Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215551

Bình chọn: 7.5.00/10/1555 lượt.

ữa. Nếu ông còn muốn tiếp tục lấy lòng hắn,

ông phải tránh những câu nói và những hành động khiến hắn ghét mình

thêm.

Trong khi hai cha con còn đang mắt to trừng mắt nhỏ, tiếng gõ cửa phòng vang lên.

“Ông chủ !” Tiếng của ông Hoàng.

“Vào đi !” Ông Gia Huy nói.

Ông Hoàng mở cửa phòng. Bước lại gần chỗ ông Gia Huy và Hoàng Tuấn Kiệt

đang ngồi, ông Hoàng khẽ khom người: “Ông chủ ! Cô Thư Phàm xin gặp cậu

Kiệt.”

Ông Gia Huy liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Thấy khuôn mặt thằng con trai đại biến, ông cố gắng che dấu ý nghĩ hả hê của mình vào trong đáy mắt.

Hoàng Tuấn Kiệt xem ra đã gặp phải đối thủ của mình rồi.

“Cho cô ấy vào.” Ông Gia Huy cũng muốn gặp mặt Thư Phàm một lần, nên đồng ý để Thư Phàm vào phòng làm việc.

Hoàng Tuấn Kiệt tâm tình tồi tệ. Hắn không có dũng khí đối mặt với Thư

Phàm. Bảo hắn làm gì cũng được, nhưng đừng bảo hắn phải xa rời Thư Phàm.

Nhận được sự đồng ý của ông Gia Huy, Thư Phàm cùng Trác Phi Tuyết đi vào trong phòng.

Khuôn mặt Thư Phàm lúc này lạnh lùng như băng đá. Không ai có thể dò

được tâm tư của Thư Phàm. Thư Phàm đã nén chặt tình cảm của mình xuống

tận đáy lòng, tự ép bản thân mình phải cứng rắn và bình tĩnh để ứng phó

với mọi chuyện.

Thư Phàm không nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ánh mắt Thư Phàm dừng lại trên khuôn mặt của ông Gia Huy.

Ông Gia Huy tuy đã gần 60 tuổi, nhưng trông vẫn còn rất trẻ. Mái tóc đã

có vài sợi tóc bạc, nước da ngăm đen, đôi môi mỏng hơi hếch lên cho thấy là một con người bạc tình và cao ngạo. Đôi mắt ông ta rất sắc. Nhìn mắt ông Gia Huy, Thư Phàm lại liên tưởng đến đôi mắt của Hoàng Tử Kì. Cha

con bọn họ trông thật giống nhau.

“Chào bác !” Sau khi đánh giá sơ qua ông Gia Huy, Thư Phàm lễ phép chào hỏi.

Lúc Thư Phàm quan sát ông Gia Huy, ông ta cũng kín đáo quan sát và đánh

giá Thư Phàm. Thấy Thư Phàm cư xử phải phép, không có vẻ sợ sệt, cũng

không quá cuồng ngạo, ông Gia Huy bắt đầu có ấn tượng tốt về Thư Phàm.

“Chào cháu !” Ông Gia Huy mặc dù miệng đối đáp với Thư Phàm, nhưng mắt

thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Tất cả mọi phản ứng, biến

hóa trên khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt đều không thoát khỏi đôi mắt sắc bén

của ông Gia Huy.

“Chào chú !” Trác Phi Tuyết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông

Gia Huy. Nói gì thì nói, dù Trác Phi Tuyết có gan cầu xin Thư Phàm buông tha cho Hoàng Tuấn Kiệt, có gan nói ra sự thật mình và hắn đã có con

riêng, cũng không có khả năng ứng đối lanh lợi và uyển chuyển như Thư

Phàm.

“Hai đứa ngồi đi !” Ông Gia Huy chỉ tay xuống chiếc ghế trống bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.

Từ lúc Thư Phàm và Trác Phi Tuyết bước vào phòng, Hoàng Tuấn Kiệt chưa

từng ngẩng đầu quay lại nhìn Thư Phàm. Hắn không biết phải dùng thái độ

gì để đối diện với Thư Phàm.

Thư Phàm không khách sáo chọn một chỗ cạnh Hoàng Tuấn Kiệt. Trác Phi Tuyết rụt rè ngồi kế bên Thư Phàm.

Ông Gia Huy sâu sắc đánh giá Thư Phàm. Ông đang chờ xem bọn trẻ tự giải quyết rắc rối của mình thế nào.

Ông Hoàng bưng nước uống cho Thư Phàm và Trác Phi Tuyết.

Thư Phàm lúc nãy hò hét hơi nhiều, hai nữa đang bị ngọn lửa thiêu đốt cơ thể, nên uống liền ngay một ngụm.

Khóe môi ông Gia Huy co giật, ông nheo mắt nhìn Thư Phàm.

Hoàng Tuấn Kiệt khổ sở, chân tay luống cuống. Hắn muốn giải thích cho

Thư Phàm hiểu là hắn không hề biết gì về chuyện này cả, cũng không có

gan làm chuyện có lỗi với Thư Phàm. Nhưng mọi ngôn từ mà hắn định nói,

đều bay sạch ra khỏi đầu mỗi khi hắn mấp máy môi.

Uống cạn ly nước lọc, Thư Phàm từ tốn đặt chiếc ly rỗng xuống mặt bàn.

“Hoàng Tuấn Kiệt ! Tôi có chuyện muốn hỏi anh.” Thư Phàm mềm nhẹ hỏi

Hoàng Tuấn Kiệt. Trong giọng nói của Thư Phàm không hề có giận dữ, cũng

không có một chút hờn ghen nào, mà nhàn nhạt giống như nước lã.

Hoàng Tuấn Kiệt kinh hoàng, đông cứng người ngồi trên ghế sô pha. Thà

rằng Thư Phàm đánh và mắng chửu hắn, còn hơn dùng giọng nói lạnh lùng và xa cách này để nói chuyện với hắn. Hắn hiểu mỗi khi Thư Phàm nói chuyện khách sáo và xa cách với hắn, chứng tỏ Thư Phàm đang tức giận và phẫn

nộ đến cực điểm.

“Em nói đi !” Hoàng Tuấn Kiệt cố giữ cho giọng nói của mình không run.

“Anh và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai tuổi ?” Thư Phàm nhìn

thẳng vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm không cho phép hắn lẩn tránh ánh mắt oán hận và trách móc của mình.

“Anh…anh….” Hoàng Tuấn Kiệt gãi đầu. Hắn không biết phải trả lời Thư

Phàm như thế nào cho phải. Hắn không nhớ một chút gì về mối quan hệ với

Trác Phi Tuyết, làm sao hắn có thể khẳng định được hắn và cô ta có con

chung hay không ?

“Sao anh không trả lời em ?” Thư Phàm trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

Cơn giận trong Thư Phàm bắt đầu bùng nổ và bộc phát. Chỉ cần Hoàng Tuấn

Kiệt tìm cách lảng tránh và chối quanh co, Thư Phàm sẽ không ngần ngại

dạy cho hắn một bài học.

Hoàng Tuấn Kiệt không trả lời Thư Phàm, hắn quay sang nhìn Trác Phi

Tuyết: “Anh nghĩ rằng em nên giải thích rõ mọi chuyện đi. Anh cần câu

trả lời của em.”

Hoàng Tuấn Kiệt vẫn nhớ đến ơn cứu mạng của Trác Phi Tuyết, vẫn coi cô

ta là một cô em gái nhỏ nhắn và dễ thương. Nhưng Hoàn


XtGem Forum catalog