thịt bằm của Ý.
Ẩm thực Hi Lạp không thanh cảnh, tinh tế như những
nước khác mà rất thịnh soạn, thường những bữa ăn tối luôn kèm theo pilafi, món
gạo nấu bông lên ninh nhỏ lửa với bơ, gia vị và nước luộc gà; và không thể thiếu
chai bia tươi Mythos (nghĩa là "thần thoại" trong tiếng địa phương,
tiếng Anh myth cũng bắt nguồn từ tiếng Hi lạp) làm ta chếnh choáng trong khi
chén đẫy những món ngon lành.
yaourt mật ong Hi Lạp Còn món tráng miệng, ôi tôi chết
mê chết mệt món tráng miệng "quốc túy" Hi Lạp với yaourt ăn kèm mật
ong.
Yaourt ở đây không ngọt, được làm từ sữa cừu nguyên
chất không qua chế biến, đặc và dẻo quánh như kem trong miệng, rưới mật ong mới
mua ở chợ về trong hũ còn nguyên tổ ong sáp. Tôi sáng chế thêm cách cho miếng
nhỏ tổ ong vào ăn kèm, ngon lịm người. Sau này về Việt Nam, tôi cũng có dịp ăn
lại món yaourt mật ong kiểu này trong một quán ăn ở Sa Pa sương mù cũng ngon
không kém, có điều tổ ong kiếm đỏ mắt không ra nên đành rưới mật ăn tạm vậy.
Mật ong là đặc sản Hi Lạp từ những cánh rừng Địa
Trung Hải ấm áp nên ở đây có nhiều món tráng miệng khác từ mật ong. Trong đó phải
kể tới món loukoumades có từ thời Hi Lạp cổ đại- được trao tặng cho những vận động
viên giành chiến thắng tại các cuộc thi đấu cách đây vài ngàn năm- món bánh nhẹ
như lông hồng theo đúng nghĩa đen được chiên ngập trong dầu ô liu cho tới khi
ngả màu vàng nâu rồi vớt ra nhúng vào mật ong sôi lục bục.
Đức Tôi rời Hi Lạp nặng thêm ít nhất 2kg so với lúc
đến, nhưng thở dài nghĩ bụng chắc không tài nào ăn kiêng nổi khi qua Đức, lại
đúng Munich, vốn ăn uống linh đình hơn những vùng khác ở đất nước xứ Alps này.
Quả vậy, bữa ăn tối đầu tiên của tôi là một thiên đường protein với thịt heo
quay da giòn tan vàng ruộm, ăn kèm bắp cải bào sợi muối chua đặc trưng Đức và
bánh knodel làm từ khoai tây và vỏ bánh mì nghiền, khá giống dim sum của Hong
Kong nhưng lớn hơn nhiều, tròn quay và vàng nhạt, kèm vại bia tươi mát lạnh nổi
tiếng thế giới. Tôi có đọc đâu đó câu nói dân Munich bào chữa cho việc ăn nhiều
và uống bia như hũ chìm của mình: Ăn nhiều khát nước phải uống, uống xong rồi...
đói bụng phải ăn.
Vì vậy, hôm sau lúc đang rảo bước trên một đoạn đường
nhỏ gần nhà ga trung tâm, bắt gặp một nhà hàng Thái nhỏ xinh có cô gái da ngăm
đen đứng đảo mì trong chảo, tôi quyết định "phá lệ" vào ăn món Thái.
(Trước đây tôi luôn tâm niệm đi tới đâu phải ăn món đặc sản địa phương nước đó
nhưng lúc này tôi đang cần những thứ thanh đạm để bù lại bữa tối béo ngậy hôm
qua). Trong khi húp tom yam, tôi giật mình nghe tiếng hát Quang Linh vang lên
trong chiếc loa gần chỗ tôi ngồi. Nhìn quanh quất, tôi nhận ra trên tường treo
bức tranh Việt Nam hình mẹ đang nằm võng cho con bú, còn sau lưng tôi, anh
chàng phục vụ và cô gái da ngăm đen đứng đảo mì lúc nãy đang trò chuyện bằng tiếng
Sài Gòn chính hiệu mà nãy giờ tôi không để ý. Tôi hỏi bằng tiếng Việt "Ủa,
quán này của người Việt hả?", cả hai quay lại nhìn tôi, mắt tròn mắt dẹt.
Thì ra nãy giờ họ tưởng tôi là người Thái.
Cả hai lại bàn bắt chuyện với tôi, rồi hỏi "Có
phải bạn ở Anh qua du lịch?", tôi phục sát đất, hỏi lại "Sao biết hay
vậy?". Anh chàng nọ chỉ vào những chiếc túi đựng xúc xích và thịt xông
khói nặng trĩu tôi mới đi mua sắm từ chợ Virtualienmarkt về đặt cạnh bên:
"Chỉ có dân ở Anh qua mới xài sang vậy thôi. Munchen là mắc nhất Đức rồi
đó, đồ ở chợ này toàn là đồ tươi, "chất lượng", bình thường tụi này
toàn ăn đồ siêu thị cho rẻ không hà". A, một khám phá khá ngộ đó chứ! Hai
người bạn mới quen đãi đồng hương là tôi một ly bia vàng óng đặc sản Munich to
"vật vã" ăn kèm với đồ ăn Thái của…Việt kiều Đức, vậy là đi tong dự định
ăn uống thanh đạm.
Xúc xích Munich Tôi còn quay lại ủng hộ nhà hàng
Thái này một lần nữa, trước khi bắt đầu hành trình khám phá các loại xúc xích Đức
nổi tiếng thế giới. Có vẻ như đó là một dự định khá "tham vọng", vì Đức
có hơn 1.500 chủng loại xúc xích khác nhau, mỗi loại một vẻ. Do đó tôi dừng
chân lại với lựa chọn kinh điển- xúc xích trắng Weiswurste, được mệnh danh là
"nữ hoàng xúc xích xứ Bavaria", bọc một lớp ruột non mỏng bên ngoài,
nướng lửa than chấm tương mustard cay nồng ăn kèm bánh xoắn Pretzel to gần bằng
đầu người.
Cầm lòng không được, dù no tôi vẫn gọi thêm một góc
lớn đặc sản Blackforest gateau: bánh sôcôla xốp phủ kem dày, trên rải những
trái anh đào tươi chín mọng, làm món tráng miệng.
Sau bữa tối
ăn tối cuối cùng ở Đức ấy, tôi đi dạo một vòng quanh thành phố hít thở không
khí mát dịu, chợt nghe tiếng hát Chris Martin của ban nhạc Coldplay vang lên từ
ngôi nhà trong một con phố nhỏ khuất nẻo:
In my place, in my place Were lines that I couldn't
change I was lost, oh yeah I was lost, I was lost Crossed lines I shouldn't
have crossed I was lost, oh yeah Tôi đứng tựa vào bức tường đá bên ngoài ngôi
nhà nọ, tự nhiên muốn ứa nước mắt. Lạy trời, lúc đó tôi mới nhận ra "Giang
hồ ta chỉ giang hồ vặt, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà". Đất nước xa xôi
vùng núi xứ Alps này không có tiếng cơm sô