pacman, rainbows, and roller s
Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324411

Bình chọn: 7.00/10/441 lượt.

anh hồi lâu rồi ngồi dậy, cầm quần áo của mình, lấy từ trong túi ra chiếc hộp, bí mật đứng sau lưng anh cười. Lúm đồng tiền trên má cô duyên đến nỗi khiến anh đỏ cả mặt. Một tay cô xoa cằm anh, ngẩng cao đầu:

- Bản cung cũng có một món quà tặng người, mau nở một nụ cười với bản cung nào.

Mắt anh sáng lên, một nụ cười mê hồn nở trên gương mặt anh. Lâm Ấu Hỷ ngây ngất. Anh đẹp quá! Sao có thể đẹp đến thế. Lãnh Tử Thần mở hộp, một chiếc nhẫn to chạm trổ hình rồng nằm ở trước mắt anh, anh đeo nhẫn vào ngón áp út của mình, rất vừa vặn. Anh xòe ngón tay trước đèn, xem xét kỹ lưỡng, mắt lim dim, hàm răng trắng lấp loáng, anh rất thích món quà sinh nhật này.

Sớm hôm sau, Lâm Ấu Hỷ thức giấc đúng giờ, Lãnh Tử Thần đang xem báo ở ngoài phòng ăn, thấy cô dậy anh liền nói:

- Ăn sáng đi nào, lát nữa anh sẽ đưa em đi làm.

Lâm Ấu Hỷ bụm miệng cười, một chiếc nhẫn giá năm mươi tệ mà hạ gục được anh ngay, người đàn ông này thực khó hiểu. Cô bước tới, vừa uống sữa vừa nói với anh:

- Chúc sinh nhật vui vẻ!

Anh nheo mắt cười vang, chiếc nhẫn đeo trên ngón tay va vào bình sữa, phát ra tiếng lanh canh vui tai:

- Tan làm anh tới đón em, cả một tuần rồi em không nấu cơm cho anh ăn, anh muốn ăn lẩu thịt. Thèm quá rồi, cả đậu phụ xào tiêu xanh, canh trứng, và sau bữa cơm anh ăn em!

- Lãnh Tử Thần, anh thật đáng ghét!

Suốt cả buổi sáng, cô không kìm chế được, cứ cười tủm tỉm. Qua giờ nghỉ trưa, khách tới quán ít dần đi, cô ngồi bên cửa sổ phòng bếp, luồn tay qua cổ áo, vuốt ve chiếc vòng ngọc, lòng thấy ấm áp bình an.

- Cô là Lâm Ấu Hỷ? – Một cô gái trẻ ăn vận tinh tế không biết từ bao giờ đã đứng trước mặt cô, đôi mắt sắc sảo quan sát khuôn mặt Lâm Ấu Hỷ, nhìn thấy cả chiếc vòng ngọc lộ ra ngoài cổ áo. Thấy chiếc vòng ngọc, ánh mắt cô gái dần trở nên khác lạ, vẻ lạnh lùng xuyên thấu tim người đối diện.

Lâm Ấu Hỷ cũng dè dặt quan sát cô gái. Cô ta ăn vận rất sang trọng, trang phục vừa vặn, chắc chắn là đồ may đo. Đôi mắt ngay thẳng hình như có vẻ quen quen, như là đã gặp ở đâu rồi. Tóc búi cao ngay ngắn, móng tay cắt tỉa cầu kỳ, sơn sửa bóng loáng. Nhìn cô ta, Lâm Ấu Hỷ thận trọng đáp lời:

- Tôi là Lâm Ấu Hỷ, cô là…

Cô gái tự nhiên đặt tay lên bàn, xoa nhẹ mặt bàn, từ tốn nói:

- Tôi là Lãnh Tử Tịch. – Thấy trong mắt Lâm Ấu Hỷ thoáng qua vẻ hoảng loạn và ngờ vực, cô nói thêm. – Tôi là chị gái Lãnh Tử Thần.

