Pair of Vintage Old School Fru
Bảo vật giang hồ

Bảo vật giang hồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326221

Bình chọn: 7.00/10/622 lượt.

ời kéo đàn nhị là mẹ thứ chín, người luôn luôn đánh điệu nhạc lên rất cao, rất cao, thỉnh thoảng còn nghe thấy cả tiếng tiêu của mẹ thứ mười hai. Mỗi lần xảy ra sai sót gì đó, tất cả mọi người đều đồng loạt dừng lại, mặt mũi hầm hầm, lườm nguýt nhau một hồi lâu rồi mới tiếp tục hợp tấu bản nhạc vui vẻ, chấp nhặt, tạm bợ.

Bốn mươi chín người anh trai của Ngũ Thập Lang cùng nhau dập đầu chúc thọ Tiêu lão gia, khiến ông vui vẻ, mừng rỡ, cười đến mức tít cả mắt lại.

“Ngoan quá, tất cả đều rất ngoan!”

Sau đó, người hầu, nô bộc trong phủ đều lên biểu diễn tài nghệ, tung hứng, nhào lộn… càng khiến cho Tiêu lão gia cười ngoác miệng đến tận mang tai.

Người cuối cùng lên chúc thọ chính là Ngũ Thập Lang, trên tay cô cầm một trái đào thọ cực lớn, nghiêm túc đứng ở chính giữa khuôn viên, quỳ xuống trước bục cao.

“Con gái chúc cha vạn thọ vô cương, phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn!”. Đôi mắt long lanh, miệng cười rạng rỡ, cô lễ phép quỳ xuống bài lạy.

“Đợi đã!”

Đột nhiên, một người vận đồ đen từ ngoài bay vào, vạt áo bay trong gió, khiến chàng trông chẳng khác nào một bông hoa sen nở rộ. Chàng đặt chân trên nóc nhà rồi nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Ngũ Thập Lang.

Ngũ Thập Lang há hốc miệng vì kinh ngạc.

“Vô Song, tại sao lại là huynh?”

Lãnh Vô Song vẻ mặt mệt mỏi, y phục vương đầy bụi đường, trên mái tóc cài chiếc trâm bạch ngọc, sau lưng đeo ba thanh kiếm, hai xanh một vàng, sáng chói, lấp lánh dưới ánh trăng.

“Đúng vậy, chính là ta!”. Chàng đưa đôi mắt đen huyền, sâu thẳm nhìn sang Ngũ Thập Lang, trong ánh mắt hiện rõ sự phẫn nộ, sắc mặt lạnh lùng hơn thường ngày gấp trăm lần.

“Bái lạy chúc thọ trước đã!”. Chàng nắm lấy tay của Ngũ Thập Lang rồi bái lạy Tiêu lão gia. Ngũ Thập Lang ngây thần người, dập đầu mấy cái cùng chàng.

“Hả? Cậu ta là ai thế?”. Tiêu lão gia hoang mang quay sang nhìn Lạc Cẩm Phong.

“Huynh ấy mới thực sự là người mà Ngũ Thập Lang yêu”. Lạc Cẩm Phong đau khổ mỉm cười, phe phẩy chiếc quạt trong tay, chậm rãi bổ sung thêm: “Mọi người gọi huynh ấy là công tử Vô Song, tất cả các nữ nhi trong thiên hạ đều ngưỡng mộ, yêu quý huynh ấy. Tiêu lão gia, bá bá nên biết rằng huynh ấy hiện là thiếu trang chủ của Ngự Kiếm sơn trang. Điều quan trọng nhất là trên gi­ang hồ, Ngự Kiếm sơn trang có địa vị rất cao, dù là hành tẩu gi­ang hồ hay mua bán, trao đổi thì việc kết gi­ao với Ngự Kiếm sơn trang đều sẽ rất có lợi. Vậy nên, cả bá bá lẫn Ngũ Thập muội muội hãy cố gắng nắm giữ lấy huynh ấy đây!”

