iều, nhưng trong thời đại này, mọi người tự chăm sóc cho mình đã khó rồi, cũng làm gì còn thời gian chăm sóc chị ấy. Anh dù sao cũng ở bệnh viện, ở gần nhất, tranh thủ lúc rảnh rỗi sang với cô ấy, trong lòng cô ấy sẽ cảm thấy như là một kỉ niệm, nếu như ngay cả anh còn không quan tâm đến cô ấy, không phải…”. Nói một lúc, như chợt nhớ ra, “Không phải hôm nay làm xét nghiệm sao? Kết quả như thế nào?”. Thấy Lăng Lệ thở dài lắc đầu, Giản Minh lo buồn, “Em sợ cô ấy suy nghĩ nông cạn, nhỡ khi làm chuyện dại dột gì thì sao, trong lòng em và anh sẽ không thanh thản gì.”
“Nhưng cô ấy tìm đến tận nhà ức hiếp em, anh thanh thản lắm chắc.” Lăng Lệ đứng dậy, trong không gian nhỏ của phòng đọc sách, cảm giác như càng chật chội hơn, hai người đều đứng dựa vào chiếc bàn làm việc, Lăng Lệ tức giận nói, “Một người coi thường mạng sống, người ngoài liệu có giúp nổi không? Trước đây để trút giận, có thể bỏ đi đứa con của mình, bây giờ vì tính buông thả của mình mà bỏ mặc sức khỏe không thèm chăm sóc, làm cho những người làm bác sĩ như bọn anh đây cũng khó xử.”
Giản Minh chậm rãi, “Cho nên, có khả năng chị ấy nhất thời xúc động, buông xuôi bản thân, em rất sợ điều này. Chị ấy không quan tâm gì cả, coi thường tính mạng, nhưng chúng ta không được làm thế, đúng không?”
Lăng Lệ không nói gì, đúng thế, anh không thể, nhưng mà, “Cho dù nói thế nào đi chăng nữa, anh cũng không thể nhìn cô ta ức hiếp em mà không làm gì.”
Giản Minh không thèm để ý đến Lăng Lệ, mở cửa thư phòng bước ra ngoài, Lăng Lệ đi theo, anh cảm thấy vẫn chưa nói xong, nhưng nhìn thấy Giản Minh mặc áo khoác, xỏ giày vào, anh thắc mắc, “Làm gì thế? Muộn thế này rồi còn đi ra ngoài sao?”.
Giản Minh quay đầu lại với anh, “Xuống dưới kia mua mấy gói muối, nước tương cũng sắp hết rồi.”
Lăng Lệ chủ động, “Trời lạnh, để anh đi.” Nhưng lại nổi cơn lười biếng, “Hay là ngày mai rồi mua? Đã hơn chín giờ tối rồi, chúng mình đừng ra ngoài nữa.”
“Ngày mai phải chụp hình cưới rồi, buổi tối lại đến nhà anh trai ăn cơm, làm gì có thời gian?”. Giản Minh cầm lấy ví tiền, mở cửa bước đi.
Lăng Lệ ngẩn ngơ đúng ở bình phong một lúc mới ngớ người ra, vợ mình đang giận dỗi với anh đây mà. Khó chịu quá, anh cũng có nói gì đâu, luôn lo nghĩ để bảo vệ cô trước, kết quả người ta chẳng chịu hiểu cho, anh có ý gì đâu cơ chứ? Cũng giận lắm chứ, ngả người lên ghế sofa, khuôn mặt dài như núi Trường Bạch, cầm lấy giấy bút bên cạnh điện thoại, tính tính toán toán trong vô thức, tính được mấy phút, hình như ý thức của mình vẫn chưa thoát ra khỏi bài tập của Đông Đông, đang tính từ của hàng tiện lợi về đến nhà, phải đi bao nhiêu bước, ôi, thực ra phải đi hơn ngàn bước cơ, cũng không ít mà…
Giản Minh đi chậm, trong lòng chất chứa nhiều tâm sự, mua xong mấy thứ lặt vặt ở của hàng tiện lợi, đi từng bước từng bước về nhà, ra khỏi thang máy, mò chìa khóa theo thói quen, không thấy, quên mang theo mất rồi. Nhấn chuông cửa, mãi mà không có người trả lời. Suy nghĩ trong lòng, anh Lệ định nhốt cô bên ngoài để trừng phạt cô chắc? Móc điện thoại ra để gọi điện cho nhị thiếu gia, cũng không mang theo điện thoại. Đành phải nhấn chuông cửa thêm mấy lần để thúc giục, vẫn không có người trả lời, thì thôi vậy, đứng chịu phạt ở cửa chờ anh bớt giận vậy. Giản Minh đứng dựa vào cửa, lúc này mới phát hiện, trên cửa có dán một tờ giấy được xé từ vở ra, viết đầy công thức toán, tính toán xem từ đây đến cửa hàng tiện lợi phải đi bao nhiêu bước, bút tích của anh Lệ, có ý gì đây? Con người cổ hủ đó đi nghiệm chứng kết quả tính toán của mình chắc, cho nên không có nhà? Giản Minh càng suy nghĩ càng cảm thấy sự suy đoán của mình là đúng, định xuống dưới tiệm tạp hóa tìm thử xem, nào ngờ thấy Lăng Lệ đi từ phía thang máy lại, thần sắc như mọi khi, vẫn luôn dịu dàng yêu thương, ngữ điệu giống như vờn mèo, “Cô gái mơ hồ này, không có chìa khóa vào nhà phải không?”.
“Đúng thế, anh đi làm gì thế?”.
Lăng Lệ không trả lời Giản Minh mình đi đâu, đứng ở cửa, sờ nắn một lúc ở áo khoác và quần jeans, “Chết rồi, anh cũng không mang theo chìa khóa.”
“Hả?” Giản Minh khẽ kêu, cằn nhằn, “Sao anh lại có thể như vậy được chứ? Rõ ràng biết em đã đi ra ngoài, còn không mang chìa khóa? Đành phải cố gắng nhấn chuông cửa đánh thức Đông Đông thôi, mà cái thằng bé đó ngủ như chết…”. Cô vẫn chưa cằn nhằn xong, Lăng Lệ lại mò thấy chìa khóa trong túi, lắc lắc trước mắt Giản Minh. Giản Minh đá nhẹ một cái, “Vậy mà cũng đùa được, cái anh này có ấu trĩ không cơ chứ?”.
Lăng Lệ cười hơ hớ, trong đêm đen tĩnh mịch, tiếng cười của anh giống như một ly sô-cô-la nóng hổi, Giản Minh nghe thấy, vừa ngọt ngào, vừa không kìm được, “Anh vẫn giận em sao?”.
“Trong nhà này, người thích giận nhất chỉ có em.” Lăng Lệ mở cửa, xách mấy thứ linh tinh cùng bà xã vào nhà, mới giải thích, “Anh không yên tâm, cho nên đi theo em, sau đó đi theo em về.”
Giản Minh khẽ nói, “Em không giận anh, em biết anh tốt với em, chỉ là nhất thời không biết nên làm thế nào.”
“Chúng ta bắt buộc phải biết nên làm thế nào.” Lăng Lệ lại mang hết đồ linh tinh cho bà xã vào bếp, cho chai l