o?"
Bàn tay Hoắc Thiên Kình bỗng nắm chặt, mắt đỏ ngầu, khuôn mặt
tái mét… không khó nhận ra sự nhẫn nại của hắn đã tới cực hạn.
"Buổi tối của ba năm trước, Úc Noãn Tâm khóc lóc van
xin ở dưới thân anh, đáng tiếc anh không buông tha cho cô ta, bởi vì cô ta là
phụ nữ của Tả Lăng Thần. Anh muốn hủy đi tất cả hạnh phúc của Tả Lăng Thần! Kết
quả là anh cưỡng bức Úc Noãn Tâm. Càng đáng buồn cười hơn là ba năm sau anh lại
làm ra vẻ kiêu căng đạo mạo mà kết hôn với cô ta. Ha ha, thật là trò cười…"
"Câm miệng!"
Hoắc Thiên Kình quát lớn, cắt đứt nụ cười gần như điên cuồng
của Phương Nhan, ánh mắt gần như là ma quỷ.
"Không ngờ cô lại biết nhiều như vậy, xem ra… tôi thật
sự quá dung túng cô rồi!"
"Thế nào? Anh muốn giết tôi sao?"
Phương Nhan nhìn vào đôi mắt đóng băng của hắn, trong mắt lộ
vẻ đẹp thê lương. "Hoắc Thiên Kình, anh sợ rồi, anh rất sợ Úc Noãn Tâm biết
được chân tướng của năm xưa đúng không? Anh muốn giết người diệt khẩu sao? Thì
ra Hoắc tiên sinh cao cao tại thượng cũng có ngày phải sợ hãi. Ha ha… Hoắc
Thiên Kình, cho dù anh có giết tôi thì chuyện anh cưỡng bức Úc Noãn Tâm cũng là
sự thật, anh cho là anh còn có thể cùng cô ta hạnh phúc cả đời sao?"
"Cô…"
Bàn tay Hoắc Thiên Kình bỗng bóp chặt bờ vai cô, trong mắt gần
như tóe ra ánh lửa muốn giết người. "Tôi thật muốn giết cô ngay lúc
này!"
"Được đó. Số người chết trong tay Hoắc Thiên Kình anh
cũng nhiều không đếm xuể, hoàn toàn không chỉ mình tôi. Nhưng…" Phương
Nhan cố nén nỗi đau nhức ở bờ vài mà cười lạnh: "Tôi thấy anh nên coi lại
chính mình thì hơn!"
Hoắc Thiên Kình nghe thế lập tức cả kinh, nhạy cảm mà bắt được
vẻ âm mưu xẹt qua trong mắt Phương Nhan. Hắn hoảng hốt, đôi mắt ưng sắc bén
nhanh chóng nhìn quanh bốn phía một chút…
Nhưng khi lướt qua chỗ góc ngoặt lên lầu hai thì sắc mặt bỗng
cứng đờ!
Ngay cầu thang, một bóng dáng nhỏ nhắn lọt vào mắt Hoắc
Thiên Kình, bóng dáng đó nhìn qua yếu đuối biết bao, tuyệt vọng biết bao… Nhẹ
nhàng như một cô hồn vậy.
Trong đôi mắt đau đớn của Hoắc Thiên Kình, bong dáng ấy dần
đọng lại thành một khuôn mặt thương tâm…
Bàn tay đang nắm chặt Phương Nhan của hắn vô thức thả lỏng
ra, hơi run rẩy, thậm chí ánh mắt cực kì kiên định cùng cứng rắn kia cũng có vẻ
hoảng sợ chưa từng có…
Hắn không ngờ được… Úc Noãn Tâm lại xuất hiện tại biệt thự của
Phương Nhan!
