. “Nếu không thì cậu lấy nó quẹt vào đi, nói không chừng có thai thật đấy.”
Mắt Bạch Chi Âm sáng rực lên. “Thế cũng được à?”
Doãn Nghiên Hi chỉ thuận miệng nói chơi, thấy cô cho là thật thì vội giải thích. “Mình nói đùa đấy, cậu đừng có tin.”
“Biết đâu được thật thì sao.” Bạch Chi Âm trầm ngâm suy nghĩ. “Chẳng phải nói xuất tinh bên ngoài cũng có thể có thai sao? Mình cho nó vào, có khi khả năng lớn hơn một chút.”
“Nhưng mình vẫn cảm thấy không chắc lắm, cơ hội quá mong manh.”
“Dù sao vẫn hơn là không có cơ hội.” Bạch Chi Âm thở dài. “Chẳng lẽ là hết cách thật rồi sao? Ai bảo anh ấy là Liễu Hạ Huệ đầu thai chuyển thế, sức chịu đựng số một, mình đâu thể cho anh ấy uống xuân dược được chứ?”
Xuân dược? Mắt Doãn Nghiên Hi bỗng sáng lên. Cách này cũng hay đấy chứ! Tuy rằng không có loại thuốc khiến cho đàn ông uống vào là hưng phấn tới nỗi không thể phân biệt được gái đẹp và heo nái nhưng thuốc có thành phần có tác dụng kích thích, khiến đàn ông không kiềm chế được thì vẫn có. Lúc trước, cô từng nhờ Liên Hi tìm mua giúp, định dùng với Nghiêm Chinh nhưng ai ngờ còn chưa lấy được thì đã bị anh ta làm thịt, không cần thuốc kích thích thì cũng có thể khiến cô không xuống giường được.
Bạch Chi Âm vừa nghe thuốc này chỉ có thể làm cho đàn ông dễ mất tự chủ chứ không khiến cho anh ta hưng phấn tới mức phải làm mấy ngày mấy đêm mới hết tác dụng thì liền mừng rỡ nói: “Mình đi tìm Liên Hi.”
Nhưng không ngờ, Liên Hi – người vẫn luôn ủng hộ cô – lại nói: “Cô điên rồi à, tự nhiên muốn dùng thuốc với Thẩm Mục Phạm.”
“Nghiên Hi nói thuốc này chỉ…”
“Chỉ cái gì cũng không được.” Liên Hi ngắt lời cô ngay. “Cô tưởng Thẩm Mục Phạm là thằng ngốc, bị bỏ thuốc mà còn không biết sao? Cô nghĩ tới hậu quả chưa?”
Không đợi cô trả lời, Liên Hi liền chỉ ra tính nghiêm trọng của vấn đề. “Tôi nói cho cô biết, nếu đàn ông bị bỏ thuốc để kích thích thì sau đó, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, sẽ cảm thấy nhục nhã vì bị thiết kế.”
“Nghiêm trọng đến thế sao?”
“Còn nghiêm trọng hơn được nữa đó. Tôi thì hận không thể xẻ thịt cô ta ra được ấy chứ.” Liên Hi buột miệng nói.
Cô ta? Bạch Chi Âm vừa nghe thế thì dò hỏi. “Anh từng bị người ta bỏ thuốc à?”
Phát hiện mình lỡ lời, Liên Hi vội va quay đầu đi, tai đỏ hồng. “Cho dù chuyện có thế nào thì cô cũng không được dùng thuốc.”
Có vấn đề. Chắc chắn có vấn đề. Bạch Chi Âm nhìn vẻ đỏ bừng đáng nghi trên mặt anh, quyết định chờ sau khi giải quyết xong chuyện của mình rồi thì sẽ moi bí mật của Liên Hi ra.
Thấy cô nhìn mình với ánh mắt cười cười, Liên Hi cố tình tằng hằng vái cái. “Hay là… cô nói sự thật với Thẩm Mục Phạm đi.”
“Không được.” Bạch Chi Âm nói như đinh đóng cột. “Nói với anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ nổi giận.”
“Nhưng cô giấu càng lâu thì anh ta sẽ càng tức giận hơn nữa.” Có đôi khi Liên Hi không thể nào hiểu được cách tư duy của phụ nữ. Trong mắt anh, khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ thì sẽ bao dung mọi lỗi lầm của cô ta. Giống như Thẩm Mục Phạm tha thứ cho cô đã đặt bẫy mình trước đây là vì yêu cô, chứ không phải vì cô đã có thai.
Đáng tiếc Bạch Chi Âm lại không cho là thế. “Nếu anh ấy biết tôi không hề có thai mà còn gạt anh ấy thì chắc chắn anh ấy sẽ không tha thứ cho tôi.”
“Không đâu.” Liên Hi thở dài, thì thầm như là nói ra tiếng lòng của mình. “Có lẽ lúc đầu sẽ tức giận nhưng từ từ, tình yêu đối với cô, ý muốn được ở bên cạnh cô sẽ lần át tất cả, cho dù cô có sai nhiều hơn nữa thì anh ta cũng sẽ tìm lí do bao biện cho sai lầm của cô, thuyết phục mình tha thứ cho cô. Tình yêu sẽ làm cho con người ta bất chấp tất cả mà.”
“Những gì anh nói đều thành lập trên cơ sở anh ấy yêu tôi, nhưng…” Bạch Chi Âm dừng lại, nói với giọng yếu ớt. “Tôi không biết anh ấy yêu tôi đến đâu.”
Nhìn cô cúi đầu ủ rũ, Liên Hi lắc đầu bất đắc dĩ. Tình yêu giữa hai người, người ngoài không thể nào phân tích rõ ràng được. Cả thế giới đều nhận ra anh ta yêu cô, nhưng cô lại không nhận ra, kết quả cũng chỉ là uổng công.
Thôi vậy, chuyện giúp cho cái đầu gỗ của cô được khai thông phải nhờ cả vào Thẩm Mục Phạm rồi. Thân là bạn tốt, anh chỉ có thể tìm thời cơ thích hợp để ám chỉ với Thẩm Mục Phạm vài điều. Tin rằng với trí thông minh của anh, anh sẽ hiểu được.
Không lấy được thuốc, ít nhiều gì Bạch Chi Âm cũng không vui. Nhưng dù sao Liên Hi nói cũng phải, hậu quả của việc bỏ thuốc Thẩm Mục Phạm là quá nguy hiểm, cô không nên khiêu chiến với nó thì hơn. Nhưng điều đáng mừng là ý tưởng viễn vông quẹt tinh dịch vào người của cô lại có thể sử dụng được. Dựa theo tư liệu tra được, cô phát hiện có nhiều cặp vợ chồng không thể quan hệ được đã dùng cách này để tạo ra những sinh mệnh mới.
Nhưng đáng tiếc, chưa vui được bao lâu thì cô đã phải đau đầu, bởi vì tính ngày, kinh nguyệt của tháng này lại sắp tới nữa, không biết khi đó phải làm sao để giấu được anh. Lúc trước cô nghĩ rất ngây thơ, cứ tưởng uống thuốc giữ cho kinh nguyệt tới trễ là được nhưng sau đó mới biết như thế là đồng nghĩa với việc không cho trứng rụng. Mà theo như tư liệu nói, trứng không rụng thì làm sao có cơ hội thụ thai, cho nên cô