ọ, túi nilon vào đúng chỗ, “Nói cho cùng, khả năng của anh có hạn, không cách nào đạt được tiêu chuẩn của Phương Nam, thỏa mãn nhu cầu của cô ấy, anh chỉ có thể làm chồng của một người phụ nữ, phụ trách hỉ nộ ái ố của một người phụ nữ, cho nên, ý của anh chắc em hiểu.” Giật lấy tờ giấy trong tay Giản Minh, Lăng Lệ chỉ cho Giản Minh xem, “Lần sau đừng đi ra ngoài một mình lúc trời tối nữa, em xem này, từ nhà mình đến cửa hàng tiện lợi, phải đi nhiều bước như thế này đây, đi một mình cô đơn và nguy hiểm lắm, phải có anh đi cùng em.”
Giản Minh tiến lại trước mặt Lăng Lệ, kiễng chân lên, hôn lên đôi môi anh, hôn một lần vẫn cảm thấy chưa đủ, hôn lại lần nữa. Lăng Lệ ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, nhẹ nhàng dùng lực, trọng lượng của Giản Minh, đều nằm trên chân anh, anh ôm lấy cô, đáp trả sự cuồng nhiệt của cô. Đây chính là hôn nhân, giống như hôn nhau, chỉ có thể là một kèm một.
Tình yêu nồng cháy và nụ hôn ngọt ngào một kèm một đó, kéo dài cho đến ngày chụp ảnh cưới hôm sau, Giản Minh thay áo cưới cho Lăng Lệ xem, váy cưới rất hợp với Giản Minh, lộ đôi bờ vai trắng trẻo, mịn màng, chiếc váy nhiều tầng nhiều lớp như lông vũ của một con chim, làm nổi bật vẻ nhanh nhẹn của cô, khí chất mong manh tựa sương khói, thoát ra khỏi cõi trần tục. Lăng Lệ cũng vừa thay xong lễ phục, anh mặc đồ vest vẫn luôn anh tuấn, vẫn luôn đẹp trai rạng ngời như thế, không có chỗ nào không vừa vặn.
Họ đứng đó, ngắm nhìn nhau, dành ánh mắt chan chứa niềm vui và khen ngợi cho nhau. Nhân lúc nhân viên của tiệm chụp hình đang trang điểm khâu cuối cùng, Giản Minh hỏi Lăng Lệ, “Em có thể hỏi anh một việc được không?”.
Hôm nay bà xã hỏi gì anh cũng đồng ý, giọng nói của Lăng Lệ ấm áp, dịu dàng, “Ừm, em nói đi.”
Giản Minh khẽ hỏi, “Vẫn không thấy ảnh cưới của anh và Phương Nam đâu cả, anh cất ở đâu rồi?”.
Lăng Lệ cũng đáp khẽ, “Sợ em nhìn thấy không vui, cất vào trong ngăn cuối cùng của tủ sách rồi.”
“Thực ra em sẽ không buồn đâu.”
Lăng Lệ nhẫn nại giải thích, “Không chỉ em, còn có cả Đông Đông, quá khứ của người lớn đối với thằng bé vẫn hơi phức tạp, cứ cho là chúng ta muốn nói rõ, trẻ con cũng chưa chắc đã hiểu hết. Em nói xem, làm sao anh có thể giải thích với một đứa bé tám tuổi, trước đây chú có chụp ảnh cưới với dì, rồi bây giờ lại chụp ảnh cưới với mẹ? Bây giờ chắc nó vẫn tin tưởng rằng hôn nhân là duy nhất và lâu dài, đợi nó lớn hơn một chút, chúng ta hãy nói với nó, ngay từ ban đầu không thể cùng nhau đi đến cuối cuộc đời cũng đáng tiếc thật, nhưng giữa đường nắm được tay nhau, cũng có thể sống với nhau đến đầu bạc răng long.”
Nghe Lăng Lệ nhẫn nại giải thích, trong lòng Giản Minh lại đang suy nghĩ, không biết khi cất những tấm ảnh cưới đó đi, trong lòng anh có buồn hay không? Chỉnh sửa lại chiếc cà vạt màu đen nơi cổ áo Lăng Lệ, không hiểu vì sao, buột miệng nói, “Anh Lệ này, nếu như ngày nào anh muốn khóc, hãy nhớ rằng đừng khóc một mình, bây giờ anh còn có em.”
Lăng Lệ không nói gì, nhìn Giản Minh, ánh mắt nóng bỏng, bà xã cũng thật là, “dụ dỗ” người ta mà chẳng thèm để ý đến địa điểm, đã mặc như thế này rồi, mà lại còn nói chuyện ngọt ngào chứa chan tình yêu thương thế này, bảo anh phải làm sao cơ chứ? Vờ như có việc, anh nói nghiêm chỉnh, “Chiếc áo này có vấn đề.”
Một đám các cô gái chàng trai phục vụ cho buổi chụp hình cưới ngày hôm nay đều cảm thấy kinh sợ, chiếc váy cưới này được thiết kế bởi một nhà thiết kế nổi tiếng đấy, họ đã cố gắng hết sức trong lo sợ, cô dâu đã đẹp đến mức này rồi? Còn “vấn đề” gì nữa? Chú rể, việc anh đẹp trai chúng tôi không có ý kiến, nhưng đừng yêu cầu cao quá, được không? Muốn hỏi chú rể cho rõ, trong mắt anh, cô dâu có vấn đề ở chỗ nào? Chưa kịp mở miệng, chú rể đã kéo cô dâu vào trong phòng thay quần áo, “loạt xoạt” kéo rèm phòng thay quần áo, nghe thấy tiếng kêu khe khẽ của cô dâu sau bức rèm, liền ngay sau đó không hề có động tĩnh gì nữa, mọi người ở bên ngoài đành đưa mắt nhìn nhau, ôi, suýt nữa dọa chết người, cứ nghĩ rằng vấn đề gì lớn, chỉ vì chú rể thấy cô dâu đẹp lung linh, sốt ruột không chịu nổi nữa, phải ôm ấp hôn hít chút thôi mà, hiểu, hiểu.
Buổi tối về nhà anh trai ăn cơm, Lăng Khang hỏi cha mẹ Giản Minh định lúc nào đến đây? Mặc dù lần trước khi Đông Đông bị bệnh, có nghe nhị thiếu gia nhắc sơ qua về việc gặp cha mẹ Giản Minh, có điều xét cho cùng không phải gặp mặt nhau một cách chính thức, hôn nhân là mối quan tâm chính của hai gia đình, đương nhiên cần phải chính thức gặp mặt mới được. Lăng Khang Văn Quyên vẫn muốn làm theo phong tục cũ, cảm thấy cưới con gái nhà người ta về, phải hỏi thông gia xem có yêu cầu gì không? Cha mẹ đều đã mất rồi, anh chị vẫn còn đây, cái nào cần qui tắc cứ theo quy tắc mà làm. Đặc biệt nhấn mạnh với Giản Minh, “Nếu như ông bà ngoại của Đông Đông không có thời gian, hoặc không tiện đến đây, anh và chị dâu có thể lái xe đến đó, dù sao cũng không xa lắm, đi hai tiếng là đến rồi.”
Giản Minh bảo việc cưới xin đã nói với gia đình rồi, cha mẹ đều đồng ý, trước khi tổ chức lễ cưới vài ngày, họ sẽ đến đây ở một thời gian ngắn, giúp đỡ cho việc ch