Pair of Vintage Old School Fru
Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329065

Bình chọn: 8.00/10/906 lượt.

ra được, Thẩm Mục Phạm cười thầm trong bụng, chủ động nắm tay cô. “Ngủ thì cũng ngủ chung rồi, không lẽ còn không phải người một nhà?”

Lí Bích Hoa từng nói, có người dỗ dành nỗi đau của bạn thì bạn sẽ càng đau. Không có ai, bạn sẽ bớt kiêu căng nhưng sẽ thêm kiên cười. Thẩm Mục Phạm dỗ cô thì Bạch Chi Âm càng nghĩ càng uất ức. “Ai biết anh đã ngủ với bao nhiêu người.”

“Cái này…” Thẩm Mục Phạm còn nghiêm túc suy nghĩ. “Để anh tính thử xem nào.”

Biết được anh đang trêu chọc mình, Bạch Chi Âm vẫn không thể không tức giận, vứt cho anh ánh mắt sắc lẻm. Cô tức tối muốn rút bàn tay đang bị anh nắm về, đáng tiếc lại bị anh nhanh tay bắt lại.

“Em tức giận?” Thẩm Mục Phạm cười hỏi.

“Đúng, em tức giận.” Bạch Chi Âm thẳng thắn thừa nhận.

Thẩm Mục Phạm nắm tay cô ngắm nghía trong chốc lát, cẩn thận dò xét. “Ghen ư?”

Bạch Chi Âm ngẩn người, bị câu hỏi này làm hoảng sợ. Trong lòng cô có chút không thoải mái, hoàn toàn là vì để tâm đến việc trước đây Thẩm Mục Phạm có nhiều phụ nữ, không sạch sẽ. Không phải là ghen, càng không được phép ghen. Anh chỉ là người giúp cô đạt được mục đích, không thể đi tới tình yêu.

Vứt bỏ mấy cái suy nghĩ rối loạn trong đầu, cô thấp giọng, ra vẻ nghịch ngợm nở một nụ cười. “Nếu em trả lời là không, vậy có thể nào em đã đả kích lòng tự tôn đàn ông của anh không?”

Nhìn ra được Bạch Chi Âm đang cố lẩn tránh, Thẩm Mục Phạm cũng không định ép buộc cô thêm, mọi việc vội vàng quá cũng không tốt. Anh kéo tay cô đặt lên miệng cắn một cái trừng phạt. “Có, cực kì bị đả kích.”

Bạch Chi Âm bị cắn đau, không biết làm sao để rút tay ra, chỉ có thể bày ra bộ dáng miễn cưỡng. “Thôi được rồi, để không khiến anh bị tổn thương, em thừa nhận em đã ghen. Còn nữa…”

Cô dừng lại một chút, nở nụ cười, nghiêm túc cảnh báo. “Em có bệnh ưa sạch sẽ, nếu anh cùng những người phụ nữ khác dây dưa không rõ ràng thì sẽ không được cùng em… làm cái đó.”

“Cái đó là cái gì?” Thẩm Mục Phạm cố ý hỏi.

Bạch Chi Âm liếc xéo anh một cái. “Anh nói thử xem?”

Thẩm Mục Phạm lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu.

Đối với hành động giả bộ hồ đồ của Thẩm Mục Phạm, Bạch Chi Âm chỉ giương mắt nhìn anh, ngoài ra không làm gì cả. Anh vẫn còn muốn trêu chọc cô, thấp giọng ư một tiếng ý hỏi cô phải không, làm Bạch Chi Âm tức giận hét một tiếng. “Chính là đừng hòng trèo lên giường của em.”

Thẩm Mục Phạm có chút trầm tư mà kêu ừ một tiếng, trịnh trọng nói. “Thật ra, không ở trên giường càng thú vị.”

Bạch Chi Âm: “…”

***

Sau ngày hôm đó, quan hệ giữa hai người có sự thay đổi vượt bậc. Dù Thẩm Mục Phạm chưa bày tỏ tái độ họ là một đôi tình nhân, cũng không có ý bảo cô dọn sang sống chung nhưng những gì nên làm thì lại làm không thiếu sót.

Bạch Chi Âm vẫn phải nấu cơm để trả tiền thuê nhà, mà ăn cơm xong, Thẩm Mục Phạm lại chiếm giữ nhà “của cô” không đi, hoặc kéo cô về nhà anh làm đủ trò để chứng minh câu nói “không ở trên giường càng thú vị”. Bàn ăn trong nhà cô, chỗ quầy bếp, cánh cửa ra vào nhà anh, phòng khách… đều để lại dấu vết hoan ái của hai người. Vì thế không đến một tuần, mà cô đã bị vắt kiệt đến mức xuất hiện quầng thâm ở dưới mi mắt.

Chính vì vậy, khi đi gặp Doãn Nghiên Hi, cô lại mang một đôi mắt thâm quầng, vừa ngồi xuống đã bị trêu chọc. “Xem ra mấy ngày vừa qua cậu ‘cuộc sống ban đêm’ của cậu khá tốt nhỉ.”

Bạch Chi Âm uống một ngụm cà phê, trong lòng so với cà phê đen còn đắng hơn, “Đừng nói nữa, mình bị vắt đến kiệt sức rồi đây.”

Doãn Nghiên Hi bật cười ra tiếng. “Cậu lo lắng cái gì chứ, chỉ có trâu mới mệt, chứ ruộng thì có sao bao giờ.”

Bạch Chi Âm xí một cái, trợn mắt nhìn bạn mình. “Cậu thì biết gì, cậu làm như cậu có nhiều kinh nghiệm lắm không bằng.”

“Chậc chậc, đừng vậy nữa mà.” Doãn Nghiên Hi cười chế nhạo. “Nhưng có điều mấy cái này đều chỉ là lý luận suông của mình, bây giờ chính bản thân cậu đã trải qua trăm trận chiến.”

Không đợi Bạch Chi Âm bác bỏ, ánh mắt Doãn Nghiên Hi bỗng sáng lên, đầu vươn tới phía trước cười hề hề hỏi. “Thẩm Mục Phạm rất lợi hại phải không, có phải một đêm bảy lần như trong sách không vậy?”

“Cậu cho rằng trâu bò sao hả?” Bạch Chi Âm khinh khỉnh nhìn, thầm nghĩ nếu thực sự một đêm bảy lần, chưa tới ba ngày, thắt lưng cô không biết có gãy không?

“Vậy thì mấy lần?” Doãn Nghiên Hi tỏ ra cực kì tò mò đối với vấn đề này. “Năm lần phải không?”

Bạch Chi Âm bị cô kì kèo nên khoa chân múa tay một vài kí hiệu. Thấy Doãn Nghiên Hi vẫn có vẻ mặt không hiểu gì thì vô thức mà nói đỡ bản lĩnh đàn ông của Thẩm Mục Phạm. “Cậu đừng nghe tiểu thuyết nói bừa, một tối ba lần đã nhiều lắm rồi, rất nhiều đàn ông những ba ngày mà còn không được một lần. Hơn nữa loại chuyện này tính theo số lần thì cũng không đúng, cái chính là việc kéo dài thời gian, mỗi lần anh ta đều có thể làm…”

Bạch Chi Âm bỗng dưng ngừng lại, cảm thấy có chỗ không đúng, lại nhìn Doãn Nghiên Hi đang cầm ly cà phê lén quan sát cô, cô liền hiểu được cô ấy đang thả cần câu chờ cô cắn câu.

Cái người này tuy không có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng tục ngữ có câu chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy, huống chi vì giúp cô đạt được mục đ