i.
"Nhưngggg đồ....của tôi." - Từ Tử Hàn chỉ vào lớp chăn bông , tức giận nói.
Dược Thiếu Phàm nhinkhùôn mặt nhỏ bé kia đang đỏ bừng , trong lòng lại
muốn trêu ghẹo cô , anh gối đầu lên tay , cười tà nói. "Là do em tấn
công tôi trước mà."
Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh , lắp bắp nói "S....sao...?"
Dược Thiếu Phàm nhếch miệng nói "Là do em cưỡng bức tôi mà , em bị sốt rồi mê sảng rồi "tấn công" tôi , rồi ấy ấy."
Từ Tử Hàn bây giờ mắt chữ A miệng chữ O , không thể tin được .
"Bây giờ tôi mệt lắm , lại đây." - Anh đưa tay ngoắc ngoắc cô lại."Hôm
qua em không cho tôi ngủ yên , bây giờ phải ngủ bù. Nhanh lên , mau nằm
xuống đây."
"Tại sao chứ."
"Lỗi tại em , nên bây giờ phải làm gối cho tôi ôm . Tôi đếm đến 3 em không lại là tôi bạo lực đó."
Cô sợ hãi , đành phải tiến lại gần anh , lắp bắp nói"Tôi...phải mặc áo."
"Toàn thân cao thấp của em tôi đã thấy hết rồi . Cần gì phải che. Mau
lên." - Dược Thiếu Phàm vờ nghiêm mặt ra lệnh. Còn cô thì vừa tức vừa
xấu hổ lầm bầm nói "Đồ...vô sĩ"
"Xem ra em cũng đã khỏe hơn rồi nhỉ. Có muốn thử lại không" - Anh cố gắng nén cười lại , đưa bàn tay ra kéo
cô nằm xuống giừơng , Từ Tử Hàn mất đà mà ngã vào lòng anh . Chưa kịp
lên tiếng thì bị anh dán chặt môi mình với môi của cô. bá đạo đưa đầu
lưỡi của anh vào bên trong miệng Từ Tử Hàn, không ngừng dây dưa với cái
lưỡi thơm tho ngọt ngào của cô, bàn tay nóng rực cũng không tự chủ được
xoa vuốt lên đường cong lả lướt của cô. Từ Tử Hàn vùng vẫy , hai bàn tay nhỏ bé cố hết sức đẩy anh ra nhưng đành phải bất lực . Hồi lâu sau ,
Dược Thiếu Phàm lật người cô lại , bắt đầu từ cổ ngọc trắng như tuyết
của cô . Ở trên cổ cô không ngừng liếm hôn, mút vào, lưu lại ấn kí màu
đỏ. "Dược...Thiếu Phàm...tránh ra." - Từ Tử Hàn yêu kiều la lên . Cô bây giờ rất khó chịu . Toàn thân nóng bừng , tim đập liên hồi không theo
quy luật nào. Dược Thiếu Phàm ngước mặt lên ,nở nụ cười tà nhìn người
con gái trước mặt"Không phải em muốn xác nhận sao. Tôi đang giúp em tìm
lại cảm giác." - Miệng nói , nhưng tay cũng không nhàn hạ , mà liên tục
xoa nắn nơi tròn trịa của cô , không kiêng kị, cứ trêu ghẹo nụ hoa anh
đào kia. Một bên gặm nhắm , lúc thì nhẹ nhàng , lúc thì thô bạo , bên
kia thì bị bàn tay to rắn chắc của anh giày xéo nụ hoa anh đào đến mức
đỏ ửng . Ở trên eo nhỏ của cô vuốt ve một lúc , rốt cuộc thì một cái tay của anh từ từ đi xuống dưới , chạm vào nơi u cốc bí ẩn , nhạy cảm
nhất giữa hai chân Từ Tử Hàn , tay nhè nhẹ phủ lên nơi này , từ từ xoa
