Insane
Bang Chủ Dụ Phi

Bang Chủ Dụ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322552

Bình chọn: 8.5.00/10/255 lượt.

ắn sâu đậm quá rồi. Nàng chưa từng vì thái độ có chút bất đồng của

một người đối với nàng mà phiền lòng.

"Ta. . . . . . Ta. . . . .

." Mai Phượng Tuyết nghĩ tới đây, tay chân luống cuống hết lên."Tiểu

Thiện, ta phát hiện ta hình như đúng là thích hắn rồi, phải làm thế

nào?’’Khuôn mặt nàng thoáng chốc trở nên mờ mịt, không biết phải làm thế nào mới là tốt.

"Như vậy làm sao được? !" Tiểu Thiện sắc mặt đại biến."Người về sau sẽ phải gả cho hoàng thượng, người nên thích hoàng

thượng, sao có thể thích nam nhân khác nữa?"

Bị Tiểu Thiện hỏi,

Mai Phượng Tuyết càng thêm ngây ngẩn cả người như phỗng."Đúng vậy, ta

làm sao có thể thích nam nhân khác? Phải làm sao, ta lại thật sự thích

nam nhân khác. . . . . . Làm thế nào bây giờ?" Nàng kinh hoảng chỉ còn

thiếu nước giơ tay giơ chân thôi.

"Nếu bị hoàng thượng phát hiện, sẽ bị chu di cửu tộc!" Tiểu Thiện khẩn trương nói."Đến lúc đó tất cả

những người quen biết tiểu thư, còn có những người liên quan đều bị chém đầu. . . . . ."

"A?" Nói như vậy, không phải ngay cả A Khang

cũng bi xử trảm sao? Phải làm sao bây giờ? Nàng không thể để hắn chết. . . ."Xem ra ta phải nhanh nghĩ biện pháp lấy được dược tửu, sau đó nhanh chóng rời khỏi Đỗ Khang tửu trang mới được."

Tránh cho nàng càng lúc càng thích hắn, đến lúc đó ngược lại hại chết hắn.

"Ừ, cũng chỉ có cách đó." Tiểu Thiện gật đầu một cái. Mặc dù nàng cũng

không muốn rời đi, nhưng vì sự an nguy của mọi người, các nàng vẫn nên

nhanh đi thôi.

Mai Phượng Tuyết ở trong Đỗ Khang tửu trang cũng

được một thời gian, mặc dù thời gian năm trên giường nhiều hơn so với

bên ngoài, nhưng nàng nhớ rất rõ những kỷ xảo để nàng tiếp cận dễ dàng

tới hầm chưng cất rượu, không có vì lạc đường mà lãng phí quá nhiều thời gian.

Ở đại môn hầm chưng cất rượu, Mai Phượng Tuyết bị thủ vệ cản lại."Mai cô nương, cô muốn làm gì?"

Đại danh của nàng trong trang đã sớm lan xa, không ai không biết nàng là

bảo bối mà Trang chủ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa—— thử nghĩ,

đi trộm rượu còn được tôn sùng thành thượng khách của trang chủ, lấy lễ

đón tiếp, người này là muốn lấy lòng trang chủ sao?

Mai Phượng

Tuyết tròn mắt."Nha. . . . . Trang chủ muốn ta rảnh thì tới nơi này thăm thú một chút, ta đang lúc không có việc gì làm. Ngươi mở cửa cho ta vào đi?"

"Này. . . . . ." Thủ vệ chần chờ một chút."Nhưng trang chủ

không có hạ lệnh tới nơi này." Hắn không biết có nên tin tưởng cô gái

đẹp như thiên tiên trước mắt.

"Trang chủ bận rộn như vậy, nào có

thể tự mình hạ lệnh tới nơi này?" Mai Phượng Tuyết khẽ mỉm cười, không

để lại dấu vết nói dối."Ta cùng trang chủ sớm chiều chung đụng, mệnh

lệnh của ta chính là mệnh lệnh của ngài, ngươi còn không nhanh nhanh mở

cửa cho ta vào ?"

"Được, được." Thủ vệ bị Mai Phượng Tuyết làm

cho giật mình, vội vàng mở cửa để Mai Phượng Tuyết nhanh chóng đi vào

hầm chưng cất mất dạng.

"Sao ta cứ cảm thấy đầu óc váng vất?" Vừa vào hầm chưng cất rượu, mùi liệt tửu nồng đậm khiến đầu óc Mai Phượng

Tuyết choáng váng. Nàng không hiểu lý do, chỉ cảm thấy thân thể tựa hồ

càng lúc càng nóng, đầu nàng cũng càng lúc càng mất dần ý thức.

"Kỳ quái, tại sao ta càng đi vào đầu càng choáng váng? Ừ, thơm quá, thơm

quá...." Mai Phượng Tuyết không chỉ choáng váng đầu óc, bước chân cũng

bắt đầu xiêu vẹo.

" sao hầm này thơm quá vậy.... A, nhiều thùng

gỗ thật lớn...." Mai Phượng Tuyết hưng phấn kêu loạn! Chạy tới gần những cái thùng gỗ so với nàng còn cao hơn, phát hiện mùi thơm nồng liệt

chính là từ trong đó truyền ra."Mùi vị này thật dễ ngửi. . . . . . Nói

vậy bên trong chính là rượu rồi?"

Nàng hưng phấn tới gần thùng

gỗ, phát hiện bên cạnh những thùng kia vừa cao vừa lớn, còn có cầu thang gỗ, tay chân luống cuống leo lên.

"Oa, thật sự là rượu rồi. . . . . ." Nhìn thứ chất lỏng hồng đậm trong thùng gỗ này, nàng cao hứng bừng bừng kêu lên."Ah, nhưng hình như nơi này hơi cao?"

Nàng chợt

nghĩ đến vị trí mình đứng hình như là nơi không thấp, bỗng chốc thức

tỉnh, khẩn trương muốn đi xuống, cả người bỗng mất thăng bằng, sẩy chân, cả người ngã nhào vào thùng gỗ lớn.

"Ừng ực ừng ực. . . . . ."

Bên trong rượu tuy nhiều, nhưng không cao hơn chiều cao của nàng. Nàng

vì té xuống thùng vô thức uống vài ngụm rượu, choáng váng phát hiện

lượng rượu kia chỉ tới ngực nàng, mới đỡ sợ hãi mình sẽ chết ngạt.

Vấn đề là, mặc dù nàng không sợ không thể hô hấp, nhưng dù nàng làm cách nào cũng bò không ra khỏi thùng! Làm thế nào đây?

Cũng không thể nhàm chán ở chỗ này uống hết rượu được? Nàng rốt cuộc phải

làm sao mới ra ngoài được đây? Hô cứu mạng? Nhưng nàng đang lén lén lút

lút tiến vào, hô cứu mạng thì thật đáng xấu hổ. . . . . .

Ô. . . . . . Toàn thân ướt dầm dề, đầu váng tới muốn ngất. . . . . . Nàng có thể gục đầu mà ngủ trong này được không? Nhưng ngộ nhỡ ngủ quên sẽ chết

đuối, vậy thì làm thế nào mới tốt? Bị chết đuối trong thùng rượu thật

đáng xấu hổ, nàng không thể chết như vậy được.

"Ô. . . . . . A

Khang. . . . . ." Nàng bắt đầu lẩm bẩm gọi tên Đỗ Trọng Khang, hi vọng

hắn có thể xuất hiện cứu nàng, nh