XtGem Forum catalog
Bên Bờ Quạnh Hiu

Bên Bờ Quạnh Hiu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323914

Bình chọn: 9.5.00/10/391 lượt.

g Bạch ngước đôi mắt đầy suy tư lên nhìn chúng tôi, ánh mắt hiền hòa dễ thương của ông khiến tôi xúc động. Kể từ ngày biết được sự thực về mối tình của Diễm Chi, tôi càng thấy thông cảnh, nhưng thú thật càng mù mờ về con người thật của ông. Có lẽ vì tôi còn quá trẻ, không thể hiểu rõ được tình cảm của người đã quá lõi đời. Chiếc giỏ câu vẫn còn treo ở đó, tôi nhớ đến câu chuyện xưa. Ông ấy đang câu gì đấy, níu kéo quá khứ trở về hay thử thời vận tương lai? Phong chào ông Bạch:

- Chào ông hiệu trưởng, ông đang câu gì đấy?

Ông Bạch cười:

- Câu ảo ảnh! Tôi nhớ lại lần đến thăm ông ở trường. Mộng tưởng? Ảo ảnh? Đột nhiên tôi cảm thấy ông Bạch cô đơn thế nào đấy?

Ông Bạch chăm chú nhìn chúng tôi:

- Thế có tìm thấy mơ ước gì chưa? Năm nay hồ Mộng có vẻ chứa nhiều bí mật lắm đấy.

Tôi nhìn ông Bạch, mắt ông hiện rõ nét thông minh. Không một tình cảm nào có thể che giấu ông được. Ông Bạch là con người sống với nỗi vui buồn của người khác. Phong hỏi:

- Sao ông không đến hồ Mộng câu? Biết đâu chẳng câu được lắm cái bất ngời?

Ông Bạch đáp:

- Nơi đó dành riêng cho người trẻ tuổi, tôi không có phần ở đấy.

Phong cười:

- Ông nói chua cay thế làm gì? Mơ mộng đâu có phân biệt tuổi tác?

Ông Bạch cười, chúng tôi ngồi xuống bên cạnh ông. Đốt một điếu thuốc, nhả làn khói xanh tựa sa mù, ông đột nhiên nói:

- Các em có biết chuyện ông Nam sắp đi không?

Tôi ngạc nhiên:

- Ông Nam đi à? Thế ông ấy đi đâu?

Ông Bạch lắc đầu:

- Tôi cũng không biết, có lẽ ông ấy trở về thành phố, đời sống ở chốn quê mùa này rốt cuộc rồi cũng khiến ông ấy chán.

- Ông Nam đi luôn không về à?

Tôi nghĩ, thế còn Diễm Chi, Diễm Chi sẽ nghĩ sao?

- Có lẽ không về luôn, vì ông ấy đã xin thôi dạy. Dù sao, sống được ở đây những 3 năm, tôi thấy ông ấy cũng khá lắm rồi.

Ông Bạch nói, Phong nhíu mày:

- Về thành phố à? Sao lúc trước tôi nghe nói những chiếc bánh xe ở thành phố đã cán nát nguồn cảm hứng của Nam cơ mà?

Ông Bạch cười:

- Nhưng cản sông núi ở đây cũng không mang lại cảm hứng cho ông ấỵ nam bảo là đã hoàn toàn đi lạc lối, không tìm ra cho mình một hướng đi cá biết. Nhưng theo tôi hiểu, chẳng qua Nam chỉ mắc phải chứng bệnh của người trẻ tuổi đương thời. Một chứng bệnh bất trị và chỉ hết khi trưởng thành.

Tôi hỏi:

- Bệnh đó là bệnh gì thế?