Úc Noãn Tâm bước từng bước xuống lầu, tiếng giày cao gót vô
lực va vào mặt sàn phát ra âm thanh lạnh lẽo…
Thần kinh của nàng đang run lên, sắc mặt trắng như tờ giấy,
đôi mắt đẹp sớm đã bị sương mờ che phủ. Nàng không khóc, nhưng mà… đôi mắt ngấn
lệ kia có thêm vẻ đau đớn…
"Noãn…"
Thân người cao lớn của Hoắc Thiên Kình cứng ngắc, sống lưng
kiêu ngạo cũng đờ ra, đôi mắt kinh ngạc hoảng hốt dần dần phản chiếu gương mặt
gần như tuyệt vọng của Úc Noãn Tâm.
Rốt cuộc Úc Noãn Tâm cũng đi đến trước mặt hắn, ngước mắt
nhìn hắn, giống như là quan sát đánh giá hắn lần nữa, nhưng không khó nhận ra
tay nàng đang khẽ run rẩy.
"Người đàn ông ba năm trước đây… đúng là anh sao?"
Giọng của nàng khan khàn, giống như là một bông hoa héo rũ
đang chờ đợi niềm hi vọng, nhưng thứ có nhiều hơn lại là sự tuyệt vọng chết
chóc.
Sự đau lòng thật nhiều cùng sự áy náy thật sâu giống như là
hai cơn sóng ngầm đang quấy nhiễu trong lồng ngực hắn, khiến cho hơi thở của hắn
dồn dập, trong đầu như có gì đó đang nổ tung ra…
Hắn im lặng rất lâu, cuối cùng nói ra cái từ mà cả đời này hắn
cũng không muốn nói…
"Phải."
Theo từ này thốt ra, rốt cuộc làn sương mờ trong mắt Úc Noãn
Tâm cũng hóa thành vẻ đau đớn bi ai. Nước mắt, theo gương mặt tái nhợt của nàng
chảy xuống…
Đôi mắt đẹp trong trẻo bị mưa bụi làm ướt nhòa, trong nháy mắt
lộ ra vẻ đẹp tuyệt vời…
Giờ phút này, nàng rất hi vọng hắn có thể phủ nhận, thậm chí
nói vài lời để gạt nàng. Đáng tiếc… sự thật chính là sự thật.
"Noãn, em nghe anh giải thích đã…"
Hoắc Thiên Kình hoàn toàn luống cuống, hắn không muốn tiếp tục
lừa dối nàng, nhưng cũng biết một khi nói ra thì hậu quả sẽ thế nào. Hắn thật sự
rất sợ ngay cả cơ hội giải thích nàng cũng không cho hắn, cứ thế mà ra đi.
Úc Noãn Tâm cũng không có kích động như trong tưởng tượng của
hắn, càng không có những hành động điên cuồng hay căm hận, nhưng càng thế thì
càng khiến hắn lo lắng. Dáng vẻ của nàng quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức…
tuyệt vọng…
Ánh mắt Úc Noãn Tâm gần như rất thê lương, mang theo vẻ
hoang vu như ở sa mạc, bao phủ nước mắt của sự bi ai, lẳng lặng mà ngước mắt
lên nhìn hắn:
"Anh giải thích, em nghe."
Chỉ có 5 từ ngắn gọn, biểu thị trái tim đã sớm vỡ tan của
nàng.
Có lẽ Hoắc Thiên Kình không ngờ đến nàng lại nói như thế,
càng không ngờ được nàng sẽ bình bĩnh mà muốn nghe hắn giải thích, trong nhất
thời, lồng ngực căng lên như là nước đê vỡ, nhấn chìm hắn ngay lập tức.
"Noãn, anh…" Hắn cũng không biết phải giải thích
cái gì với nàng, trên thực tế, chính là năm đó hắn đã cưỡng bức nàng!
Thấy hắn ấp a ấp úng, vẻ thê lương trong mắt Úc Noãn Tâm
ngày càng sâu sắc, giọng nói cũng càng lạnh nhạt…
"Nói không
