tổ tông truyền lại của người Trung Quốc tôi chưa?
_ Có.
Anh gật đầu.
_ Nói cám ơn.
Cô kiêu ngạo nhíu mày.
_ Cám ơn.
Anh nghe lời cười nói.
_ Không khách khí.
Cô nhe răng cười, vui vẻ đứng lên, vỗ vỗ đầu của anh.
_ Tốt lắm, đợt trị liệu đại khái kéo dài hai mươi phút. Anh đừng lộn xộn nha, tôi đi xuống xem Lý Tư làm đến đâu rồi.
_ Hai mươi phút?
Anh sửng sốt.
_ Đúng, hai mươi phút, không thể lộn xộn nha.
Cô ở cửa quay người lại, cười nói.
_ A, đúng rồi, đã quên nói cho anh biết chuyện tôi được cấp giấy phép là lừa anh thôi.
_ Cái gì?!
Anh hồn phách đều dựng đứng lên.
_ Không thể lộn xộn nha.bye,bye!
Cô cười cùng anh phất phất tay, sau đó
liền chạy biến đi. Anh chết đứng trên giường, muốn đuổi theo lại không
dám động, nhưng không quá hai giây sau, anh lại bật cười. Quên đi, kỹ
thuật cô thật sự tốt lắm, anh không còn đai nữa, cũng không đổ máu, hơn
nữa anh kiên gáy đã được thả lỏng. Dù sao cũng không thiếu thịt để cô
thử.
_ Đây là cái gì?
Cầm lấy chén thuốc của cô đưa, anh tò mò mở miệng hỏi.
_ Rễ sắn, bạch thược, sinh gừng.
Tuy rằng biết anh nghe không hiểu, cô vẫn đem tên thuốc Đông y nói cho anh nghe.
_ Nó có thể giúp thư giãn gáy của anh. Uống nó xong, sau đó nằm úp xuống giường, đừng nằm gối.
Cô vừa nói vừa thay anh lấy kim châm ra,
Alex phát hiện lúc cô rút kim, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra,
chỉ cảm thấy một trận thần kỳ. Uống hết chén thuốc có hương vị kì quái,
tuy rằng cảm thấy kiên gáy không đau nữa, anh vẫn là ngoan ngoãn nằm
xuống giường. Nói thật, anh bắt đầu có thói quen cô muốn anh làm gì anh
làm đấy.
Di Di: tốt đấy anh vk nói mình phải nghe ^^)
Oa nhi ngồi chồm hỗm ở trên giường,
đem thuốc vừa nấu xong thấm ướt khăn, sau đó thoa ngoài da ở gáy anh,
lại chậm rãi thay anh mát xa xương bả cùng cơ bắp bên cạnh. Anh thoải
mái trầm tĩnh lại, nhắm mắt lại tò mò hỏi.
_ Sao cô học được những thứ này?
_ Ba tôi cùng ông nội của tôi,
bọn họ là trung y, tôi từ nhỏ đi theo bọn họ học. Vốn định thi ngành y
sau lại nghe được trung y cũng phải học giải phẫu, tôi quên luôn.
Cô mát xa huyệt đạo cùng cơ bắp trên lưng anh, chỉ cảm thấy một khối khối cứng rắn. Người này quả nhiên rắn chắc. Nhưng dáng người anh thật sự rất đẹp…
_ Không nên không nên, đừng suy nghĩ miên man……
Nhưng là, làn da anh lại mang đến cảm giác rất thoải mái nha!
_ Đừng loạn tưởng, đừng loạn tưởng……
A a, cô thật muốn đưa tay chạm vào sờ thử….
_ Không thể, không thể, Kha Xảo Oa, anh là bệnh nhân, là bệnh nhân, làm như vậy là không đạo đức……
Nhưng là cô cũng không phải thầy thuốc, trộm đạo một chút cũng sẽ không sao đâu…
_ Không được, sao cô lại giống nữ háo sắc thế nào?
Hả? Đó là đánh ngáy sao? Chợt nghe được
thanh âm kia, cô sửng sốt một chút, từ từ phục hồi tinh thần lại, đưa
mắt thăm dò nhìn anh, chỉ thấy anh cả người trầm tĩnh và đang ngủ.
_ Thật tốt quá, thừa cơ hội sờ anh vài cái cũng không sao?
Lòng cô cười trộm hai tiếng, hãy nhìn
gương mặt tuấn tú lại có vẻ mệt mỏi của anh, cô bất động ngắm anh. Nhúc
nhích cũng không dám, sau một lúc lâu, cô nâng tay lên, dịu dàng dúng
đầu ngón tay lướt qua mặt anh.
_ Nghiện công việc! Có quầng thâm rồi này.
Ngồi ở trên giường ngóng nhìn anh, tuy
rằng không muốn đánh thức anh nhưng cô hiểu được anh nằm sấp mà ngủ như
thế, sẽ chỉ làm lúc anh tỉnh lại đau hơn mà thôi. Có chút tiếc nuối vẫy
vẫy tay nói tạm biệt với cái mông của anh, cô cầm lấy i gói thuốc trên
vai, lắc lắc anh.
_ Này! Alex…
_ Sao?
Anh buồn ngủ dày đặc lên tiếng trả lời.
_ Đừng nằm úp sấp, nằm đàng hoàng lại nào.
Cô dịu dàng nhắc nhở. Anh rên rỉ một
tiếng, không nhúc nhích. Cô buồn cười nhìn anh, vẻ mặt khi rời giường
của anh căn bản giống con anh như như đúc. Cô sờ sờ mặt anh, thúc giục
nói.
_ Đừng lười biếng, anh nằm úp sấp ngày mai sẽ lại tái phát. Ngoan, nhanh chóng xoay người lại. Nằm tốt
rồi tôi không phiền anh nữa.
Anh lẩm bẩm một câu nghe không rõ, mới
nghe lời xoay người. Cô nhẹ nhàng thở ra, đắp mền cho anh, tay xoa xoa
tóc anh, mới cười mãn nguyện bò xuống giường, rón ra rón rén thu thập
mọi thứ. Lúc đi, cô dừng lại liếc nhìn anh một cái. Thấy anh ngủ say,
một cỗ xúc động không hiểu làm cho cô vụng trộm đi vào bên giường, cúi
người ở anh trên trán hôn nhẹ một cái.
_ Ngủ ngon nha! Chúc anh có giấc mơ đẹp.
Cô dịu dàng nói, sau đó xoay người rời
đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Nghe được tiếng cửa khép lại, Alex vừa buồn
ngủ vừa cố mở mắt, anh đưa tay vỗ về nơi cô vừa hôn, trong lồng ngực một trận nóng. Cho tới bây giờ… chưa có người con gái nào hôn anh chúc ngủ
ngon. Người cha nghiêm khắc lạnh lùng không có, người mẹ lãng mạn cũng
không, người cha sinh ra anh cũng không có ấn tượng… Vẻ mặt của cô hiện
lên trước mặt, khóe môi hiện lên một chút cười, anh biết hôm nay anh sẽ
có mộng đẹp.
Buổi tối chín giờ, Alex đẩy cửa đi vào
nhà, chỉ nhìn thấy Lý Tư đi tới giúp anh thoát đại y không thấy cái cô
gái lao tới mỉm cười không ngừng với anh như bình thường. Bỗng nhiên anh có chút không quen. Anh đợi vài giây, nhìn lên cầu thang, vẫn không
n