sự tồn tại của người phụ nữ kia đối họ mà nói, đã
là một thứ gì đó không thể thiếu trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày?
Cung Diệc Hân nhìn hắn tươi cười hồn nhiên như một đứa trẻ, tâm tình không tự giác thả
lỏng.
Hắn nâng cái bánh kem lên nói, “Anh mua được một cái bánh rất đẹp ba mươi sáu tấc. Nhưng
lo là Cung tiểu thư đây vốn là bác sĩ, ngược lại sẽ dùng chất béo đánh bẹp lại mình.”
Chỉ nói mấy câu, trong thời gian ngắn đã khiến cô phải bật cười. “Ba mươi sáu tấc? Anh cho
là mua TV LCD sao?”
“Tivi? Một đề xuất hay, anh luôn cảm thấy trong nhà em thiếu một thứ gì đó, hóa ra là tivi.”
“Em không cần cái đó.”
“Vì sao?”
“Bởi vì tivi là thứ sẽ ăn mòn đầu óc nhân loại, thúc đẩy nhân loại biến thành kẻ ngốc xấu xa
này nọ.”
“Khó trách Tuệ Thanh ngốc như vậy, thì ra là do mỗi ngày chị ấy ngồi trước tivi tới mấy giờ
liền.”
“Vậy bây giờ chị ấy vẫn đang xem tivi à?”
“Không, chị ấy gần đây đang cố gắng trở thành người ưu tú, bắt đầu học tiếng Anh.”
“Vì sao?”
“Chắc là muốn đoc truyện tranh tiếng Anh.”
Sao hắn dám xem thường chị ấy như vậy? Cô liếc xéo hắn. “Nói không chừng, chị ấy muốn
học Havard.”
“Vườn trẻ Havard sao? Làm học sinh, chị ấy đã già; Làm cô giáo, thì chị ấy không có bằng
cấp.”
“Anh thực sự coi chị gái sinh đôi với mình thành một kẻ ngốc.”
“Đừng nói anh, chẳng lẽ em không cảm thấy Tuệ Thanh thật sự ngốc?”
Đúng vậy, xác thực là cô cũng cảm thấy Tuệ Thanh có chút khờ dại, mà hắn, thực sự coi cô là
người phụ nữ “ngốc”, luôn bảo hộ, sủng ái có thừa. Nhún nhún vai, cô không nói tiếp.
“Em không mời anh vào nhà à, chẳng lẽ muốn đứng tại cửa thổi nến luôn?”
Cung Diệc Hân lui hai bước, cho hắn vào cửa, chờ hắn đặt bánh kem ngay ngắn, cô hỏi:
“Làm sao anh biết được hôm nay là sinh nhật em?”
“Đừng nói giỡn, em nghĩ anh là ai? Bác sĩ Cung tiếng tăm lẫy lừng, tùy tiện gõ vài chữ trên
bàn phím, các thông tin cá nhân đều hiện ra cực kỳ rõ ràng.”
“Lại là internet......” Cô thở dài. “Internet là người tình vì tiền mà bán đứng ông chủ của mình,
em cho rằng chính phủ nên dùng quyền lực đóng cửa nó.”
Đáp lại cô là một tràn cười to.
Khương Tuệ Kình cười xong kéo cô ngồi xuống, vì cô hát bài ca chúc mừng sinh nhật, cho
tới bây giờ cô chưa từng nghe qua giọng hát nào như vậy, dở đến tận cùng, hơn nữa âm sắc
không ra hồn, quả thực là càng hát càng khủng. Cô cố sức bịt chặt lỗ tai, chẳng phải bởi vì rất
cảm động, mà là vì phòng ngừa ma âm xuyên thủng não, thương tổn tế bào não của cô.
“Em nói sai rồi.” Sau khi cực khổ nghe hắn hát hết bài hát, đây là câu nói đầu tiên khi cô
buông hai tay xuống.
“Nói sai cái gì?”
“Chính phủ hẳn là nên lợi dụng quyền lực cấm giọng hát của anh chứ không phải cấm
Internet.”
Lại lần nữa sự hài hước của cô làm hắn cười to.
Hắn ép cô cầu nguyện, cô thực「ㄍㄧㄥ」(bướng bỉnh, ngoan cố), dù thế nào cũng không
chịu chia sẻ nguyện vọng với hắn.
“Được rồi, em có quyền riêng tư.”
Hắn làm bộ bó tay, cắt hai miếng bánh ngọt, mỗi người một miếng, hắn ăn, cô cũng ăn, bánh
ngọt tơi xốp, mềm ngọt, cảm giác ngọt ngào cũng dần lên men giữa hai người, sự gần gũi
thân thiết khiến tâm tình ai đó sung sướng, nhìn khuôn mặt hắn tươi cười, làm tim cô đập lỗi
nhịp. Cô lại sai lầm rồi, chính phủ nên áp dụng lệnh cấm vào nhiều thứ hơn, trừ bỏ internet,
giọng hát của hắn, cấm hắn gửi khuôn mặt tươi cười đi lung tung.
“Vì sao không nói gì?” Hắn cười hỏi.
“Sinh nhật năm nay, đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc.”
“Vì sao, bởi vì có người đàn ông có giọng hát còn dở hơn anh hát mừng sinh nhật em sao?”
Cung Diệc Hân lắc đầu.
“Có người đưa đàn ông khỏa thân làm quà đến tặng em à?”
“Đưa thứ đó đến làm gì? Cung cấp người cho em tập giải phẫu sao?” Cô cố ý lạnh giọng hỏi,
hắn cười không chút kiềm chế.
“Em thật sự là người phụ nữ đáng sợ.”
“Đó là anh chưa nhìn thấy em dùng hai tay cầm trái tim, mát xa cho nó; Không được nhìn
thấy em dùng dao rạch xương ngực của người khác, khi đó mới có thể dùng từ đáng sợ để
hình dung em.”
“Anh đoán không ra, được rồi, tuy đây không phải là một đáp án sáng tạo, nhưng có phải có
người đã lau bánh kem trên mặt em không?”
Cô lại lắc đầu, chỉa chỉa miếng bánh ngọt hắn đưa tới, “Đây là bánh kem......”
“Black Forest.”
“Bánh kem Black Forest, là cái bánh sinh nhật đầu tiên em nhận được trong đời.”
Nói ra khỏi miệng, cô mới cảm thấy hối hận, cô không muốn hắn cảm thấy thương hại mình,
càng không có ý định nói cho hắn biết, chỉ Ấu Lâm mới được chọn bánh sinh nhật nhiều hình
vẽ, nhiều hương vị khác nhau, hơn nữa khi tuổi lớn dần thì bánh kem cũng cao và to hơn, mà
hàng năm vào đêm party sinh nhật, náo nhiệt lạ thường...... Tuy rằng loại chuyện này từng
làm cô đau lòng.
Nhưng Khương Tuệ Kình nhận ra, hiểu rõ sự hiu quạ