Lâm Ấu Hỷ hít một hơi, thảo nào nhìn cô ấy thấy quen thế, khuôn mặt cô ấy đúng là giống hệt Lãnh Tử Thần nhưng rất nữ tính. Nói như vậy, nếu Lãnh Tử Thần là phụ nữ, chắc chắn cũng là một cô gái đẹp. Nghĩ đến đây, cô cảm thấy buồn cười nhưng không cười. Ánh mắt Lãnh Tử Tịch sắc lạnh khiến cô cảm thấy có chút bất an. Cô cúi đầu, phán đoán ý tứ của Lãnh Tử Tịch. Thực ra cô chẳng cần đoán, cô đã biết rõ từ lâu, ngày này sẽ tới.

- Tối qua tôi gọi điện thoại cho Lãnh Tử Thần muốn bàn việc cậu ấy về Mỹ học tiếp, chẳng vui vẻ chút nào. Cậu ấy chẳng muốn nói với tôi, tôi rất sốt ruột, bay cả đêm từ New York tới Thượng Hải. – Lãnh Tử Tịch nói rồi chỉ ngón tay vào vòng ngọc đeo trên cổ Lâm Ấu Hỷ. – Tiện thể tôi nói luôn, chiếc vòng ngọc này giá bán trên thị trường lên tới sáu con số, cô hãy giữ gìn cẩn thận, đừng để hỏng. Được rồi, không nói chuyện này nữa, cho tôi một ly cà phê nào, suốt chuyến bay tôi chưa uống gì đâu.

Lâm Ấu Hỷ đặt cà phê trước mặt Lãnh Tử Tịch, thắc thỏm ngồi xuống, nhớ lại cơn giận dữ tối qua trong phòng sách của Lãnh Tử Thần, lại cả mùi thuốc lá sặc sụa khắp phòng. Hóa ra anh cãi nhau với chị gái. Cô biết nguyên nhân, vả lại giờ nguyên nhân đã tự tìm đến rồi. Cô chỉ hy vọng mọi sự không quá khó chịu.

Lãnh Tử Tịch dùng hai ngón tay mảnh mai khuấy nhẹ tách cà phê, không nói gì, ánh mắt vời vợi lướt qua khuôn mặt Lâm Ấu Hỷ.

- Tôi chưa từng ngăn anh ấy đi Mỹ. – Lâm Ấu Hỷ dần dần lấy can đảm, nói nhỏ. Cô đang nghĩ không biết nên gọi Lãnh Tử Tịch là gì: Lãnh tiểu thư hay chị, nhưng mở miệng ra thấy khó lọt tai. Mặc kệ, xưng hô gì có quan trọng đâu, cô ấy cũng không có quan hệ họ hàng với mình, nghĩ gì cho nặng đầu.

- Tử Thần đâu có dễ bị ai nhũng nhiễu, điều này tôi biết rõ hơn cô, cô Lâm ạ. – Lãnh Tử Tịch bình thản nói. – Điều tôi muốn nói với cô không phải điều đó.

- Vậy là điều gì? – Lâm Ấu Hỷ ngẩng lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô ấy.

Lãnh Tử Tịch nhướn mày:

- Mục đích tôi tới đây tìm cô hôm nay không liên quan tới Tử Thần. – Thấy Lâm Ấu Hỷ không tiếp lời, Lãnh Tử Tịch nhếch môi cười lạnh nhạt. – Cụ thể hơn, có liên quan tới bản thân cô, liên quan đến việc của mẹ cô.

- Mẹ tôi? – Lâm Ấu Hỷ giật thót mình, ngón tay từ từ run rẩy, cô như nghe thấy tiếng tim mình đập, trái tim đang nhảy loạn trong lồng ngực.

- Mẹ của cô, bà ấy tên là La Tố. – Ánh mắt Lánh Tử Tịch sắc lạnh y như Lãnh Tử Thần, tai Lâm Ấu Hỷ ù đi, nhưng lời của đối phương vẫn rót từng câu từng chữ vào tai cô. – Hai mươi năm trước, bố tôi tới Thượng Hải làm ăn, quen La Tố. Sau khi về Mỹ, ông ly hôn với mẹ tôi, La Tố trở thành mẹ kế của tôi và Tử Thần. Hồi cha mẹ bỏ nhau, Tử Thần mới năm tuổi, nó hận La Tố thấu xương, chính La Tố đã khiến g