. Thế nhưng trong lòng Từ Chính lại
nghĩ khác .
"Hàn nhi ! Đi vào nhà thôi !" - Giọng nói trầm thấp
vang lên , trong giọng nói xen chút lẫn tức giận. Từ Tử Hàn quay lại ,
khuôn mặt Dược Thiếu Phàm tuy bề ngoài , nhìn anh rất bình thường ,
không có chút tức giận , nhưng Từ Chính lại phát hiện ra . Khẽ nhốch môi người , anh buông Từ Tử Hàn ra . Cô đi tới bên Dược Thiếu Phàm , vui vẻ nói "Thiếu Phàm."
"Vào nhà thôi." - Dược Thiếu Phàm ôm ngang eo cô đi vào trong nhà.
Từ Chính nhìn theo bóng lưng của hai người , nhếch môi cười . Ánh mắt đằng đằng đằng sát khí.
"Không thấy lạnh sao ?" - Dược Thiếu Phàm nhàn nhạt nói.
"Có chứ . Tại vì...Từ Chính , anh ấy có vẻ buồn nên em..."
"Được rồi . Mau ngồi xuống !" - Dược Thiếu Phàm ngồi xuống ghế so fa trước
sảnh , lạnh nhạt lên tiếng. Cô cũng ngồi xuống ! Anh...giận sao ? Nhưng
vì chuyện gì chứ ?
"Sao vậy ?" - Phong Nhất Thiên thấy không khí giữa hai người kia chợt ngột ngạt . Liền thắc mắc hỏi.
" Trễ rồi , hai cậu về đi." - Dược Thiếu Phàm cất tiếng.
"Vậy tôi về nhé . Năm mới vui vẻ." - Thấy tình hình khá căng thẳng . Phong Nhất Thiên đành phải đi về.
"Năm mới vui vẻ !" - giọng của Từ Tử Hàn chùn xuống , buồn bã nói.
"Tiểu Hàn...anh về nhé !" - Từ Chính bước vào , đưa tay xoa đầu cô , rồi cũng ra về.
Từ Tử Hàn ngồi cạnh anh , trong lòng đầy lo lắng , cô tự hỏi tại sao anh lại làm mặt lạnh với cô ???
"Thiếu Phàm...anh giận sao ?" - Cô quay sang hỏi anh . Anh im lặng , vẫn nhìn
vào màn hình laptop. “Thiếu Phàm à….” – Từ Tử hàn lắc mạnh tay anh ,
Dược Thiếu Phàm quay sang nhìn cô , một cái nhìn không dịu dàng như
trước khiến cho cô cảm thấy sợ “Tại sao lại giận em ! Em làm gì sai chứ
?”
Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt lên tiếng “Nói đi ! Tại sao lại để cho Từ Chính ôm em , lại còn để cậu ta hôn ?”
“Anh ấy , là anh trai em mà !”
“Nhưng không phải anh em ruột .”
“Hả ?” – Từ Tử Hàn lặng người nhìn anh . Thì ra là anh ghen sao , lại còn
đi ghen với Từ Chính nữa chứ ! Từ Tử hàn mím môi , tủm tỉm cười “Em chỉ
xem anh ấy là anh trai thôi , anh ấy cũng vậy mà . hihi….Anh ghen hả ?
Anh nhìn khuôn mặt đầy khoái trá của Từ Tử Hàn , đưa tay nhéo má cô “Thì sao ?”
“Haha…Thì ra anh cũng biết ghen hả ? “ – Cô cười nói , nhìn anh lúc nào cũng lạnh lùng như vậy , thật không ngờ cũng có lúc đáng yêu như thế .
“Nói xem , sau này có để cậu ta làm như vậy nữa không ?”
“Sẽ không để anh ấy làm vậy nữa.”
