hạ lệnh đuổi khách.
“Ta? Ngay cả ta huynh cũng đuổi? !” Nàng ta ngạc nhiên.
“Ngươi. . . . . . Không phải cũng là nữ quyến chưa lập gia đình sao?” Thật đúng là Mao Uy Long khí tức đã sắp đứt đoạn, nàng dường như vẫn không biết
mình thật sự sắp tan thành mây khói, còn có ý tứ muốn trừ đi tình địch
chướng mắt.
“Ngươi! nữ nhân độc ác này, là ngươi khiến biểu ca
biến thành Diêm vương tàn khốc, chỉ vì ngươi, biểu ca đã tàn sát mấy đại phu, bây giờ đến cả ta ngươi cũng không bỏ qua, đồ yêu nữ này, mê hoặc
biểu ca, khiến huynh ấy trở thành Diêm La Vương người người sợ hãi,
ngươi đáng chết, ngươi tại sao không chết sớm một chút? Đừng kéo dài cái hơi tàn tiếp tục hại chết mọi người nữa!”
Sắc mặt Mao Uy Long
trong nháy mắt lại thêm một tầng trắng.”. . . . . . Tướng công, nàng ấy
nói. . . . . . Là thật sao? Chàng vì ta mà giết không ít người?” Tại sao nàng cái gì cũng không biết?
Con mắt đầy tối tăm hàm chứa bén
nhọn của hắn đưa mắt liếc một cái, trong nháy mắt, Mao Uy Long như nhìn
thấy ác ma chuyển thế, bởi vì phu quân của chính mình bỗng chốc trở nên
dữ tợn đáng sợ .
“Không cứu sống được nàng, những người đó đều đáng chết!”
“Không cứu được ta?!” Nàng vô cùng kinh ngạc, một hơi cơ hồ không phát ra được.
“Tiểu Long. . . . . .” Thấy nàng như thế, hắn buồn bực vì bản thân lỡ lời
“Ta thật sự sẽ. . . . . . Chết? Ta nhớ ra rồi. . . . . . chàng giết những
đại phu kia. . . . . .” Nàng khiếp sợ nhớ tới cảnh tượng lần trước lúc
nàng tỉnh lại, hắn thật sự vì nàng mà giết người rồi!
Hắn bị điên rồi hay sao?
“Không cho chết, ta không cho nàng chết, nếu như nàng không thể sống, ta sẽ
giết sạch tất cả đại phu ở Xuyên Cũng!” Hắn phẫn nộ cực điểm.
“Ụa. . . . . .” Nàng nôn một tiếng, nôn ra một hớp máu đen.
“Tiểu Long!” Hắn ôm nàng, mặt biến sắc.
Nàng ánh mắt bắt đầu tan rã.”. . . . . . Đừng giết người vì ta nữa. . . . . . Hỉ Nhi nói không sai, ta là yêu nữ, khiến chàng trở nên tàn bạo như
thế. . . . . .”
“Nói bậy, chuyện không liên quan tới nàng, nàng
đừng tự trách, ta không giết người nữa là được, nàng tỉnh lại đi, ta
không cho phép nàng rời khỏi ta!” Cừu Thường Khiêm không che giấu được
sự luống cuống trong mắt.
“Tướng công. . . . . . Ta chưa từng
nghĩ mình thực sự sẽ hồng nhan bạc mệnh, đã như vậy. . . . . . Ta còn có một chuyện muốn nói với chàng . . . . . .” Nàng sinh mệnh mong manh như sợi tơ, lúc này nàng tin mình sẽ không sống được bao lâu.
“Nàng. . . . . .” Nắm chặt tay của nàng cơ thể không ngừng phát run.
“Chỉ là. . . . . .trước khi ta nói chuyện này cho chàng biết. . . . . . Ta
muốn hỏi chàng. . . . . . Chàng yêu thích ta sao?” Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu, chống lại con ngươi chứa đầy nguy hiểm của hắn.
“Ừ.” Hắn gật đầu, không tiếp tục cố chấp nữa, hắn thừa nhận mình yêu nàng hơn cả sinh mạng của bản thân.
Nàng cảm động rơi lệ, cái tên quỷ chết tiệt này rốt cuộc cũng thừa nhận là
hắn yêu nàng, đáng tiếc, biểu lộ quá muộn, nàng sắp hương tiêu ngọc vẫn
rồi, ô ô. . . . . .
“Ta thu lại yêu cầu vừa rồi, chàng có thể
cưới Tân Phi. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Nàng không biết là mình sắp
chết, nên mới đưa ra yêu cầu không hợp tình người như thế, không nghĩ
tới hắn đồng ý, nam nhân này vì nàng thật sự không phân biệt phải trái,
hắn giận chó đánh mèo vì nàng mà giết người, nàng thật là có lỗi.
“Đừng nói nữa, trừ nàng ra ai ta cũng không cần!” Hắn quả quyết cự tuyệt.
Nàng không ngừng lệ rơi, hiện tại nàng mới phát hiện, người đàn ông lạnh
lùng này thật ra rất chung tình, một khi hắn đã yêu . . . . . . Ha ha,
nàng quá may mắn! Hắn cũng yêu nàng . . . . . .
“Nhưng. . . . . . Ta có một chuyện gạt chàng. . . . . . Nhưng cũng không còn quan trọng
nữa. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Bởi vì ta sẽ chết. . . . . .”
“Nàng đang nói cái gì vậy?”
“Ta. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Không phải. . . . . .” Nàng đột nhiên
điên cuồng ho ra một hớp máu đen, máu vương khắp người hắn.
“Tiểu Long!” máu hắn đảo ngược, nhịp tim cơ hồ dừng lại.
“Ta không phải ——” lời nói chưa hết, nàng đã khép mắt, không thể nói tiếp .
Mắt Cừu Thường Khiêm vằn lên tia máu, vẻ mặt cuồng loạn, oán giận tích lũy ở trong lòng càng ngày càng lớn, hắn rốt cuộc không kiềm chế được cơn bạo phát, mọi người vô cùng hoảng sợ tông cửa xông ra, ai ai cũng sợ chậm
một bước thì họ sẽ thành một đám vong hồn.
*********
“Huynh rốt cuộc cũng khôi phục nhân khí (ý là khôi phục tính người).” Trong đại sảnh, Trạm Thanh giọng điệu châm chọc, cười nói.
Không nghĩ tới trước đây, con người này tính tình lạnh lẽo không có tính
người, nhưng lúc này, hắn cảm thấy con người này có thể khôi phục lại
cái thần thái lạnh lẽo đó, quả thật có thể khiến cả nước vui mừng.
Bởi vì lạnh còn tốt hơn, theo tổng thể thì lạnh lùng so với tàn nhẫn còn tốt hơn nhiều!
Cái vẻ mặt điên cuồng của người này thật sự rất đáng sợ, nhớ tới khi hắn
vừa chạy tới nơi thì con người này đã phá hỏng một tòa lầu, tay cầm
kiếm, Lục Thân Bất Nhận (mất hết tính người: bố, mẹ, anh, em, vợ con đều không nhận), ai cũng không ngăn được, cũng không dám ngăn, ngay cả Hỉ
Nhi ở