nắn. Từ Tử Hàn bất giác phát run , yêu kiều mà rên thành tiếng “Không
cần…đừ….đừng…á…”, cơ hồ trong mắt bắt đầu ngấn nước , chịu không nói cái khoái cảm lạ lùng này mà bật khóc. Đôi bàn tay nhỏ bé che khuất khuôn
mặt đầy xấu hổ lại đang tức giận mà thút thít khóc. Anh say đắm nhìn
khuôn mặt đỏ như trái cà chua kia bị hai bàn tay mảnh khảnh che đi,
không nhịn được mà bật cười. Dừng động tác đang làm lại , ép dục vọng
xuống . Anh hôn lên trán trắng nõn của cô. Thì thào nói "Lần này tôi tha cho em" . Từ Tử Hàn vẫn im lặng , sợ hãi đến phát run. Tiếng nấc nghẹn ở cuống họng bây giờ bất chợt phát ra"Ư..hức..hức..." Dược Thiếu Phàm trố mắt nhìn cô , cô thật mít ướt , người đáng yêu như vậy thật khiến cho
anh chọc ghẹo , anh đưa tay lấy chiếc áo ngủ bằng len dài nhìn rất ấm áp ở đầu giừơng , nâng người cô dậy mà mặc vào "Xỏ tay vào." - Thanh âm
của anh trở nên lạnh lùng , Tuy rằng anh rất quan tâm cô , nhưng so với
việc nói chuyện dịu dàng thì anh lại thích lạnh lùng mà bắt nạn cô hơn.
Từ Tử Hàn ngoan ngoãn đưa tay vào tay áo , thắt dây lưng áo lại , Dược
Thiếu Phàm lại kéo cô nằm xuống . Cô giật mình sợ hãi hét lên
"Hic...đừng...huhuhu"
"Nín , ngoan ngoãn nằm ngủ đi , không tôi
đánh em bây giờ." - Dược Thiếu Phàm lạnh lùng vờ tức giận nói. Từ Tử Hàn sợ sệt , ngay lập tức im bặt , không dám hé miệng một tiếng nào. Còn
anh thì lại tủm tỉm cười. "Em...có yêu tôi không." - Dược Thiếu Phàm
lãnh đạm nói.
"....Kh..không yêu." - Cô gái bé nhỏ nằm trong vòng tay của anh run rẩy trả lời.
"Tại sao ?" - Ánh mắt anh chợt chùn xuống , giọng nói cũng trở nên buồn bã.
"....Tôi...nói anh không được đánh tôi đó." - Từ Tử Hàn khẽ liếc nhìn
khuôn mặt của anh , liền bị anh ấn đầu xuống . Anh không muốn cô thấy
anh bây giờ vì anh đang nén cười . Trời ạ , nhìn anh giống như muốn đánh cô lắm sao. Thật ngốc. "Được."
"Anh...hung dữ…đáng sợ….rất hay ăn hiếp tôi…" - Cô lí nhí trả lời.
Dược Thiếu Phàm khẽ cười , buông lỏngg người cô ra , đôi mắt nhu tình
như nước nhìn cô "Tôi là người không biết thế nào là dịu dàng . Nhưng
chỉ cần em yêu tôi , tôi sẽ đối xử dịu dàng với em và chỉ duy nhất một
mình em là người đầu tiên tôi dịu dàng." Từ Tử Hàn ngây người , trong
lòng cô một cỗ lay động xuất hiện. Cô im lặng , tay siết nhẹ áo của anh . Dược Thiếu Phàm lại siết chặt cô vào lòng . Anh tiếp tục nói
"Nhưng....nếu em không nghe lời tôi...tôi sẽ bắt em phải trả giá cho
việc dám chống đối tôi."
Cô ngớ người . Cỗ lay động trong lòng cô
vừa nãy đã biến mất trong không gian. Rốt cuộc thì anh vẫ