Teya Salat
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217312

Bình chọn: 7.5.00/10/1731 lượt.

ĩnh. Nơi đây chỉ có cây rừng, và

căn nhà gỗ, có dòng suối, có giếng nước, giống hệt một căn nhà trong

núi, khác hẳn những căn nhà sang trọng và tiện nghi khác.

“Cậu hẹn gặp tôi đến đây, ắt hẳn có điều gì đó muốn nói.” Hoàng Tuấn

Kiệt đứng cách Tuấn Vũ gần một mét, mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt Tuấn Vũ.

“Anh đang cho người đi tìm cô Thư Phàm ?” Tuấn Vũ chăm chăm nhìn vào

khuôn mặt hơi nhợt nhạt của Hoàng Tuấn Kiệt. Ánh nắng chói chang đang

bao phủ lên mái tóc và lên khuôn mặt hắn.

“Đúng. Tôi đã điều tra ra được Trác Phi Dương chính là người đã bắt cóc

và đang giam giữ Thư Phàm.” Hoàng Tuấn Kiệt nói thẳng ra những gì mà hắn biết. Hắn không muốn tốn thời gian trơi trò mèo vờn chuột với Tuấn Vũ.

“………….” Tuấn Vũ chớp mắt, mặt hơi nghếch lên. Một lát sau, Tuấn Vũ nói:

“Nếu anh đã biết rồi, tôi cũng không muốn dấu. Đúng là hiện giờ cô Thư

Phàm đang bị ông chủ tôi bắt nhốt.”

Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt nắm đấm, lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi, từng khớp ngón tay kêu răng rắc. Mặc dù rất muốn xông lên đánh người, nhưng hắn

phải cắn răng nhịn xuống.

“Nói vào mục đích chính đi. Các người bắt cóc và giam giữ Thư Phàm làm

gì ? Muốn tôi phải trả một cái giá nào đó ?” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến răng nghiến lợi, mắt phun hỏa khí.

“Hiện tại thì không cần. Bởi vì ông chủ và cô Thư Phàm đã mất tích rồi.” Khuôn mặt Tuấn Vũ trầm xuống, đượm vẻ ưu sầu.

“Có ý gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt xông lên mấy bước, ngay lập tức túm lấy cổ

áo của Tuấn Vũ. Chỉ bằng một tay, hắn đã xách Tuấn Vũ đứng cách mặt đất

hơn 20 centimet: “Nói mau ! Tại sao cả hai lại mất tích ?”

Tuấn Vũ cười nhạt: “Anh có thể buông cổ áo tôi ra được không ? Anh nắm

chặt cổ áo tôi như thế, làm sao tôi nói chuyện tử tế với anh được. Chắc

anh cũng không muốn chúng ta thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nhau,

trong khi cô Thư Phàm và ông chủ tôi sống chết không rõ chứ ?”

Lời nói của Tuấn Vũ đã tác động đến Hoàng Tuấn Kiệt, hắn buông cổ áo của Tuấn Vũ ra: “Nói nhanh lên.”

Tuấn Vũ vuốt cổ, ho sù sụ, khuôn mặt hơi ửng đỏ. Bàn tay của Hoàng Tuấn

Kiệt chẳng khác gì sắt thép, đã khiến Tuấn Vũ gần như không thở nổi. Tuy rằng cùng là đàn ông, và cũng từng qua huấn luyện. Nhưng so với Hoàng

Tuấn Kiệt, Tuấn Vũ không thể bằng được.

Chờ cho cơn chấn động qua đi, Tuấn Vũ nói tóm tắt sơ qua cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.