Càng nghe, Tiêu lão gia trong lòng lại càng hân hoan, phấn khởi vô cùng. Chuyện khiến ông ngày đêm phiền não, lo lắng chính là việc hôn sự của cô con gái rượu, đặc biệt là sau vụ hủy hôn, trong lòng ông vẫn luôn thấp thỏm, bất an. Bây giờ, tận mắt nhìn thấy ý trung nhân của Tiểu Ngũ Thập vừa trẻ tuổi, vừa tuấn tú, lại tài giỏi, con nhà gia thế, bảo ông làm sao mà không vui được chứ?

“Con rể hiền…con rể hiền, mau đứng dậy đi!”. Lãnh Vô Song vừa đứng dậy, ông liền nhảy ngay ra khỏi ghế, tay chân linh hoạt chạy lại gần, ôm chầm lấy Lãnh Vô Song.

Lãnh Vô Song bị Tiêu lão gia ôm ghì rồi đu lên đến mức đau điếng người, khóe miệng không ngừng co giật, liếc mắt sang nhìn Ngũ Thập Lang, cuối cùng chàng đã hiểu cô học được chiêu ôm chầm lấy người khác này từ ai.

“Con rể hiền, con vất vả đường xa tới đây là để mừng thọ ta đúng không?”. Tiêu lão gia tụt xuống khỏi người Lãnh Vô Song, cảm động nắm lấy tay của Lãnh Vô Song, nhiệt tình gặng hỏi.

“Không phải!”. Lãnh Vô Song lạnh lùng trả lời, thẳng thắn đến mức đáng sợ.

“Cháu vì đuổi theo muội ấy mà tới đây”. Chàng kéo lấy tay Ngũ Thập Lang khi cô đang định lén lút chuồn đi rồi ôm cô vào lòng mình.

“Hả? Ngũ Thập, tại sao lúc nào con cũng thích đào hôn thế?”. Tiêu lão gia lập tức quay sang nhìn Ngũ Thập Lang, vẻ mặt xót xa, không ngừng đưa tay lên vỗ ngực. “Tiểu bảo bối Ngũ Thập của cha, lẽ nào con có chứng thích đào hôn? Trước đó đã chạy trốn một lần rồi, bây giờ lại muốn chạy tiếp lần hai sao?”

Ngũ Thập Lang há hốc miệng, quay sang nhìn khuôn mặt phừng phừng nộ khí của Lãnh Vô Song, toàn thân run rẩy.

“Muội ấy dám sao? Cháu nhất định sẽ không để muội ấy chạy thoát!”. Lãnh Vô Song lạnh lùng trả lời.

Rồi chàng rút kiếm Thư Thanh ở phía sau lưng ra, đưa đến trước mặt Ngũ Thập Lang, lạnh lùng nói: “Nếu muội còn dám trả lại cho ta, ta nhất định sẽ ném nó xuống dưới Hoàng Sơn.”

Ngũ Thập Lang cười trong nước mắt, vòng tay ôm chặt lấy người chàng.

“Ngũ Thập, sau này, con không được ngang ngạnh như thế nữa nhé! Tiểu bảo bối à, người tốt khó kiếm lắm”. Tiêu lão gia dịu dàng căn dặn.

Khóe miệng không ngừng co giật, Lãnh Vô Song cố gắng phớt lờ ánh mắt của tất cả mọi người đang đổ dồn về phía mình.

“Mọi người nhìn xem, cậu ta tuấn tú chưa kìa, trông vô cùng xứng đôi vừa lứa với Ngũ Thập nhà chúng ta.”

“Đúng vậy, đúng vậy, nhìn đôi mắt của cậu ta đi, đen huyền mà sáng chói, chẳng khác nào viên đá quý màu đen thượng hạng.”

“Không phải, không phải, đẹp nhất là đôi môi của cậu ta, đôi môi ấy mới quyến rũ làm sao, mỏng mảnh, hồng thắm.”



Bị mọi người vây chặt xung quanh, Lãn