cả Từ Chính. Cũng vì Từ Chính từ nhỏ đã ương
bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà
mới muốn có đứa con gái để trò chuyện , vì vậy mới nhẫn nuôi Từ Tử Hàn , dù vậy bà còn yêu thương cô hơn cả Từ Chính.
“ Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ
củng cóthể là một món hàng thôi…” – Từ Hải Thành khẽ cười , Từ mẫu chỉ
biết lắc đầu mà trong long đau xót….
Từ Tử Hàn đã nghe thấy hết ,
những điều mà cô không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất
cả cô đều nghe được…. Thì ra là vậy , cô đối với Từ gia chỉ là một món
hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống
giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây ,
phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt cuộc thì…cô đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ
cô….”Cô đối với Từ gia chỉ là một món hang….chỉ là một món hang…” – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cô… Từ Tử Hàn cứ òa khóc như một đứa trẻ , đến khi không còn sức để khóc mới ngủ thiếp đi….đêm
khuya thanh tĩnh , Biệt thử của Từ gia phá lệ yên tĩnh , các bảo vệ đi
tuần tra xung quanh , bất chợt có 1 bóng đen lướt qua , nhanh như chớp , không để lại bất cứ một tiếng động nào. Từ ban công lầu hai , nơi phòng ngủ của Từ Tử Hàn , bóng đen ấy thoáng chốc đã lên đến cửa , đèn trong
phòng vẫn sáng , bóng đen kì lạ nhìn qua cửa sổ , thì thấy chủ nhân cha
căn phòng này đang say ngũ nhanh tay mở cửa sổ rồi thật tự nhiên đi vào. "Ngay cả cửa sổ cũng không đóng sao ?" - Bóng đen ấy nghĩ thầm . Nơi
chiếc giừơng êm ái , có một nữ nhân đang nằm yên giấc , trên khóe mắt
vẫn còn đọng nước. Đưa bàn tay rắn chắc và xinh đẹp như một nghệ sĩ
piano lên đôi mắt kia , khóe miệng vô thức giương lên , tạo một đường
cong hoàn mỹ , "Bảo bối ! Về nhà nào" , nói xong liền bế Từ Tử Hàn lên , ôm trọn trong vòng tay của anh .Người con gái này thật kiều nhỏ , thật
xinh đẹp… . Rồi như cách ban đầu , ra khỏi Từ gia.
Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy trên chiếc giừơng tròn rộng lớn ,căn phòng mà cô đang
nằm tràn ngập màu tím , từ bức tường , rèm cửa cho đến đồ dùng đều là
màu tím xinh đẹp. Trong phòng còn ngát hương Lavender mà cô yêu thích.
Nhanh chóng nhận ra đây không phải là phòng cô , cô nhất thời sợ hãi cô
hét lên . Bằng cách nhanh nhất đi vào toilet để rửa mặt . Từ Tử Hàn chạy ra khỏi phòng , trước mặt cô là một tòa nhà được thiết kế theo kiến
trúc phương Tây , trần nhà cao vút , ở giữa còn hắn một chùm đèn pha lê
ấp lánh được gọt dũa rất tinh tế . Bộ sofe màu trắng ngà trải dài bao
quanh chiếc bàn tròn thủy tinh được đặt chính giữa đại sảnh. Người giúp
việc cứ đi tới đi lui , nhiều không đếm nổi."Đây là đâu" - Từ Tử Hàn run rẩy đi xuống phía dưới , đôi mắt lại sắp đọng nước .
" Dậy rồi
sao!?" - 1giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cô , khiến cho cô
giật mình quay lại mà bật người ra đằng sau , Dược Thiếu Phàm nhanh cóng đưa tay đỡ lấy thân cô , mặt sát mặt mà lên tiếng"không cần phải giật
mình như vậy đâu"
"Anh là ai , sao tôi lại ở đây!?" - Từ Tử Hàn đưa tay cố sức đẩy anh ra , nhưng bất lực liền lên tiếng.
"E là vợ tôi , vậy tôi là gì của e !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười.
"Anh...là chồng tôi?"- Từ Tử Hàn trố mắt hỏi.
" Ngoan lắm ! Chịu nhận tôi là chồng rồi sao !?" - Dược Thiếu Phàm đắc thắng lên tiếng .
Còn cô thì mắt chữ A miệng chữ O , trừng mắt nhìn anh , bực tức vô cùng khi nhận ra mình bị lừa "Anh..." cái miệng nhỏ xinh của cô chưa nói hết câu liền bị anh chặn lại bằng cách hôn cô . Môi lưỡi dây dưa với nhau , Từ Tử Hàn giãy dụa. Cô càng giãy dụa ,anh càng thích thú , lưỡi của anh quấn lưỡi của Từ Tử Hàn , tham lam hút hết mật ngọt từ miệng cô , một
hồi lâu mới buông cô ra . Đầu óc Từ Tử Hàn quay cuồng , ngay cả sức đứng cũng không có , bất lực đành phải gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của anh
thở dốc . Đối với màn chào đón buổi sáng như vậy thật sự khiến cô tức
giận mà rủa thầm anh."Dược...Dược Thiếu Phàm . Anh thật là..,quá đáng."
"E là vợ tôi . Tôi có quyền !" - bằng cách ngắn gọn nhất , anh bình
thản trả lời . "Phải rồi , chiều nay chúng ta sẽ kết hôn đó . E ở nhà
chuẩn bị đi nhé. Tôi đi làm. Có gì cứ hỏi quản gia" - Dược Thiếu Phàm
buông cô ra , dặn dò.
"Kết...hôn"
"Phải rồi."
"Không thích"
"E có quyền lựa chọn sao !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười , lộ rõ
bản chất nắm quyền.Từ Tử Hàn chỉ biết cúi đầu , bàn tay nhỏ nhắn siết
chặt lấy vạt áo. Dược Thiếu Phàm đưa tay xoa đầu cô , khuôn mặt không
chút biểu tình "Ăn sáng đi. Đồ của em đã được đưa đến rồi"
Từ Tử
Hàn gật đầu , nhưng một suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô , cô liền
chạy ra cửa lập tức hét lên " Dược Thiếu Phàm....anh dám bắt cóc tôi."
Chính là lúc anh vừa ra tới cửa , cô liền sực nhớ hôm qua cô ngũ ở Từ
gia . Vậy mà bây giờ lại thức dậy ở nhà anh . Kinh hãi mà hét lên.
Dược Thiếu Phàm nghe được, quay đầu lại , khóe miệng khẽ nhếch lên,
khuôn mặt đầy hứng thú " Tôi bắt cóc em đem về nhà làm vợ." rồi lại sải
bước đến chiếc xe BMW đ