Dươc Thiếu Phàm kéo người cô lại gần , đưa tay nâng cằm cô lên . Đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu. Anh biết rõ , Từ Chính thật ra không hề xem Từ
Tử Hàn là em gái , hắn yêu cô. Lúc nãy rõ ràng là hắn thấy anh bước ra
vậy mà còn cố tình ôm cô . Khóe miệng hắn lúc ấy cũng nhếch lên.
Anh…không thể để cho Từ chính cướp mất Từ Tử hàn từ tay anh . Dù Dược
Thiếu Phàm thừa biết cô chỉ yêu mình anh , nhưng để phòng cũng nên…
---------------
Từ Tử Hàn đứng ở ban công ngoài căn phòng của cô và Dược Thiếu Phàm . Anh
đứng ôm cô từ phái sau , chỉ còn vài phút nửa là sẽ đến giao thừa .
“Thiếu Phàm….sau này chúng ta cũng sẽ đón giao thừa cùng nhau nhé.” – Từ Tử
Hàn dịu dàng nói , cô dựa đầu vào lồng ngực anh , cảm thấy ấm áp vô
cùng.
“Được ! Sẽ mãi mãi là như vậy.” – Anh đặt cằm lên vai cô , cưng chiều nói. Vòng tay càng siết chặt cô hơn…
“Thiếu Phàm…”
“Hử?”
“Sao anh lại yêu em !? Chẳng phải lúc đầu chỉ là dao dịch thôi sao ?” – Cô
chợt hỏi , lúc đầu rõ ràng chỉ là cuộc trao đổi thôi mà . Cô luôn nghĩ
anh vốn dĩ chỉ muốn đùa giỡn với cô.
“Vì lần đầu gặp em , anh đã
bị rung động rồi.” – Anh còn nhớ rất rõ dáng vẻ của cô lần đầu gặp ở nhà hàng Pháp của 1 năm trước . Dáng vẻ hồn nhiên , thuần khiết lại nhút
nhát ấy thật khiên cho anh nhìn đến không thấy chán.
“Tại sao ?” – Cô nghiêng mặt nhìn anh , thắc mắc hỏi.
“Vì nhìn em lúc bỏ chạy thật tức cười.” – Anh cười tươi , nhân tiện lúc cô
quay sang hôn nhẹ lên má cô . Từ Tử Hàn nhíu mày , cô gì đáng cười ???
* Phụt…Bùm…Bùm…..mmm….- Tiếng pháo bông chợt vang lên ….
“Oa…đẹp quá !”- Cô quay sang nhìn những tia pháo bông lơ lửng trên bầu trời đêm . Những ánh sáng lấp lánh rực rỡ . “Thiếu Phàm…năm mới vui vẻ.” – Cô
nhón chân lên chạm vào đôi môi mỏng quyến rũ của anh . Tươi tắn nói.
Anh mỉm cười đặt môi mình lên cặp môi đỏ mọng của Từ Tử Hàn , từ nhẹ nhàng
chuyển thành có chút mạnh bạo . Tham lam hút hết mật ngọt từ đôi môi cô . Cảm nhận từng vị ngọt ấy….
Tại tòa nhà phương Tây nguy nga nơi
ban công tầng một , có hai người đang đứng ôm nhau ngắm nhìn pháo bông . vẻ mặt vô cùng hạnh phúc . Quang cảnh nơi đây đắm chìm trong một màu
đen …. Một năm mới lại đến , khởi đầu cho cuộc sống của Từ Tử hàn và
Dược Thiếu Phàm . Cô đã quên quá khứ đau buồn kia , để sống một cuộc
sống mới cùng anh….
------
Sáng mồng 1 , là ngày đầu tiên
của năm mới … Từ Tử hàn đang say ngủ trong vòng tay của Dược Thiếu Phàm . Cô mơ màng tỉnh giấc , cô ngồi dậy , dịu đôi mắt ướt nhẹp , ngáp nhẹ
một cái. “Thiếu Phàm….Thiếu Phàm à…. Tỉnh dậy đi…” - Cô quay sang lay
người Dược Thiếu Phàm . Nhưng anh vẫn nằm bất động , không trả lời , cô
lại
