tượng được làm kẻ địch của Hoắc Thiên Kình
thì sẽ có kết cục thế nào.
Dường như từ trong mắt nàng Hoắc Thiên Kình nhận thấy được
chút lùi bước cùng cảnh giác. Hắn khẽ lắc đầu, ôm lấy nàng vào lòng, nhỏ giọng
nói:
"Chuyện mà em phải làm là yêu anh chứ không phải sợ
anh, hiểu không?"
Lòng Úc Noãn Tâm bỗng thấy phiền muộn. Nàng đẩy hắn ra,
không cam tâm mà nói: "Anh chỉ biết làm những chuyện ép buộc người ta thế
sao?"
Nàng không thể không thừa nhận, phụ nữ trước sau vẫn rất mâu
thuẫn. Một mặt thì sợ những lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, mặt khác lại khát
khao được nghe thấy những lời như vậy.
Vấn đề lớn nhất của Hoắc Thiên Kình chính là… nói những lời
rất lãng mạn vào những lúc không lãng mạn.
Mặc dù nàng biết lãng mạn cũng không chứng minh được cái gì
nhưng cũng hiểu người có chủ nghĩa gia trưởng như Hoắc Thiên Kình mà có thể tỉ
mỉ an bài sự bất ngờ ở dưới nước như vậy thì đúng là làm cho phụ nữ đều phải
điên cuồng.
Nàng cũng không ngoại lệ. Nhìn dây đeo chân tinh xảo cực kỳ
dưới chân thì trong lòng cũng rất ngọt ngào. Nhưng vấn đề của hắn cũng từ đó mà
ra. Hắn tự ý đeo sợi dây này vào chân nàng mà không phải nàng cam tâm tình nguyện
không tháo nó ra. Hắn luôn dùng cách của mình để đạt được sự lãng mạn.
Hơn nữa, trên đường đi hưởng tuần trăng mật, nàng cũng đã
nghĩ thông suốt. Chuyện ba năm trước đây cũng có chút may mắn, người năm đó
chính là hắn mà không phải là một người đàn ông nào khác. Chỉ có điều thái độ của
hắn làm trong lòng của nàng không thoải mái, ai lại nói một câu… nếu thời gian
có thể quay ngược trở lại thì hắn vẫn làm như vậy!
Nàng cũng không phải đầu gỗ. Nhiều ngày nay, từ hôn lễ cho tới
tuần trăng mật, tất cả những gì Hoắc Thiên Kình làm đã có thể vuốt ve sự khó chịu
trong lòng nàng. Chẳng qua là loại đàn ông tự cao tự đại thế này cần phải được
dạy dỗ một chút.
Quả nhiên, lời của nàng đã làm cho Hoắc Thiên Kình không
vui. Đôi mày anh tuấn bỗng nhíu lại, hắn xoay mặt của nàng qua…
"Làm cho em yêu anh là ép buộc sao?"
Úc Noãn Tâm thấy nụ cười trên mặt hắn đã biến mất, không khó
nhận ra hắn không vui còn cố ý nói: "Thế nào? Anh không chịu trả giá mà chỉ
bắt người ta trả giá, lẽ nào đó không phải là ép buộc sao?"
"Em dám nói anh chưa từng cố gắng?" Sắc mặt Hoắc
Thiên Kình càng thêm khó coi hơn.
Úc Noãn Tâm trừng hắn một cái, quay đầu không nhìn hắn.
"Đàn ông tự cao tự đại như anh thì ai thèm yêu!"
Lúc này, nàng phát hiện thì ra mình có hơi biến thái, nhìn
thấy bộ dáng giận đến đen mặt của hắn thì trong lòng lại cảm thấy vui vẻ. Nhưng
nói ra cũng thật lạ, nếu như là trước đây, nàng tuyệt đối không dám cố ý đi chọc
giận hắn, bởi vì hắn là một con sư tử, nếu như bị chọc giận thì hậu quả thật
không thể tưởng nổi. Nhưng bây giờ nàng lại tin chắc rằng người đàn ông này sẽ
không làm tổn thương nàng như trước đây, cho nên mới trở nên không kiêng dè như
vây.
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng chằm chằm, gằn từng tiếng mà nói:
"Anh không cần ai yêu anh hết, anh chỉ cần em yêu anh!"
"Người như anh em yêu không nổi!" Úc Noãn Tâm cũng
nổi tính bướng bỉnh lên.
"Em…"
Hoắc Thiên Kình bị nàng nói đến tức ói, mây đen trong mắt
cũng kéo tới. "Em đã là vợ anh, không yêu anh thì yêu ai?"
"Đương nhiên là em có người khác để yêu rồi, hơn nữa…
em yêu người đó hơn anh ngàn lần, vạn lần!" Úc Noãn Tâm nói rất hùng hồn,
trong lòng lại đang thích thú. Có cục cưng rồi thì trong mắt nàng hắn chỉ là một
cọng hành thui.
Suýt chút nữa là Hoắc Thiên Kình bị nàng làm cho tức không
thở nổi. Hắn thay đổi hình tượng lạnh lùng bình tĩnh thường ngày mà hét khản cả
giọng: "Em đừng có mơ! Anh nói cho em biết, không cho em yêu người nào
khác, nếu không anh nhất định sẽ không tha cho hắn!"
"Hừ! Anh hét cái gì chứ? Muốn dọa em sảy thai
sao?"
Úc Noãn Tâm cũng không chút yếu thế mà hét lại hắn. Nàng
không thèm để ý đến lời của hắn đâu. Nàng không tin hắn sẽ làm gì cục cưng. Có
điều… giống như hắn vừa nói, làm người phải giữ được bình tĩnh cùng lý trí mà hắn
bây giờ lại như một con thú bị vây khốn vậy. Còn nói Phương Nhan, bản thân mình
cũng thế thôi!
"Không được nói bậy!"
Hoắc Thiên Kình lập tức hoảng lên, vội vàng đưa tay sờ lên bụng
nàng, bộ dáng khẩn trương cho thấy lời của nàng đã có tác dụng. "Không phải
anh hét em, chỉ là lo lắng thôi!"
Hắn gắng sức nhẹ giọng, sợ làm nàng không vui mà nói ra những
lời làm hắn kinh hoàng nữa.
"Không cho đụng vào em! Người ta nói dạy con trong bụng
mẹ là rất quan trọng, em không muốn khiến cho con tàn bạo giống anh đâu! Tránh
ra!" Úc Noãn Tâm đập vào tay hắn, nói.
Hoắc Thiên Kình như muốn phát điên lên, "Anh là chồng của
em, có phải em nên quý trọng chút không?"
"Không phải có rất nhiều phụ nữ quý trọng sao? Không có
em cũng thế!" Úc Noãn Tâm nghĩ kỹ rồi, phải tra tấn về mặt tinh thần hắn mới
được, nếu không hắn sẽ mãi kiêu ngạo hống hách như thế, rất đáng ghét.
"Em…"
Hoắc Thiên Kình đứng dậy, dễ dàng nhận ra vẻ nhẫn nhịn trên
gương mặt hắn. Hắn nhìn nàng rất lâu, cả nửa buổi trời mà không nói gì. Lại qua
vài phút sau liền