“………….”Hoàng Tuấn Kiệt đứng im nghe Tuấn Vũ nói, mắt hắn càng lúc càng

nổi lửa, ngọn lửa đang thiêu cháy hết tất cả các tế bào trong cơ thể

hắn, đang lan tỏa khắp mặt đất, bốc cao lên đến tận trời xanh. Những

tiếng “đùng”, “xoẹt” không ngừng vang lên trong óc hắn. Người hắn hết

nóng rồi lại lạnh. Chỉ cần nghĩ đến việc Thư Phàm đang sống chết không

rõ, đang bị một nhóm sát thủ đuổi giết trong rừng, trái tim Hoàng Tuấn

Kiệt trùng xuống, hơi thở đóng băng.

Không được ! Hắn không thể để cho điều này xảy ra. Thư Phàm là của hắn,

người khác đừng hòng mà cướp đi. Trừ phi hắn chết, hắn mới chịu buông

tay. Còn nếu không, thì đừng ai có vọng tưởng làm điều đó.

Nhanh chóng túm lấy cổ áo của Tuấn Vũ, Hoàng Tuấn Kiệt quát to: “Còn mau không đưa tôi đến tòa lâu đài chết tiệt đó. Nói trước cho các người

biết. Nếu Thư Phàm xảy ra chuyện gì, tôi sẽ cho người san phẳng tập đoàn Trác Thị, sẽ lần lượt bắt các người phải đền tội.”

Tuấn Vũ bị Hoàng Tuấn Kiệt thô bạo lôi đi. Lúc này, hắn đang tức muốn

điên lên. Hắn lo lắng cho Thư Phàm nhiều đến nỗi, muốn cầm súng giết

người. Từ trước đến nay, tính cách của hắn vẫn nóng như lửa, hắn không

biết kiêng nể và sợ hãi là gì. Nhất là bọn người dám động vào người con

gái hắn yêu và coi trọng, thì lại càng không. Hắn muốn tất cả bọn họ

phải đền tội.

Nhận được mệnh lệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, chưa đầy mười phút sau tài xế

đã đưa Hoàng Tuấn Kiệt đến sân bay quốc tế Hồng Kông. Đến đảo hoang đòi

hỏi phải đi bằng máy bay cá nhân. Hoàng Tuấn Kiệt được Tuấn Vũ lái máy

bay đưa đến đảo. Đi theo sau, còn có hơn mười vệ sĩ được trang bị súng

ống đầy đủ. Phía bên tập đoàn Trác Thị cũng đã cử người đi tìm Thư Phàm

và Trác Phi Dương, nhưng vẫn chưa có kết quả. Vì điều này, Tuấn Vũ mới

phải nhờ đến sự trợ giúp của Hoàng Tuấn Kiệt.

Tòa lâu đài đã không còn nguyên vẹn như ban đầu nữa, nơi nơi đều có những

lỗ thủng lỗ chỗ do súng găm vào, do mìn làm thủng. Trần nhà bị thủng

nhiều mảng lớn. Trong nắng chiều, tòa lâu đài trở nên hoang phế và tiêu

điều.

Tổ chức buôn lậu do ông Phúc đứng đầu, đã bị cảnh sát Hồng Kông bắt gần

hết. Tuy nhiên vẫn chưa bắt được ông Phúc, và mấy thủ hạ thân tín. Dưới

sự chỉ đạo và mệnh lệnh của ông ta, bọn chúng đang tìm cách trả thù Trác Phi Dương và Thư Phàm. Chúng đã đuổi giết cả hai người trong rừng hơn

một tuần nay.

Nhìn tòa lâu đài trước mặt, trái tim Hoàng Tuấn Kiệt trùng xuống. Hắn

không ngờ, thứ mà hắn tìm được, chỉ là một tòa lâu đài trống rỗng, đầy

tàn tích và bụi bặm. Người con gái mà hắn yêu, hắn coi trọng, đã biến

mất không thấy bóng dáng. Lòng hắn đau đớn tựa như bị ai cào, ai xé,

trái tim hắn thổn thức gọi tên Thư Phàm.

Hơn nửa tháng vừa qua, hắn ngày nhớ, đêm mong, lúc nào cũng