hông yên. “Tốt nhất là cô nên đến ngay. Tiểu Đàm à, Thẩm Bồi xảy ra chuyện rồi.”
Mọi tiếng động xung quanh Đàm Bân dường như biến mất, cô nắm chặt điện thoại, hai chân bắt đầu run rẩy.
“Cherie…” Giống như tiếng gọi đến từ một thế giới khác.
Đàm Bân ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Xin… xin lỗi, Kenny, nhà tôi có chuyện, tôi phải về ngay…”
Cô cũng không nhớ làm thế nào mà cô có thể lái xe được đến Hậu Hải.
Theo địa chỉ Hoàng Cẩn cho cô, xe đi vào một con ngõ sâu. Bên ngoài
nhìn rất bình thường nhưng bên trong lại vô cùng sang trọng.
Dãy cửa màu xanh, gạch vuông lát nền, một tòa tứ hợp viện sừng sững hiện ra…
Hoàng Cẩn đứng ngoài cửa, nhìn thấy Đàm Bân, lập tức lộ vẻ lo lắng dẫn cô vào phòng khách.
Trên sofa giữa phòng khách có ba người ngồi. Trong đó một người nhìn thấy cô lập tức đứng đậy, hai người còn lại vẫn ngồi yên.
Dựa vào thói quen nghề nghiệp nhiều năm, Đàm Bân nhìn một lượt, cơ bản đoán được thân phận của từng người.
Ba người đều mặc thường phục nhưng không giấu được khí chất đặc biệt
của mình. Hai người đang ngồi, một già, một trẻ, trên má có hai vết đỏ, đó là vết tích của những năm tháng dầm mưa dãi nắng ở bên
ngoài mà người ta thường gọi là “cao nguyên hổng[4'>”.
[4'> Hiện tượng trên khuôn mặt xuất hiện những mảng đỏ khô nẻ, sần sùi của những người vùng cao.
Lòng Đàm Bân đột nhiên chùng xuống.
Người đang đứng nói: “Cô là Đàm Bân phải không?”
Đàm Bân gật đầu.
“Mời ngồi.” Anh ta chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Đàm Bân ngồi xuống như người mộng du.
“Tôi là nhân viên sở cảnh sát XX khu Tây Thành, còn hai đồng nghiệp này
thuộc sở cảnh sát tỉnh Cam Túc, tôi muốn cô hợp tác với chúng tôi điều tra một việc. Cô hiểu không?”
Đàm Bân máy móc gật đầu.
“Vậy được, tôi bắt đầu luôn nhé! Cô và Thẩm Bồi có quan hệ gì?”
“Bạn bè.”
“Nói rõ hơn một chút.” Người cảnh sát trẻ của sở cảnh sát Cam Túc không chút khách khí hỏi cô.
“Người yêu.”
“Ngày Ba mươi mốt tháng Tám, vào lúc ba giờ năm mươi phút chiều thứ Bảy tuần trước cô đang làm gì?”
Đàm Bân bỗng cảm thấy khó chịu, đây chẳng phải là thẩm vấn tội phạm sao?
Cô ngẩng đầu. “Tôi không có trí nhớ tốt đến thế, muốn hỏi gì anh cứ nói thẳng. Câu hỏi thế này tôi từ chối trả lời.”
Người đó trợn mắt nổi giận, nhưng bị viên cảnh sát Bắc Kinh ngăn lại.
Anh ta giải thích với cô: “Chúng tôi tra trong danh sách cuộc gọi đi của
Thẩm Bồi, cuộc gọi cuối cùng của anh ấy là vào lúc ba giờ bốn mươi
chiều ngày Ba mươi mốt, số máy là của cô.”
Đàm Bân nắm chặt hai tay, cơ mắt phải không ngừng giật giật.
“Anh ấy nói gì với cô?”
Đàm Bân trả lời: “Tôi đồng ý hợp tác, cũng có thể trả lời, nhưng hãy nói
cho tôi biết trước, Thẩm Bồi đã xảy ra việc gì? Tôi vẫn còn chút quyền
đó chứ?”
Ba người nhìn nhau, trong đó người lớn tuổi nhất gật đầu.
Người cảnh sát trẻ lấy ra một chiếc túi nylon, bên trong có một ít đồ.
Đàm Bân cầm lên, toàn thân lạnh toát, run như lá rơi trong gió.
Trong chiếc túi nylon là một chiếc giày màu xám, trên chiếc giày đầy bùn đất
và vết máu đã khô. Đế giày đã bị mòn, dây giày chính là do cô đích thân
thắt cho anh.
“Cô nhận ra chiếc giày này không?”
Đàm Bân không trả lời, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào vết máu, hai tay không ngừng run rẩy.
Một lát sau, cô ngẩng lên hỏi: “Máu… là của anh ấy?”
“Phải.”
Bầu trời ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã trở nên âm u, ánh nắng nhạt
chiếu lên đôi môi nhợt nhạt của cô, đôi mắt đen tròn đầy vẻ bi thương và tuyệt vọng.
Người cảnh sát thấy mềm lòng, thở dài hỏi đồng nghiệp bên cạnh: “Có nên nói cho cô ấy biết không?”
Người cảnh sát đứng tuổi quan sát Đàm Bân rồi gật đầu.
Hóa ra ngày mùng Hai tháng Chín phía cảnh sát mới nhận được tin báo, lúc đó Thẩm Bồi đã mất tích khỏi đoàn xe được hai ngày.
Người đồng hành trong đoàn xe lúc báo án đã giải thích, vì họ muốn tránh
nhóm khách du lịch quá đông nên đã rời khỏi đường cao tốc, chuyển sang
đi đường quốc lộ.
Chiều ngày Ba mươi mốt tháng Tám, trên quốc
lộ gần huyện Quảng Hà, vì trời mưa liên tục mấy ngày, mặt đường bị
trũng, đoàn xe đành phải rời khỏi quốc lộ cùng một người hướng dẫn địa
phương, đi vào trong thảo nguyên.
Thảo nguyên rộng ba nghìn mét,
thời tiết biến đổi khôn lường, giữa đường có bão lớn, Thẩm Bồi mất
liên lạc với đoàn xe. Sau khi tạnh mưa, đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi,
thử mọi cách cũng không liên lạc được với Thẩm Bồi.
Trên xe còn có một người bạn đi cùng, họ cũng không có tin tức gì.
Cảnh sát tìm kiếm hai ngày, cuối cùng ở nơi cách đường quốc lộ khoảng một
trăm kilômét, phát hiện ra chiếc Pajero của Thẩm Bồi. Xe bị lật đổ
trong một đám cỏ, người bạn mất tích nhanh chóng được tìm thấy, nhưng đáng tiếc người ấy chỉ còn là một xác chết. Phần ngực của anh ta bị
thân xe đè lên, dẫn tới tử vong, thời gian tử vong ước tính là ngày
mùng Một tháng Chín.
Theo như hiện trường có thể thấy khi xe
lật người bạn này có khả năng bị văng khỏi xe. Khi xe đổ, lại r