Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322163

Bình chọn: 9.00/10/216 lượt.

mải và sau khi ăn hết còn xuống chảo vét những miếng vụn chiên

còn sót lại.

Như thế này mà về nhà mẹ tôi, ăn chả ram mẹ tôi

chiên với tôm tươi băm lẫn tôm khô, thịt heo xay, hành tím, có để thêm một cọng

hành xanh mướt, chiên giòn chấm với nước mắm mẹ làm thì hẳn mọi người chết mê

chết mệt. xa nhà, tôi vẫn hay nhớ món nước mắm của mẹ tôi, với tỏi và tương ớt

nổi đặc quánh trên mặt, hứa hẹn cảm giác chua cay mặn ngọt đê mê đầu lưỡi, chấm

chả ram cũng ngon, chan lên gỏi ngó sen kèm bánh phồng tôm cũng tuyệt vời.

nếu ăn với nghêu hoặc ốc bưu luộc phải thêm gừng cay

nông nàn kèm lá rau răm ướt rượt thì rất “bắt”.

Nhưng thôi, biết đâu món ăn Việt chính hiệu rồi họ

quay lại chê món tôi nấu thì sao. Như anh chàng Alastair sau khi qua Việt Nam 2

lần bắt đầu dè dặt so sánh tối nấu “chưa bằng” mẹ… Mẹ tôi đãi 1 bữa ăn hoàng

tráng với tôm hấp bia – mỗi con to bằng ½ bàn tay, nghêu mập núc ních xào hẹ,

chả cá thác lác và lẩu hải sản… Sau này nhỏ em họ tôi méc “anh kia ảnh thích

nghêu quá kéo đĩa nghêu lại gần mình, tưởng ko ai thấy ai dè em thấy”.

Nhà tôi đâu biết ở Anh ăn thịt cừu thịt gà thì rẻ

nhưng hải sản mắc như vàng. Để có hải sản tươi thường phải đi du lich về vùng

biển. Tôi hay thèm ăn cá ngừ kho với nhiều tiêu ớt, sớ cá chắc nịch vì kho đi

kho lại nhiều lần, nước cá mặn đậm đà mà hồi ở VN tôi hay chan bún ăn sáng sau

khi dầm thêm ớt tươi dù nồi cá đã lấp xấp ớt đỏ. Nhưng nơi tôi ở lại ko có cá

ngừ như VN, chỉ có loại cá ở nhà mình gọi là cá ngừ đại dương. Thỉnh thoảng

chúng tôi mới mua 1 ít xắt mỏng làm món sushi hoặc sashimi kiểu Nhật. Nếu làm

kiểu “chém to kho mặn” như ở VN chắc cả triệu đồng 1 nồi kho.

Dân anh lâu lâu mới có điều kiện đi ăn hải sản ở

nahf hàng 1 lần, vì ở Anh chỉ có 1 là takeaway bán fish&chip hoặc kebabs, 2

là quán bia bán thức ăn kèm ko khởi sắc cho lắm, 3 là nahf hàng haute cuisines

ngon nhưng rất đắt đỏ. Riêng tôi chỉ dám ăn khi đi công tác và được cty trả tiền

thôi.

Pháp giống Vn ở chỗ có rất nhiều quán ăn đơn giản

nhưng ko kém phần ngon so với những quán sang trọng đắt tiền, thậm chí ngon

hơn. ở Paris có bistros, ở Lyons có bouchons, và gần như trên khắp nước Pháp

đâu cũng có những nhà hàng relais routiers giản dị trải khăn kẻ caro.