- Đó là chứng bệnh của trào lưu. Ông Bạch vừa nhả khói vừa nói, những tia nắng dịu dàng xuyên qua cành lá, rơi nhẹ trên người ông: - Bệnh chán nản, buồn nôn, cứ tưởng rằng mình đã đánh mất hướng đdi. Tất cả những điều đó được sử dụng như một cái mốt. Sự chán chường được thể hiện qua âm nhạc, văn chương hiện đại. Nhưng tại sao lại chán? Tại sao lại buồn chán? Người trẻ tuổi bây giờ không hiểu gì cả. Họ chỉ biết buồn là buồn, chán là chán. Văn chương nghệ thuật trở thành một cái mối để tỏ bày. Kết quả chỉ có chính họ hiểu được những gì họ viết, có khi chính họ lại cũng không hiểu gì cả. Ông Bạch nhìn tôi hỏi: - Lệ Thu, cô vẫn còn ý định viết lách đấy chứ?

- Vẫn còn.

Tôi đáp, ông Bạch thiết tha:

- Ráng đừng để ngòi bút bệnh hoạn nhé!

- Nếu có bệnh tôi sẽ đến tìm ông ngay, vì ông là thầy thuốc giỏi.

Ông Bạch lắc đầu:

- Không được, tôi chỉ là người hiểu được bệnh lý, chứ chẳng phải là thầy thuốc giỏi, tôi không...

Phong cướp lời:

- Ông không thể kê toa được, phải không?

Chúng tôi cùng cười, rồi trở lại đầu đề cũ:

- Bao giờ thì ông Nam đi?

- Có lẽ một vài hôm nữa, ông ấy đang sắp xếp đồ nghề.

Tôi lải nhải:

- Để tìm nguồn hứng.

Phong quay sang tôi:

- Em nói gì thế?

Sau khi chia tay với ông Bạch, chúng tôi chỉ yên lặng đi bên nhau. Nghĩ đến mối tình của Diễm Chi với Á Nam, tôi chợt nghe xót xa. Nó sẽ kết thúc ra sao đây? Nam phải làm sao để dàn xếp? Không lẽ thầm lặng bỏ đi được sao? Một con người chỉ biết sống cho mình, bỏ mặc tình yêu của người dành cho mình, tôi không hiểu Diễm Chi có biết chuyện này chưa? Không rõ nàng sẽ xử trí ra sao?

- Thu! Đột nhiên Phong mở miệng nhìn tôi lạ lùng: - Sao em có vẻ quan tâm đến việc Á Nam bỏ đi quá thế?

- Vâng!

- Hắn quan trọng lắm sao?

Tôi nhìn chàng, chợt hiểu, cười to:

- Anh lẩm cẩm thật

Bước nhanh trở về khu nhà trầm mặc không kịp lau mồ hôi hay rửa mặt, tôi chạy vội đến phòng Diễm Chi. Nàng đang vẽ một mẫu thêu mới. Cẩn thậ gài cửa phòng lại, tôi nói: - Chi có biết ông Nam sắp bỏ đi không?

Diễm Chi kinh ngạc, há hốc mồm:

- Cái gì? Chị nói ai? Anh Nam sắp đi rồi à?

- Vâng, chị vừa gặp ông Bạch, ông ấy bảo ông Nam vừa thôi dạy, xin trở về thành phố.

Gương mặt Diễm Chi trắng bệch:

- Em, em...không biết! Đã mấy hôm rồi em không gặp anh ấy.

Tôi giận dữ:

- Tôi biết mà, cứ tin tưởng Nam, tin tưởng tình yêu của hắn, tôi biết chắc là hắn định chuồn êm mà. Với một người như vậy tôi không hiểu sao Chi tin tưởng cho được Diễm Chi thẩn thờ ngồi xuống ghế, 2 tay ôm đầu:

- Không..không thể có chuyện đó được, em không tin.

Bước đến đặt tay lên vai Chi, tôi nói:

- Đó là sự thật, ông Bạch không bao giờ nói dối cả, Diễm Chi a.

Diễm Chi lắc đầu, khổ sở:

- Chi. Thu, em rối rắm quá chị đi ra đi để cho em được ngồi yên một mình.

- Thôi được. Nhưng C