời này mình sẽ hạnh phúc hơn nhiều. May mắn nhất trên đời này là mình gặp được cậu. Cậu biết không ? Trước khi gặp cậu, căn bản mình không biết thế nào gọi là cười to, chính cậu đã dạy mình cách hưởng thụ những vui vẻ của cuộc sống đời thường. Chúng ta có thể ngồi ven đường, uống một chai bia, cười ha hả, lại có thể ăn tôm, cay mà vẫn cười không ngừng. Cậu dẫn mình đi dạo phố, mua một cái khăn đẹp, thế mà cậu có thể vui cả buổi. Mình nói thật với cậu, trước khi gặp cậu, mình vẫn không hiểu nổi, vì sao ông trời lại khiến mình sinh ra trên đời này, bây giờ mình không còn quan tâm tới vấn đề này nữa rồi. Những chuyện tệ hại trong nhà mình, mình ước là vĩnh viễn không phải nhớ tới nó nữa. Chuyện trong quá khứ, mình muốn quên đi vĩnh viễn, mình chỉ muốn nhìn về phía trước, mình muốn là Ma Lạt Năng, vô tâm vô phế, tận hưởng cuộc sống vui vẻ, cậu hiểu không ?"
"Mình hiểu mà, trước kia mình không quan tâm tới chuyện trong nhà cậu, sau này cũng không có hứng thú, nên bây giờ cậu không cần phải lo xa như thế."
Tôi bảo nàng xoay người, tiếp tục ngoáy lỗ tai còn lại. Tay nàng với lên kéo một miếng bông tẩy trang ra, nheo mắt nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười rất gian xảo : "Bây giờ chúng ta nói tới một số chuyện có ý nghĩa hơn nhá. Đêm qua cậu và Lục Lệ Thành đã làm những gì ?"
Tôi cười : "Làm một số chuyện xấu"
Ma Lạt Năng lập tức kêu to "Dừng tay", rồi ngồi nhỏm dậy, nhìn chăm chăm vào tôi với vẻ chờ mong : "Đau không ?"
"Không đau."
"Sung sướng không ?"
"Rất sung sướng !"
"Sung sướng tới mức nào, có giống như trong sách nói : "sướng muốn chết" không ?
Mặt Ma Lạ Năng đầy vẻ tò mò và hưng phấn, tôi cười lăn lộn trên thảm : "Sung sướng như phun mây phun mù."
Ma Lạt Năng nghiêng nghiêng đầu đầy suy nghĩ, vẻ mặt hoang mang không hiểu gì cả. Tôi liền nhào qua, bóp chặt mũi nàng nói : "Sắc nữ, sắc nữ ! Mình và Lục Lệ Thành cùng hút thuốc, cậu nghĩ tới đâu rồi."
Mặt Ma Lạt Năng lộ đầy vẻ thất vọng, lập tức giơ tay đập cho tôi một cái : "Chính cậu cố ý khiến mình hiểu lầm, cậu sắc, hay mình sắc nào ?"
Hai bọn tôi cùng giỡn nhau lăn lộn trên thảm, đùa chán rồi, mới dựa vào cái đệm thở dốc, nàng nhấp một ngụm trà, đáp : "Mình có một câu, bất quá sự thật mất lòng."
"Cậu cứ nói đi !"
"Lục Lệ Thành kia tâm cơ rất nặng, tâm tư lại thâm trầm có thể sánh với cha mình, mình chỉ sợ cậu không chế ngự được anh ta, tốt nhất cậu nên đối xử với anh ta như gần như xa, đừng đặt cả tâm tư vào đó."
"Cậu truyền thụ cho mình như thế thì giao tiếp với đàn ông như thế nào ?" Tôi nhìn nàng đầy khinh thường : "Mình cũng không uống thạch tín trong ngày sinh nhật, có chán sống đâu."
Ma Lạt Năng lập tức vớ lấy một cái đệm ném về phía tôi, rốt cuộc đã ngắt được mấy câu nói năng nhảm nhí của tôi. Đầu tôi vùi trong đêm, lòng như chết rồi, khẽ nói : "Ma Lạt Năng, đáp ứng mình một chuyện, chuyện giữa mình và Lục Lệ Thành cậu đừng hỏi tới, mình cũng không hỏi tới chuyện giữa cậu và Tống Dực, hai chúng ta tự giành cho nhau một chút không gian tư nhân nhé."
Nàng giơ chân đạp tôi một cái : "Mình vẫn cho cậu đủ không gian riêng, từ lúc cậu bắt đầu xin thôi việc, từ đầu tới đuôi mình có sáp miệng vào lúc nào đâu ?" Nàng thở hắt ra một cái, buồn rầu nói : "Từ ba tuổi mình đã biết, cái loại tình cảm nam nữ này, chỉ có mình mình biết ấm lạnh, người khác nói gì cũng không ăn thua."
Trong giọng nói của nàng ẩn chứa sự tang thương của thời gian, nhất thời trong phòng chìm vào im lặng. Tôi liền ngồi xuống, cười nói : "Mình đói bụng, cậu có muốn ăn cơm rang trứng không ?"
Ma Lạt Năng vô cùng sung sướng gật đầu : "Mình muốn có thêm cả tôm bóc vỏ, lại thêm cả chút carot là tốt nhất."
Ma Lạt Năng tay chưa bao giờ dính vào việc nhà, tôi thì có thể vào bếp, nhưng khả năng cũng chỉ bình thường, bất quá cơm rang trứng khá ngon, là thứ mà Ma Lạt Năng thích nhất. Tôi vừa đánh trứng vừa hoài niệm tài nghệ nấu ăn của Lục Lệ Thành, nếu anh ta không làm quản lý nữa, mà đi mở tiệm cơm, đảm bảo ngày cũng kiếm cả đống tiền.
Hai người vừa đùa giỡn nói nói cười cười xong, tâm sự của Ma Lạt Năng cũng xóa sạch, chỉ lát mà ngủ, mà hai mắt tôi vẫn mở chong chong nhìn đăm đắm lên trần nhà. Nằm một lúc đau cả lưng, đành phải ngồi dậy, lấy thuốc an thần mà Lục Lệ Thành đưa cho tôi, uống hai viên, rốt cuộc mới ngủ được.
Sáng dậy