Nhắc tới Pháp, tôi đoán có lẽ người Pháp dễ thích

nghi với món Việt nhất. Pháp thường dùng nhiều tỏi để phi dầu mỡ, cũng có những

món nhưu ốc hoặc thịt ếch mà Châu u chỉ có Pháp hay ăn, ko nước nào dám đụng tới

(bới vậy dân Anh mới gọi dân Pháp là frogs). Tôi mới chỉ được ăn thịt ếch nướng

muối ớt một lần tại sinh nhật một người bạn ở SG, mơ ước được một lần ăn canh ếch

nấu lá lốt như trong truyện Hành trình về ngày thơ ấu. Về VN tôi cố tìm nhưng hình

như món này chỉ có ở bữa cơm gia dình ngoài quê … Nhưng thôi, nói tới đây lại

thèm.

Thông thường khi đi du lich ở đâu tôi chỉ ăn món ăn

bản xứ, nhưng vì chuyến đi Paris năm đó đi gần quận 13 nơi nhiều người Việt, lại

có anh bạn Daniel đi theo chưa từng dùng món Việt, nên tôi phá lệ 1 lần… Những

nơi tôi từng sống ở nước Anh: Southampton, Highgate ở London, Windsor, ko nơi

nào có nhiều người Việt. Gần nhà tôi có 1 siêu thị Châu Á cạnh sân vận động

Wembley bán hàng hóa Việt nhưng ko phong phú bằng ở Hackney, 1 khu đông người

Việt sinh sống ở phía Bắc London, và cũng được vinh hạnh 1 trong 10 khu tệ nhất

cả nước Anh. Nghe đồn Việt Kiều Anh khét tiếng trồng cần sa trên bệ cửa sổ nhà.

Mỗi lần tới Hackney, thấy xe cộ bóp còi ko khác gì ở

VN.

Vào siêu thị Việt trên đường Mare mua vội mì gói, gạo

nếp, nước mắm, bánh phở , mắm tôm, cua ghẹ đông lạnh, cá cơm đông lạnh, nghêu

đông lạnh, mực đông lạnh rồi về.

những món đông lạnh này toàn những loại ngon nhất ở

Vn để dành xuất khẩu, nhưng ngon mấy cũng ko bằng thức ăn tươi sống còn giãy

đành đạch ở quê nhà.

Tôi thường làm biếng nấu thức ăn Việt, ăn món Tây

cho nhanh. Kỷ lục hơn ½ năm ko ăn cơm là chuyện bình thường, nhưng trong tủ bếp

lúc nào cũng có ngăn riêng chất đầy đồ khô VN. Hồi còn đi học, tôi nướng mực

khô trong bếp, cô bạn thấy con mực còn cả đầu râu ria sợ chết khiếp. Lần nọ

thèm quá ko chờ đến lúc mọi người ra khỏi nhà, tôi lôi cà pháo mắm nêm mới mua

trong hũ ra ăn, anh bạn hỏi mùi gì nghe sợ quá vậy rồi chạy dài. Nhưng dần dần

anh ko còn nhận ra mùi mắm trong món ăn, và trở thành fan rất nhiệt tình của

món lạp xưởng tôm (prawn sausage) Sóc Trăng.

Người Việt sống lâu ở nước ngoài ko có đủ nguyện liệu

nấu thức ăn Việt nên cái khó ló cái khôn thường sáng chế ra nhiều món rất có

lí. Trần Kiêm Đoàn trong tùy bút về cơm hến có viết “thiếu hến cồn, người ta

dùng loại sò xanh (green mussel) nhập cảng từ Thụy Sĩ, luộc lấy nước và xắt nhỏ

thay hến rất dễ làm cho khách nghiền cơm hến xa Huế ngàn dặm “lạc bước bên Cồn”.

thiếu khế thì dùng cây cần Tây (celery) xắt mỏng dầm ngâm giấm. thiếu bắp chuối

sứ thì dùng bắp su tím cắt thành sợi thế vào”. Riêng tôi, khám phá tôi cho là

vĩ đại nhất là dùng con whelk thay ốc nhảy (6). con whelk cũng có vỏ cứng màu

trắng xoắn vòng ở đít như ốc nhảy, thịt cũng